Thập Niên 70: Vợ Nhỏ Mang Thai Chạy Trốn, Diêm Vương Mặt Lạnh Khàn Giọng Cầu Xin - Chương 63: Muốn Xem Cô Ta Làm Trò Cười

Cập nhật lúc: 10/05/2026 17:06

Khi Tô Đào và Lục Thành Châu bước vào khu gia thuộc, không phải giờ tan tầm hay đi làm, trên đường người không nhiều lắm. Tuy nhiên, cả hai đều có ngoại hình nổi bật, đi cùng nhau lại càng thu hút ánh nhìn, vừa xuất hiện đã lập tức có người chú ý.

“Ơi các cô các bà nhìn nhanh kìa! Có phải đoàn phim nào tới khu nhà mình quay phim không, đôi nam nữ diễn viên chính kia đẹp đôi quá nhỉ!”

“Cho tôi xem, cho tôi xem với! Trời ơi, cái khuôn mặt nhỏ nhắn, cái eo thon kia, xinh thật đấy, ăn mặc cũng thời thượng nữa, nhưng tôi cứ thấy mặt mũi xa lạ hoắc, hai người ấy trước giờ đóng phim gì nhỉ?”

“Ngôi sao gì chứ, đó là Lục Thành Châu, con thứ nhà họ Lục đấy! Nhìn mấy cái túi to túi nhỏ kìa, có vẻ là dẫn người yêu về ra mắt gia đình rồi!”

“Hả? Cô gái kia là người yêu của cậu ta?! Con gái nhà họ Chu không bảo cậu ta quen một tay nhà quê trèo cao sao, chẳng khớp tí nào cả, nếu nhà quê mà đều xinh đẹp tới mức đó thì chúng ta gọi là gì? Người nguyên thủy à?”

“Tôi thấy chín phần mười là Chu Mạn Lệ yêu không được nên bịa đặt thôi, đi thôi, chúng ta hỏi thử xem.”

“Đồng chí Lục Thành Châu!” Mấy vị gia thuộc thực sự không kìm được tò mò, lập tức gọi giật Lục Thành Châu lại. Lục Thành Châu dừng bước, quay đầu lại, mấy người vây quanh, nhìn Tô Đào bên cạnh hắn như xem của lạ.

Chỉ khi đến gần, mọi người mới cảm nhận được thế nào là ‘cú đ.á.n.h mạnh của nhan sắc’.

Làn da trắng mịn như ngọc, môi hồng răng trắng, mắt hình hạnh nhân má đào, cổ thon dài trắng ngần như thiên nga, eo thắt sâu vào trong, m.ô.n.g nở đầy đặn ra hai bên, đôi chân lại dài lại thẳng, hoàn hảo diễn tả thế nào là đường cong tuyệt mỹ.

Đều là do Nữ Oa nặn ra cả, nhưng nhìn thấy Tô Đào liền cảm thấy đây chắc chắn là lúc Nữ Oa tâm trạng tốt nặn ra, không có chỗ nào là không tinh xảo, không xinh đẹp!

Nhan sắc dù ở thời đại nào cũng là tài nguyên khan hiếm, mấy vị gia thuộc nhìn đến mắt đờ cả ra!

“Thành Châu, đây là người yêu của cháu hả?”

“Vâng, người yêu cháu, Tô Đào.” Lục Thành Châu đại phương giới thiệu. Tô Đào cũng gật đầu chào mọi người, đôi môi đỏ khẽ cong lên hai bên, lộ ra tám chiếc răng trắng như ngọc trai, bên khóe môi còn có hai lúm đồng tiền nhỏ, làm dịu đi phần nào vẻ kiều mị trong gương mặt, khiến cô trông ngọt ngào và thân thiện hơn.

Biểu cảm khác nhau, toát ra khí chất cũng khác.

Khi không cười, đuôi mắt tự nhiên hơi cong lên, trông rất lãnh lẽo.

Khi cười mà không lộ răng, đôi mắt hình hạnh nhân chớp chớp, đuôi mắt như có chiếc lưỡi câu nhỏ quyến rũ, dĩ nhiên biểu cảm này thường cô chỉ dành cho người yêu mình xem, người ngoài không thấy được.

