Thập Niên 70: Vợ Hiền Dễ Mang Thai Được Thiếu Gia Bắc Kinh Tuyệt Tự Cưng Chiều Đến Phát Khóc - Chương 479: Tạ Lan Chi Gọi Điện, Tần Thù Gặp Nguy
Cập nhật lúc: 24/03/2026 14:04
Tần Hải Duệ trợn tròn mắt, kinh hãi hỏi: "Người? Người nào cơ?"
Tần Thù đổ hết những hòn đá trong túi vải ra, đưa chiếc túi làm từ loại vải tinh xảo sang cho anh.
"Anh nhìn cái túi này đi, chất liệu rất tốt, trông giống như làm từ tơ tằm thật vậy."
Tần Hải Duệ đón lấy túi vải xem xét kỹ lưỡng, dù đang ướt sũng nhưng cảm giác chạm vào vẫn rất trơn mượt.
"Ý em là, dòng sông ngầm kia thông tới các ngôi làng khác sao?"
Tần Thù lắc đầu: "Khó có khả năng đó lắm! Sợi dây em dùng để thám hiểm dưới nước chỉ dài trăm mét, chiều dài đó ngay cả làng Ngọc Sơn còn chẳng ra khỏi được, nói gì đến các làng khác ở xa hơn."
Tần Hải Duệ há hốc miệng, da đầu tê rần trong nháy mắt, một cảm giác nổi da gà chạy dọc sống lưng.
Anh lắp bắp: "Vậy thì là ai... đã buộc cái túi này vào dây thừng?"
Hỏi rất hay!
Đó cũng chính là điều Tần Thù muốn biết!
Tần Thù không trả lời, cô nắm c.h.ặ.t một hòn đá trong tay, lặng lẽ hấp thụ linh khí.
Linh khí nồng đậm men theo lòng bàn tay, nhanh ch.óng tràn vào khắp cơ thể.
Chỉ một hòn đá nhỏ này mà linh khí ẩn chứa bên trong còn đậm đặc hơn cả một khối ngọc bích Đế Vương to bằng bàn tay.
Tần Hải Duệ đợi mãi không thấy câu trả lời, lại hỏi tiếp: "A Thù, cơ hội sống mà tổ tiên ghi lại rốt cuộc là cái gì? Liệu có phải là m.á.u thịt của hung thú không?"
Tần Thù lắc đầu: "Em cũng không biết, muốn biết sự thật thì chỉ có cách sang bên kia dòng sông ngầm xem tình hình thế nào thôi."
Tần Hải Duệ không cần suy nghĩ mà ngăn cản ngay: "Không được! Như thế quá nguy hiểm!"
"Lúc nãy em cũng thấy rồi đó, một khi vòng xoáy ở lối vào sông ngầm to lên là nó sẽ hút người vào trong ngay."
Tần Thù vuốt ngược lọn tóc đang dính bết trên trán ra sau, đôi mắt quyến rũ hút hồn lặng lẽ nhìn Tần Hải Duệ.
"Anh, em muốn sống, dù là hang rồng hang hổ em cũng phải xông vào một chuyến!"
Tần Hải Duệ há miệng, nhưng không thốt ra được chữ nào.
"Ầm ầm!!"
Đột nhiên, trên bầu trời vang lên tiếng sấm rền vang.
Tần Thù ngước nhìn bầu trời đêm, nhận ra ánh sao đã biến mất hoàn toàn, những tia chớp rạch ngang trời, soi sáng cả thung lũng trong chớp mắt.
Cô đứng dậy: "Sắp mưa rồi, chúng ta mau xuống núi thôi, đợi mưa tạnh rồi lại tới thám thính sau."
Hai anh em thay quần áo rồi vội vã xuống núi.
Họ vừa về đến nhà thì cơn mưa phùn lất phất lập tức chuyển thành mưa như trút nước.
