Thập Niên 70: Vợ Hiền Dễ Mang Thai Được Thiếu Gia Bắc Kinh Tuyệt Tự Cưng Chiều Đến Phát Khóc - Chương 515: Mỹ Nhân Dưới Đèn, Thiếu Gia Nhà Họ Tạ Động Lòng

Cập nhật lúc: 25/03/2026 11:02

"Bà Tạ, đại ca của chúng tôi sắp c.h.ế.t rồi, cầu xin bà cứu ông ấy!"

A Long mặc vest chỉnh tề, lao đến trước mũi xe của Tần Thù, hai chân khuỵu xuống, đầu gối đập mạnh trên mặt đất.

Lúc này, đôi mắt anh ta đỏ ngầu, chẳng còn chút kiêu ngạo nào như trước kia.

Tần Thù hạ kính xe xuống, nhìn thẳng vào A Long đang quỳ bên ngoài.

"Vẫn còn sống cơ à?"

Giọng nói hờ hững như không.

Cứ như thể cô không ngờ Đường Hưng Bang vẫn còn giữ được mạng vậy.

Vẻ mặt đau thương khẩn khoản của A Long khựng lại —— câu này nói ra nghe như thể đại ca nhà anh ta đã "ngỏm" rồi không bằng.

Anh ta cụp mắt, thái độ cung kính nói:

"Cũng chẳng khác gì đã c.h.ế.t là bao, bác sĩ đã mấy lần báo nguy rồi, chúng tôi thật sự hết cách nên mới đưa đại ca về nước, cầu xin bà Tạ cứu ông ấy!"

Tần Thù tựa tay ra cửa sổ xe, một tay chống vào thái dương, cười tủm tỉm nói:

"Hồi đó tôi chủ động tìm đến cứu người, các người đuổi tôi ra khỏi cửa, bây giờ lại bắt tôi cứu người, các người tưởng tính tình tôi tốt lắm sao?"

Giọng nói dịu dàng thanh nhã xen lẫn ý cười nồng đậm, hoàn toàn không thấy chút vẻ giận dữ nào.

A Long nghẹn lời, đầu càng cúi thấp hơn, lại một lần nữa cầu xin:

"Bà Tạ, trước kia có nhiều chỗ đắc tội và chậm trễ, mong bà rộng lượng, đừng chấp nhặt với đám thô kệch chúng tôi."

"Chỉ cần bà cứu được đại ca, bất kỳ yêu cầu nào băng Kim Long cũng sẽ đáp ứng."

Tần Thù quan sát anh ta một lát, hừ lạnh: "Không cứu!"

Cô lười biếng ngẩng đầu, bảo tài xế:

"Lái xe đi, nếu họ không nhường đường thì cứ tông thẳng qua."

"Rõ, thưa phu nhân ——"

Tài xế nhấn ga, tiếp tục tiến về phía trước.

A Long đang quỳ dưới đất vội vàng đứng bật dậy, lo lắng vẫy tay ra hiệu cho đám đàn em ở gần đó.

Anh ta gào lên: "Lái xe đi, tránh ra, tất cả tránh ra hết cho tôi!"

A Long là trợ thủ đắc lực của Đường Hưng Bang, đám đàn em lập tức thi hành mệnh lệnh ngay tức khắc.

Nhóm người Tần Thù thuận lợi rời đi, chỉ là trên đường ra sân bay, phía sau xe họ xuất hiện thêm mấy chiếc xe việt dã hầm hố bám theo.

Kyle thu hồi tầm mắt, tò mò hỏi: "Mẹ nuôi, mẹ thật sự không cứu người sao?"

Băng Kim Long ở khu phố Tàu bên Mỹ vốn rất nổi tiếng, người cầm lái đời trước từng dẫn người đối đầu với thế lực Mafia, kết cục là lưỡng bại câu thương.

Nhưng cái vẻ liều mạng của người Hoa vẫn khiến người ta phải nể phục.

