Thập Niên 70: Vợ Hiền Dễ Mang Thai Được Thiếu Gia Bắc Kinh Tuyệt Tự Cưng Chiều Đến Phát Khóc - Chương 455: Thiếu Gia Họ Tạ Suýt Chút Nữa Bị Dỗ Dành Đến Nhũn Lòng

Cập nhật lúc: 24/03/2026 12:02

Tần Thù chớp chớp mắt.

"Chị không tìm hiểu chút nào về bối cảnh nhà em sao?"

Dù tin tức ở trong làng có chậm trễ, thì mười tám thôn lân cận cũng đều biết nhà họ Tần có cô con gái gả cho sĩ quan quân đội.

Kéo theo đó là cả gia tộc đều làm ăn buôn bán d.ư.ợ.c liệu trên thành phố, kiếm tiền nhiều đến mức đếm không xuể.

Tần Thù cứ ngỡ Diệp Tĩnh Nhàn ít nhiều cũng phải nghe ngóng được chút tin tức.

Diệp Tĩnh Nhàn mờ mịt lắc đầu.

"A Tuyết chỉ nói với em là nhà họ Tần đời đời theo nghề y."

Tần Thù dở khóc dở cười, bỗng nhiên lên tiếng hỏi.

"Vậy chị có biết người đàn ông em gả cho là ai không?"

Không biết khi Diệp Tĩnh Nhàn hay tin cô gả cho người nắm quyền lực cao nhất của một quốc gia thì sẽ kinh ngạc đến mức nào.

Chưa đợi Diệp Tĩnh Nhàn kịp mở lời, tiếng gõ cửa đã vang lên.

"Cốc cốc."

Tần Hải Duệ đứng bên ngoài hỏi.

"A Thù, hai người xong chưa?"

Tần Thù nói vọng ra.

"Xong rồi! Ra ngay đây!"

Cô đỡ Diệp Tĩnh Nhàn đang ngồi trên ghế đứng dậy, phát hiện tay chị ấy đang run rẩy, liền dịu dàng trấn an.

"Đừng căng thẳng, năm đó lúc em kết hôn là tự mình dẫn xác đến tận cửa đấy, giờ con cũng sinh được năm đứa rồi mà còn chẳng có nổi một đám cưới t.ử tế, hôm nay là ngày vui của chị, phải vui vẻ lên."

Diệp Tĩnh Nhàn lại một lần nữa chấn động.

"Em có tận năm đứa con sao?"

Tần Thù mỉm cười gật đầu.

"Em có bốn cậu con trai và một cô con gái."

Tay Diệp Tĩnh Nhàn run lên, khóe môi giật giật hỏi.

"Em lấy chồng lúc bao nhiêu tuổi thế?"

Tần Thù dắt tay chị dâu ra cửa, híp mắt cười nói.

"Lúc em lấy chồng thì lớn hơn chị bây giờ một tuổi."

Cánh cửa mở ra, Tần Hải Duệ comple giày da chỉnh tề, trước n.g.ự.c cài hoa đỏ đang đứng đợi ở cửa.

Vết sẹo trên mặt Diệp Tĩnh Nhàn đã biến mất, dung nhan tinh tế không chút tì vết, kiều diễm động lòng người khiến ai nấy đều phải kinh ngạc.

Tần Hải Duệ im lặng hồi lâu, thốt lên một câu cảm thán.

"... Thật đẹp."

Diệp Tĩnh Nhàn vốn đã hay thẹn thùng, nay đến cả cổ cũng đỏ bừng lên.

Tần Thù giao người cho Tần Hải Duệ.

"Đi mau đi, mọi người đang chờ cả rồi."

"Được."

Tần Hải Duệ nắm tay tân nương rời đi.

Tiếng pháo nổ vang trời, trong sân nhà họ Tần dâng lên những thanh âm ồn ào, náo nhiệt.

Buổi tối.

Tần Hải Duệ uống đến mức mặt mũi đỏ gay, tìm đến Tần Thù đang ngồi bồi con trai đọc sách y.

"A Thù, em ra ngoài một chút."

"Tới đây!"