"Các c.o.n c.uối cùng cũng về rồi, mẹ làm bữa sáng đây, mau vào ăn cho nóng."
Bà Lý Dung bê hai bát cháo đặt lên bàn ở phòng khách, vẫy gọi hai anh em.
Tần Hải Duệ vất vả nãy giờ, bụng dạ đã sớm kêu réo ầm ĩ, anh cầm lấy chiếc bánh bao thịt trên bàn ăn ngấu nghiến.
Tần Thù ngồi đối diện, nhấp từng ngụm cháo nhỏ: "Anh cả, sao không thấy chị dâu đâu ạ?"
"Cô ấy về thành phố đi học rồi, mỗi thứ bảy, chủ nhật mới về."
"Hai người cứ ở xa nhau thế này suốt sao?"
"Cũng tạm, bình thường anh đều ở trên thành phố, muốn gặp thì ngày nào cũng gặp được."
Hàng mi Tần Thù khẽ rủ xuống, cô lơ đãng hỏi: "Anh và chị dâu định bao giờ thì có con?"
"Khụ khụ khụ..."
Tần Hải Duệ không kịp phòng bị nên bị nghẹn, ho sặc sụa.
Anh nhìn em gái với ánh mắt oán trách: "Anh mới cưới được bao lâu chứ, mà em đã giục đẻ con rồi."
Tần Thù liếc nhìn người mẹ đang tràn đầy mong đợi của mình, mỉm cười nói: "Ba mẹ mong bế cháu nội cháu ngoại lâu lắm rồi đó."
Tần Hải Duệ húp vài ngụm cháo cho trôi cơn nghẹn, ấp úng nói:
"Chuyện này cứ thuận theo tự nhiên thôi, Tĩnh Nhàn tuổi đời còn nhỏ."
Tần Thù như suy tư điều gì rồi gật đầu: "Đúng thế, đợi thêm một năm nữa cũng được, năm đó em m.a.n.g t.h.a.i cũng tầm tuổi chị dâu bây giờ."
Tần Hải Duệ cạn lời: "Em đừng lo chuyện của anh nữa, lo cho tình hình của mình đi kìa, độ nguy hiểm ở lối vào sông ngầm em cũng thấy rồi đó, lần sau chúng ta thám hiểm phải chuẩn bị cho thật kỹ vào."
Lý Dung lo lắng hỏi: "A Thù, các con ra sau núi có thu hoạch được gì không?"
Tần Thù nhẹ giọng nói: "Có thu hoạch ạ, chỉ là lối vào sông ngầm quá nhỏ, muốn tìm được cơ hội sống mà tổ tiên ghi lại thì chắc phải đợi một thời gian nữa mới đi tiếp được."
Thực ra, cô cũng không chắc chắn lắm, chẳng qua là đang an ủi mẹ mình thôi.
Lý Dung chắp tay thành kính: "Vậy thì tốt quá, ba con cả đêm không ngủ, cứ quỳ lạy tổ tiên ở từ đường, cầu mong cho con mọi sự thuận lợi."
"Chị Dung, chị nói với con mấy chuyện đó làm gì!"
Tần Kiến Quốc khoác áo mưa bước vào phòng khách, vẻ mặt có chút không tự nhiên.
"Ông có làm gì khuất tất đâu mà tôi không được nói?"
Lý Dung đứng dậy đón lấy, đỡ lấy chiếc áo mưa ướt sũng treo lên cánh cửa gỗ.
"Tôi có bảo không được đâu." Tần Kiến Quốc thấy vợ không vui, vội vàng đổi giọng.
Ông đưa gói vải nhỏ đang ôm trong lòng cho Tần Thù: "Sau khi con đi, ba mới nhớ ra, trước khi ông nội mất có một quãng thời gian cứ thần thần bí bí."