Chân mày Tần Thù hiện rõ vẻ mất kiên nhẫn: "Không cứu, họ đến không đúng lúc."

Thời gian này cô ngừng dùng Thanh Tâm Hoàn nên trong lòng luôn bồn chồn khó chịu, nhất là vào ban đêm lại càng trằn trọc.

Lúc này chẳng có việc gì quan trọng bằng việc về Kinh thành càng sớm càng tốt.

Hơn nữa, Tần Thù tự nhận mình cũng có cái tôi riêng, băng Kim Long đã từng từ chối cô thì nay phải chuẩn bị tâm lý bị cô làm khó dễ.

Tại sân bay.

Sau khi Tần Thù, Kyle và mọi người lên máy bay rời đi, A Long thất thần trở lại xe.

Anh ta thấp giọng báo cáo với Đường Hưng Bang đang nằm ở ghế sau với vẻ mặt đầy t.ử khí:

"Đại ca, bà Tạ về Kinh thành rồi."

Đôi mắt nhắm nghiền của Đường Hưng Bang khẽ động đậy, đôi môi trắng bệch mấp máy, giọng khàn đặc:

"Đuổi theo, tiếp tục cầu xin cô ấy."

Tần Thù về đến Ngự Viên thì đã là buổi chiều.

"Mẹ!"

Tạ Đông Dương diện bộ đồ thể thao thời thượng nhất lúc bấy giờ, một tay dắt một đứa em trai, đứng giữa sân nhìn Tần Thù vừa xuống xe.

"Mẹ! Mẹ ơi ——"

Tạ Yến Tây và Tạ Mặc Bắc cũng gọi theo, hai nhóc tì đôi mắt sáng rực như sao.

Tần Thù dắt tay Tạ Thần Nam, tay còn lại bế con gái út, mỉm cười đi về phía ba con trai.

"Hôm nay các con không có tiết học sao? Là ba bảo các con mẹ về à?"

Tạ Đông Dương trông có vẻ chững chạc hơn hẳn, đón lấy em gái từ vòng tay Tần Thù.

"Hôm nay không có môn chính ạ, ba bảo tụi con đợi mẹ về."

Tần Thù cúi xuống hôn lên má bé Ba và bé Tư một cái, rồi đứng dậy xoa đầu Tạ Đông Dương.

Cô kinh ngạc thốt lên: "Mới đó không gặp mà Dương Dương lại cao thêm rồi này."

Đôi má Tạ Đông Dương hơi ửng hồng, vẻ mặt nghiêm túc nói:

"Mẹ, con lớn rồi, mẹ đừng xoa đầu con nữa."

Tần Thù biết con trai cả giờ đã là một "ông cụ non" chính hiệu, thậm chí đã bắt đầu tiếp xúc với thế giới người lớn, trông ngày càng nghiêm nghị và trưởng thành.

Cô nũng nịu bảo: "Lớn đến mấy thì con vẫn là con trai mẹ, dù sau này con có bảy tám mươi tuổi, chỉ cần mẹ còn sống thì con vẫn mãi là một đứa trẻ thôi."

Tạ Đông Dương không phản bác, hít hà mùi hương d.ư.ợ.c thảo thanh khiết trên người Tần Thù, ánh mắt lộ vẻ kính yêu và vui mừng khôn xiết.

Tần Thù dắt tay hai cậu con trai nhỏ, nói với Tạ Đông Dương và Tạ Thần Nam:

"Vào nhà thôi, mẹ mang rất nhiều quà từ nước ngoài và Vân Quyến về đây, mấy anh em chia nhau nhé."

Buổi tối.

Đến giờ cơm, Tạ Lan Chi từ phòng hội nghị trở về, thấy Tần Thù đang ngồi tựa ở phòng khách, vây quanh là năm đứa trẻ, cô đang kể cho chúng nghe về phong tục tập quán ở nước ngoài.