Tần Thù bước ra cửa, đ.á.n.h giá Tần Hải Duệ đang hơi ngà ngà say.

"Anh không ở bên chị dâu, sang chỗ em làm gì?"

Tần Hải Duệ bất lực nói.

"Chị dâu em trông cứ ngây người ra, có phải ban ngày bị dọa sợ nên giờ vẫn chưa hoàn hồn không?"

Tần Thù trầm ngâm.

"Cũng có khả năng đó, chị ấy vừa mới trưởng thành đã gặp phải bao nhiêu chuyện đau lòng."

Tần Hải Duệ bóp sống mũi, lo âu hỏi.

"Vậy phải làm sao bây giờ?"

"Buổi tối anh hãy an ủi chị ấy cho tốt vào."

"An ủi thế nào?"

Tần Thù bật cười.

"Chuyện này mà cũng phải để em dạy sao? Đương nhiên là ôm chị ấy, để chị ấy có cảm giác an toàn rồi."

Diệp Tĩnh Nhàn lúc này đang rất cần người an ủi, ôm ấp chính là cách đơn giản và trực tiếp nhất.

Mắt Tần Hải Duệ sáng lên, cứ ngỡ tối nay có thể động phòng.

Anh không chắc chắn hỏi lại.

"Có được không? Con bé đó sẽ không bài xích chứ?"

Tần Thù đảo mắt trắng dã.

"Anh có còn là đàn ông không thế, cứ trực tiếp mà ôm thôi, chị dâu lúc này đang rất yếu đuối, là thời cơ tốt để anh chiếm lấy trái tim chị ấy, sao anh cứ ngơ ngơ ngác ngác thế, chẳng giống vẻ tinh ranh thường ngày chút nào."

Tần Hải Duệ ngượng nghịu gãi mũi.

Anh thầm nghĩ em gái mình nói chuyện này sao mà mặt không đỏ tim không run thế kia.

Anh ho nhẹ một tiếng.

"Khụ khụ... Anh biết rồi, anh về xem chị dâu em thế nào."

Tần Thù gọi với theo bóng lưng đang rời đi của Tần Hải Duệ.

"Anh nhớ phải dịu dàng một chút đấy!"

Bóng dáng người đàn ông hơi loạng choạng, bước chân rời đi càng thêm vội vã.

Tần Thù không biết rằng anh trai mình đã hiểu lầm ý của cô mà nếm "mùi đời" ngay trong đêm đó!

Điều này thật khổ cho cô gái trẻ chưa từng nếm trải sự đời như Diệp Tĩnh Nhàn.

Đừng nhìn Tần Hải Duệ trông nho nhã trí thức, lúc anh ta không làm người thì còn đáng sợ hơn cả đám đàn ông bặm trợn hung dữ kia nhiều.

Ngày hôm sau, Diệp Tĩnh Nhàn không thể bò dậy nổi.

Mặt trời đã lên cao mà trong phòng tân hôn vẫn chẳng có chút động tĩnh gì.

Tần Thù nằm trên ghế mây ngoài sân sưởi nắng, thỉnh thoảng lại nhìn về phía gian phòng bên cạnh, nơi Tạ Thần Nam đang châm cứu cho bệnh nhân.

Thằng bé này bắt nhịp nhanh thật, đúng là trăm hay không bằng tay quen, đưa con về quê quả là quyết định đúng đắn.

Thêm nửa tiếng nữa, cửa phòng tân hôn mới được người bên trong mở ra.

Tần Hải Duệ quần áo xộc xệch bước ra, đắm mình dưới ánh mặt trời rồi vươn vai một cái.

"Anh cả, vết thương trên cổ anh là do chị dâu cào à?"

Lời trêu chọc đột ngột khiến động tác của Tần Hải Duệ khựng lại theo bản năng.

Anh đưa tay lên sờ vết thương trên cổ, chỗ mà đêm qua lúc Diệp Tĩnh Nhàn không chịu nổi đã cào mạnh một cái.

Cô nhóc đó trông thì yểu điệu yếu ớt.

Nhưng lúc động thủ thì chẳng nể nang chút nào.

Tần Hải Duệ bước tới, cười hỏi.