"Ông cụ cứ lật đi lật lại mấy cuốn sách tổ truyền, ba nhớ mấy cuốn này là ông hay xem nhất, lúc ông mất ba đã chôn theo rồi, trong này có lẽ có ghi chép gì đó quan trọng, con cầm về mà nghiên cứu xem sao."
Tần Hải Duệ kinh ngạc: "Ba! Ba đào mộ ông nội ạ?"
Tần Thù cũng thốt lên: "Sách này lấy từ trong quan tài của ông nội ra ạ?"
Tiếng kinh hô của hai anh em gần như vang lên cùng lúc.
Tần Kiến Quốc hắng giọng, ánh mắt né tránh: "Mộ lộ thiên đều là mộ trống mà, ba cũng chẳng tính là đào mộ ông cụ."
Ông đây là thừa nhận đã đào mộ ông nội rồi!
Tần Thù và Tần Hải Duệ nhìn nhau, nhớ lại chuyện hai anh em cũng từng đi đào mộ tổ tiên mấy năm trước.
Tần Kiến Quốc bỗng sầm mặt lại, gằn giọng: "Đừng có nói ba, năm đó chẳng phải hai đứa cũng đào mộ tổ tiên nhà họ Tần sao, cũng tám lạng nửa cân cả thôi, ai cũng đừng có cười ai!"
Lý Dung kéo vạt áo chồng: "Thôi đi, con cái vừa ngoài kia về được miếng cơm nóng, ông lại còn gắt gỏng với chúng nó!"
Vẻ uy nghiêm của người cha mà Tần Kiến Quốc vừa bày ra lập tức xì hơi.
"Vừa nãy bà chẳng nói đỡ tôi câu nào, chỉ biết bênh chúng nó!"
Lý Dung không nói gì, nhét một chiếc bánh bao thịt vào miệng chồng.
"Ăn mau đi, lát nữa là nguội hết đấy."
Tần Thù vừa ăn vừa lật xem mấy cuốn sách cũ nát mà ba vừa mang về.
Những thứ ghi chép trên đó rất lạ lẫm, nhất thời cô chưa tìm ra đầu manh mối nào.
"Ba, vất vả cho ba rồi, mấy cuốn sách này con mang về nghiên cứu kỹ ạ."
"Đi đi, mắt con thâm quầng như gấu trúc rồi kìa, mau về phòng ngủ một giấc đi."
Tần Thù gật đầu: "Mọi người cứ ăn tiếp đi, con về phòng trước đây."
Cô xoay người rời đi, đến cửa phòng ngủ thì gặp chị Hoa đang lộ vẻ phờ phạc.
"Mợ chủ, đây là điện thoại của mợ, lúc rạng sáng cậu chủ có gọi tới, tôi mạn phép nghe máy rồi ạ."
Nhìn thần thái của chị Hoa, tim Tần Thù bỗng đập nhanh hơn vài phần.
Cô thắt giọng hỏi: "Chị đã nói gì với Tạ Lan Chi?"
Trận đấu s.ú.n.g đêm qua, cuộc đối thoại với anh cả ngoài sân bay, và cả chuyện cô thú nhận việc trọng sinh với gia đình, chị Hoa biết được bao nhiêu?
Tần Thù nín thở, ánh mắt nhìn chằm chằm vào chị Hoa.
Chị Hoa nở một nụ cười gượng gạo: "Tôi báo bình an với cậu chủ, nói mợ và cậu chủ nhỏ, cô chủ nhỏ đều đã ngủ cả rồi, đợi mợ tỉnh dậy sẽ gọi lại sau."
Trái tim đang treo ngược của Tần Thù đột ngột buông lỏng xuống.
Chưa bị lộ là tốt rồi!
Chỉ sợ bao nhiêu bí mật của cô đều bị phơi bày hết trước mặt Tạ Lan Chi thì hỏng.
"Tôi biết rồi, cảm ơn chị——"
Tần Thù cảm ơn chị Hoa, đưa tay định lấy điện thoại nhưng lại vồ hụt.