Tần Thù bế con gái út trong lòng, hai cậu con trai nhỏ gối đầu lên chân cô, con trai cả và con trai thứ hai ngoan ngoãn ngồi bên cạnh.

Gương mặt cô ngập tràn nụ cười dịu dàng, giọng kể thong thả, đặc biệt kiên nhẫn.

"Ba ba!"

Bất chợt, cô bé Tạ Cẩm Dao gọi một tiếng về phía cửa.

Tần Thù cùng bốn con trai ngẩng đầu lên, thấy Tạ Lan Chi đang rảo bước về phía mọi người.

Người đàn ông diện bộ đồ đại bào nghiêm chỉnh và cấm d.ụ.c, mở hờ hai chiếc cúc cổ để lộ lớp áo sơ mi trắng bên trong, trông vừa lịch lãm vừa có chút phong trần đầy nam tính.

Vừa nhìn thấy người đàn ông cao ráo, khí chất ngút trời, tỏa ra hơi thở nam tính nồng đậm kia, chân Tần Thù bỗng chốc mềm nhũn.

Nếu không phải vì lũ trẻ đang ở đây, cô nghi ngờ mình sẽ lao thẳng vào lòng anh mất.

"Khụ khụ..."

Nhận ra ánh mắt mình quá trực diện, Tần Thù vội quay đi, cúi xuống nhìn mấy đứa trẻ trên chân để che giấu sự bối rối.

"Anh về đúng lúc lắm, sắp dùng bữa rồi, anh đi rửa tay đi, mẹ con em đợi anh ở phòng ăn."

"Được ——"

Ngay trước mặt các con, Tạ Lan Chi cúi đầu hôn một cái lên gò má đang ửng hồng đầy mê hoặc của Tần Thù.

Sau bữa tối.

Sau khi dỗ dành đám trẻ đang phấn khích đi ngủ, Tần Thù trở về phòng ngủ nhưng không thấy Tạ Lan Chi đâu.

Người giúp việc đang trải giường nói: "Thưa phu nhân, ông chủ đang ở thư phòng xử lý chút công chuyện ạ."

Tần Thù nhìn căn phòng được trang hoàng lộng lẫy chẳng khác gì phòng tân hôn, mí mắt khẽ giật giật.

Cô cố trấn tĩnh nói: "Tôi biết rồi, chị lui xuống trước đi."

Người giúp việc nhẹ chân rời khỏi phòng, khẽ khàng khép cửa lại.

Tần Thù đi đến bên bàn, lướt nhẹ ngón tay lên những cánh hoa hồng còn đọng nước, quan sát căn phòng được bài trí lãng mạn và ấm cúng, trực giác mách bảo đêm nay Tạ Lan Chi chắc chắn sẽ không "để yên" cho cô.

Nghĩ đến đó, cô cũng có chút mong chờ.

Không hiểu nghĩ đến chuyện gì mà đuôi mắt tình tứ của Tần Thù khẽ đỏ lên.

Cô vỗ vỗ đôi má đang nóng bừng, lấy từ trong tủ ra một bộ váy ngủ bằng lụa mỏng manh như cánh ve, bước chân có chút hỗn loạn đi về phía phòng tắm.

Một tiếng sau.

Tạ Lan Chi cuối cùng cũng xử lý xong công việc trở về phòng, vừa đẩy cửa ra đã thấy mỹ nhân đang tựa bên cửa sổ.

Tần Thù mặc bộ váy ngủ lụa mỏng manh, tà áo mờ ảo bao phủ lấy những đường cong quyến rũ trên cơ thể, tạo nên một vẻ đẹp đầy mê hoặc và gợi cảm đến cực điểm.

Hơi thở của Tạ Lan Chi nặng nề hẳn đi, đôi chân dài bước vào phòng, tay sau lưng khóa trái cửa lại.

Đôi mắt đen láy chứa đầy d.ụ.c vọng của anh nhìn chằm chằm vào mỹ nhân dưới ánh đèn.

Giọng anh khàn đặc và căng thẳng: "A Thù ——"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.