Còn một mặt khác chính là vẻ ngọt ngào thân thiện như lúc nãy, đó là chiếc mặt nạ lịch sự, nụ cười xã giao, nhưng cũng rất đáng yêu.

Đây có lẽ chính là ưu thế của việc xinh đẹp, dù thể hiện mặt nào cũng khiến người ta trầm trồ.

“Ôi Thành Châu, người yêu cháu xinh thật đấy, như ngôi sao vậy”, mấy vị gia thuộc nhìn không chớp mắt, dĩ nhiên cũng không quên tò mò, “Là người Bắc Kinh gốc bản địa nhà mình không?”

“Không phải.”

Lục Thành Châu trả lời ngắn gọn hai chữ, thông tin khác thừa một chút cũng không tiết lộ, sau đó gật đầu với mấy người, “Xin lỗi, chúng cháu phải về nhà rồi.”

“Ừ, về đi.”

Ánh mắt của mấy vị gia thuộc đuổi theo bóng lưng hai người, đến khi không thấy nữa mới quay đầu tấm tắc cảm thán —

“Không phải người Bắc Kinh bản địa, vậy là người ngoại tỉnh rồi. Xem ra đúng như con gái nhà họ Chu nói, tìm một cô nhà quê thật.”

“Nhà quê thì sao? Người ta có khuôn mặt đẹp đến mức có thể thay đổi vận mệnh. Chẳng trách con gái nhà họ Chu khóc lóc ăn vạ như người mất trí. Nhà cô ta điều kiện có tốt đến mấy, đem so với khuôn mặt kia, là đàn ông con trai nào cũng phải do dự, huống chi điều kiện nhà họ Lục còn tốt hơn nhà họ Chu, Lục Thành Châu chọn người yêu chắc chắn không xem trọng gia thế đến thế.”

“Chẳng trách trước kia trong viện nhiều người giới thiệu đối tượng cho cậu ta, cậu ta nhìn cũng không thèm nhìn, hóa ra thích mẫu người như cô gái lúc nãy, gu của cậu ta thật là… nói là một trong vạn người cũng không quá!”

Mấy người đang bàn tán, thì Lục mẫu Thẩm Tịnh Thư đạp xe đạp trở về.

Bình thường bà vẫn đi xe buýt hai chặng đến cổng khu gia thuộc, xuống xe rồi đi bộ vào, nhưng mấy ngày gần đây trong khu đều đang bàn tán chuyện con trai bà tìm được người yêu nhà quê, vừa thấy bà là có người giương cờ quan tâm, hỏi đông hỏi tây, thực ra chính là muốn xem bà làm trò cười.

Vì vậy Thẩm Tịnh Thư xoay xở được một chiếc xe đạp, xuống xe buýt là đạp thẳng vào khu gia thuộc, đạp vùn vụt, không cho ai có cơ hội hỏi han.

Hôm nay bà như thường lệ đạp chiếc xe đạp nam, vừa lên con đường rợp bóng cây là đạp càng hăng hái, ước gì đoạn đường từ cổng về nhà có thể dịch chuyển tức thời, kết quả đạp được nửa đường, bị người ta hét to một tiếng chặn lại:

“Đội trưởng Thẩm! Tan làm rồi hả?”

Mấy vị gia thuộc đang đứng ngay giữa con đường rợp bóng, vừa đúng lúc đang bàn chuyện Lục Thành Châu, thấy Thẩm Tịnh Thư, đương nhiên phải kéo lại tám chuyện một phen.

Lúc này trên con đường chỉ có mình Thẩm Tịnh Thư đang đạp xe, người ta lại gọi đích danh lớn tiếng như vậy, bà muốn giả vờ không nghe cũng không được, đành phải giảm tốc độ, trên mặt gượng ép nặn ra chút nụ cười, gật đầu với mấy người, “Ừ, vừa về.”