"Trong nhà còn cơm không, anh đói rồi."

Tần Thù giễu cợt.

"Lao lực cả đêm, đúng là nên thấy đói rồi."

Tần Hải Duệ biểu cảm không tự nhiên.

"Mấy chuyện này em đừng có nói huỵch toẹt ra như thế."

Tần Thù khinh bỉ.

"Anh dám làm mà không dám để người ta nói sao? Em không ngờ anh lại gấp gáp đến thế, đêm qua đã 'ăn' chị dâu luôn rồi, em cứ tưởng anh sẽ biết thương hoa tiếc ngọc, đợi chị ấy ổn định tâm lý rồi mới bồi đắp tình cảm chứ."

Tần Hải Duệ ngơ ngác hỏi.

"Chẳng phải em bảo anh sớm cùng chị dâu chung phòng sao?"

"Em nói thế lúc nào?"

"Đêm qua, em bảo anh ôm cô ấy còn gì."

Tần Thù tức đến bật cười.

"Em bảo anh ôm để an ủi chị ấy, chứ không bảo anh ăn sạch sành sanh người ta!"

Khóe mắt Tần Hải Duệ hơi giật giật, hoàn toàn nghệt mặt ra.

Anh nhớ lại hương vị ngất ngây đêm qua, nhanh ch.óng trấn tĩnh lại.

"Tĩnh Nhàn không hề bài xích anh, anh cũng không tính là ép buộc người ta."

Nhận ra sự hiểu lầm đêm qua, Tần Hải Duệ vội vàng đi sửa sai, chột dạ chạy thẳng vào bếp.

Cũng may là Diệp Tĩnh Nhàn đêm qua, ngoài những lúc đau đến cực điểm ra thì hầu như không có bất kỳ sự phản kháng nào.

Nếu không, Tần Hải Duệ chắc phải khóc mất, cô vợ vừa mới tới tay có khi lại chạy mất dép!

Tần Thù nhìn chằm chằm bóng lưng anh trai, không chút cảm xúc mà thốt lên một câu.

"Đúng là đồ tồi—"

Bước chân Tần Hải Duệ hơi loạng choạng, sau đó ra vẻ như không có chuyện gì mà bước vào bếp, nhanh ch.óng bưng thức ăn đi về phía phòng tân hôn.

Tần Thù thong dong tận hưởng ánh nắng, miệng ngâm nga một bài hát của đời sau.

Đàn ông ấy mà!

Ai cũng một giuộc như nhau cả thôi!

Nhớ năm đó, Tạ Lãnh Chi cũng chẳng ra dáng con người chút nào.

Vừa nhắc Tào Tháo là Tào Tháo đến ngay, tiếng chuông điện thoại đặt trên bàn vang lên.

Tần Thù liếc nhìn, là cuộc gọi từ Tạ Lãnh Chi.

Cô nhấc máy, lên tiếng trước.

"Hôm nay mặt trời mọc đằng Tây hay sao mà người bận rộn như anh lại nhớ ra gọi điện cho em thế?"

Giọng nói trầm thấp dịu dàng của Tạ Lãnh Chi vang lên.

"Nghe nói anh cả hôm qua kết hôn rồi?"

"Tin tức của anh cũng nhanh nhạy gớm, đúng vậy, em có chị dâu rồi, tuổi còn nhỏ hơn cả em lúc mới gả cho anh nữa."

Tạ Lãnh Chi trêu chọc.

"Vậy chẳng phải anh cả là trâu già gặm cỏ non sao?"

Tần Thù chê bai bĩu môi.

"Hai người cũng tám lạng nửa cân thôi, đừng có ch.ó chê mèo lắm lông."

Nụ cười của Tạ Lãnh Chi thu lại, giọng nói ấm áp đầy vẻ hờn dỗi.

"Họ cách nhau mười tuổi, chúng ta chỉ cách nhau có bảy tuổi thôi mà."

Tần Thù âm thầm đảo mắt.

"Phải phải, năm đó anh cách việc gặm cỏ non cũng chỉ có ba tuổi thôi."

Đầu dây bên kia im bặt.