Mấy vị gia thuộc cũng không quan tâm biểu cảm của bà, giữ c.h.ặ.t t.a.y lái xe của bà là một tràng buôn chuyện:

“Đội trưởng Thẩm, con Thành Châu nhà chị về rồi, còn dẫn theo người yêu nữa! Giờ thì chị không còn phải lo lắng thay cho con Thành Châu nữa rồi nhỉ.”

“Phải đấy, con Thành Châu nhà chị thật biết chọn người yêu, gu mắt quả nhiên độc, cả nước tìm không ra mấy cô gái xinh được như thế! Nói chung hai đứa hợp nhau không thể hợp hơn, nhìn tình cảm cũng tốt, vừa đi vừa cười nói vui vẻ, tôi còn chưa từng thấy con Thành Châu nhà chị cười bao giờ, hôm nay là lần đầu tiên!”

Mấy vị gia thuộc biểu cảm sinh động, kể lại như vẽ.

Thẩm Tịnh Thư bẽ bàng chỉ muốn tìm khe đất chui xuống. Con nhỏ kia xấu tới mức nào vậy? Cả nước tìm không ra mấy đứa xấu như thế à!

Rõ ràng con trai bà đẹp trai như vậy, họ lại bảo hợp với con nhà quê xấu xí kia, với lại, con trai bà bình thường nghiêm nghị ít cười, lúc nào cũng lạnh lùng một khuôn mặt, sao có thể cùng con nhà quê xấu xí cười nói vui vẻ được?

Mấy người này rõ ràng là cố ý chọc tức bà, muốn xem bà làm trò cười!

Hừ!

Đương nhiên bà không thể để họ toại nguyện!

Thẩm Tịnh Thư nhẹ nhàng khẽ cong môi, như thể căn bản không để bụng: “Các chị cứ nói chuyện, tôi về nhà trước.”

“Ừ đội trưởng Thẩm, chị về nhanh đi, con trai chị và người yêu vừa về chưa được bao lâu.”

Thẩm Tịnh Thư chân đạp mạnh, chiếc xe phóng ra xa tít, trong khoảnh khắc đạp đi, đường cong nơi khóe môi lập tức sụp xuống. Bà thật mong con đường này mãi mãi không có điểm kết thúc, để bà không phải về nhà đối diện với người yêu xấu xí của con trai.

Tô Đào cùng Lục Thành Châu đã vào trong nhà, là do Lục Thành Châu tự lấy chìa khóa mở cửa.

Kết quả vào trong phát hiện phòng khách trống trơn, một người cũng không có.

“Cứ tự nhiên ngồi.” Lục Thành Châu ra hiệu cho Tô Đào, sau đó từ bình giữ nhiệt trên bàn trà rót một cốc nước ấm đưa cho cô, “Uống nước trước, nghỉ ngơi một chút.”

Tô Đào ngồi xuống sofa, tiếp nhận cốc nước uống nhấp một ngụm nhỏ, ngước mắt nhìn quanh nhà họ Lục một cách đàng hoàng.

Nhà họ Lục là biệt thự hai tầng nhỏ, bước vào là một phòng khách lớn hình vuông vức, sàn gỗ màu nâu, tường quét sơn trắng, khu vực bên trái phòng khách đặt một chiếc bàn ăn tròn lớn, bên phải là bộ sofa, bàn trà, tủ năm ngăn, trên tường treo ảnh gia đình, chân dung Chủ tịch cùng một tờ lịch lật.

Đi sâu vào trong nữa chính là chân cầu thang lên tầng 2.

Trên sofa, Lục Thành Châu giơ tay xem đồng hồ, đã đến giờ tan tầm, ước tính người nhà sắp về rồi, nhưng hắn rõ ràng đã gửi điện báo trước, nói rõ thời gian về, kết quả trong nhà lại không có một người.

Hắn không vui mím môi, sắc mặt hơi trầm xuống.

Đột nhiên, ngoài cửa vang lên âm thanh chìa khóa vặn mở.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Thập Niên 70: Vợ Nhỏ Mang Thai Chạy Trốn, Diêm Vương Mặt Lạnh Khàn Giọng Cầu Xin - Chương 63: Chương 63: Muốn Xem Cô Ta Làm Trò Cười | MonkeyD