Tần Thù đoán anh đang dỗi thầm, bèn bắt đầu dỗ dành.

"Ông xã, em nhớ anh rồi."

Giọng điệu nũng nịu mềm mại rõ ràng truyền vào tai Tạ Lãnh Chi, suýt chút nữa khiến anh nhũn cả lòng.

Người đàn ông ngay lập tức đầu hàng, giọng khàn khàn.

"Anh cũng rất nhớ em, hễ cứ rảnh rỗi là từng phút từng giây anh đều nhớ đến em."

Sến súa quá đi mất!

Cả người cô nổi hết cả da gà da vịt lên rồi.

Tần Thù lập tức chuyển chủ đề.

"Ừm, các con thế nào rồi? Có ngoan không?"

Tạ Lãnh Chi khổ sở nói.

"Mấy đứa con trai đều rất nghe lời, chỉ có Dao Dao là hơi khó dỗ, con bé cứ khóc suốt thôi."

Tần Thù lập tức thấy xót xa.

"Con còn nhỏ như vậy, không thể để con khóc mãi được."

Tạ Lãnh Chi bảo.

"Chắc là Dao Dao cần mẹ rồi, anh định đưa con bé sang chỗ em."

Tần Thù không chút do dự, đáp ngay.

"Được chứ, Thần Nam giờ không cần em phải lo lắng nữa, đưa Dao Dao sang đây em cũng có thời gian chăm sóc con."

"I ya ya—"

Từ loa điện thoại truyền đến tiếng trẻ con bập bẹ mềm mại.

Mắt Tần Thù sáng lên.

"Dao Dao đang ở bên cạnh anh à?"

"Đúng vậy."

Tạ Lãnh Chi đứng dậy đi đến bên nôi của con gái.

Anh bật loa ngoài, đưa điện thoại cho con.

"Dao Dao, mẹ đây, chào mẹ đi con."

Tạ Cẩm Dao nhỏ xíu đang thổi bong bóng nước bọt, phấn khích hét lên.

"A a a—"

Tần Thù không kìm được mà ngồi thẳng dậy, giọng run run vì xúc động.

"Dao Dao, con có nhận ra giọng của mẹ không?"

Tạ Cẩm Dao rất nể mặt mà đáp lại.

"I ya ya—"

"Dao Dao, con đến tìm mẹ có được không nào?"

"A—"

"Dao Dao ngoan quá, mẹ chờ con ở quê nhé."

"A a a—"

Nghe tiếng bập bẹ của con gái, trong lòng Tần Thù ngập tràn niềm vui sướng.

Cách xa hàng ngàn cây số, cô không thể nhìn thấy ở Ngự Phủ, ngay tại văn phòng làm việc thường ngày của Tạ Lãnh Chi, Tạ Cẩm Dao với đôi bàn tay nhỏ bé mũm mĩm đang sờ vào một quả cầu pha lê đen.

Đó là món đồ chơi mà Tạ Cẩm Dao đã tìm thấy dưới gầm giường khi bà Hoa bế cô bé vào phòng ngủ chính để tìm hơi ấm của Tần Thù trong một đêm quấy khóc không dứt.

Tiếng gõ cửa vang lên.

Tạ Lãnh Chi ngẩng đầu nhìn, là Amuti bước vào.

"Anh Lãnh, cô Khương đến rồi, đang ở nhà hàng chờ anh dùng bữa chung."

Tạ Lãnh Chi gật đầu.

"Biết rồi, tôi ra ngay đây."

Anh áp điện thoại vào tai, dịu dàng nói.

"A Thù, anh có chút việc bận, đợi anh xong việc đợt này sẽ đích thân đưa con gái đến cho em."

Đầu dây bên kia im lặng mất hai giây mới đáp lại.

"... Em biết rồi."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Thập Niên 70: Vợ Hiền Dễ Mang Thai Được Thiếu Gia Bắc Kinh Tuyệt Tự Cưng Chiều Đến Phát Khóc - Chương 455: Chương 455: Thiếu Gia Họ Tạ Suýt Chút Nữa Bị Dỗ Dành Đến Nhũn Lòng | MonkeyD