Thập Niên 70: Vợ Quân Nhân Xinh Đẹp Vét Sạch Tài Sản Kẻ Thù Để Nuôi Con - Chương 106
Cập nhật lúc: 01/01/2026 17:08
Con trai bà còn là lính dưới quyền chồng cháu đấy, nó tên là Tào Tiểu Binh.
Bà Tào nhiệt tình đến mức quá đáng làm Đường Uyển thấy hơi không tự nhiên, cô nở một nụ cười xã giao: Chào bà Tào ạ.
Bà nhìn là biết cháu là người có học rồi, hèn gì nói năng cũng nhã nhặn thế kia.
Đôi mắt ti hí của bà Tào cứ liếc liên tục vào trong bếp: Cháu đang thắng mỡ đấy à? Vừa khéo mỡ nhà bà sáng nay ăn hết sạch rồi, cháu cho bà mượn một ít được không?
Bà ta lôi cái bát vốn giấu sau lưng ra, rõ ràng là đã có chuẩn bị từ trước.
Đường Uyển: ...
Cô vừa định mở miệng thì thấy Hứa Thúy Anh ở nhà đối diện khẽ lắc đầu với mình. Đến khi bà Tào quay đầu nhìn lại thì Hứa Thúy Anh đã quay lưng đi nhặt rau dại rồi. Đường Uyển tuy không biết tại sao Hứa Thúy Anh lại nhắc nhở mình như vậy, nhưng cô vẫn mỉm cười từ chối:
Cháu xin lỗi bà nhé, không phải cháu không muốn cho mượn, mà chủ yếu đây không phải mỡ của mình nhà cháu. Cháu mua chung với mấy chị dâu khác nữa, đợi thắng xong cháu còn phải mang sang gửi cho các chị ấy.
Cháu cho bà mượn phần của nhà cháu không được sao?
Nụ cười trên mặt bà Tào tắt ngấm, trong lòng thầm nghĩ vợ của Phó trung đoàn Lục nhìn trắng trẻo xinh xắn thế mà hóa ra lại là kẻ keo kiệt.
Cháu cũng chưa biết thắng xong được bao nhiêu dầu mỡ nữa, cho bà mượn thì sau này cháu khó ăn khó nói với mấy chị kia lắm ạ.
Đường Uyển chỉ vài câu đã chặn đứng lời bà Tào định nói, khiến bà ta bực dọc trong lòng. Nhưng bà ta không vô lý gây sự như Khâu Đại Táo mà vẫn cười híp mắt bảo:
Bà biết cháu có nỗi khổ riêng, thôi để bà đi mượn người khác vậy.
Nói xong bà ta bưng bát đi xa dần. Đường Uyển cạn lời, quay lại bếp nhanh ch.óng thắng nốt chỗ mỡ. Mỡ của bốn con lợn thắng được gần 60 lít, cô giữ lại một hũ nhỏ cất vào tủ bếp, còn lại đều tống hết vào không gian.
Tắt lửa xong, Đường Uyển không vội xào nấu mà múc hai bát lớn tóp mỡ bỏ vào giỏ nhỏ, đeo giỏ đi ra ngoài.
Chu Chu, chị ra ngoài một lát, em ở nhà trông nhà nhé.
Vâng ạ.
Đường Chu ngoan ngoãn chơi trong sân. Đường Uyển bước sang nhà Hứa Thúy Anh đối diện trước.
Vào nhà đi em.
Hứa Thúy Anh vội vã đón cô vào: Lúc nãy bà Tào hỏi mượn mỡ của em à?
Vâng ạ.
Đường Uyển lấy một bát tóp mỡ đưa cho chị ấy: Đây là tóp mỡ em vừa thắng, chị giữ lại nấu món gì đó nhé.
Thôi không cần đâu, em khách sáo quá.
Hứa Thúy Anh định từ chối, lại sợ bị người khác nhìn thấy, nhưng thấy Đường Uyển kiên quyết nên chị đành vào bếp đổ tóp mỡ sang bát nhà mình rồi trả lại bát cho Đường Uyển.
Em không biết đâu, chị đến đây nửa năm rồi, thường xuyên thấy bà Tào đi mượn mỡ nhà này, mượn muối nhà kia. Có lúc ngay cả rau củ quả trồng trong vườn bà ta cũng mượn, mà bà ta chẳng mượn nhiều đâu, mỗi lần một tí ti thôi. Nhưng chẳng bao giờ thấy trả, ai hỏi thì bà ta cứ cười híp mắt bảo lần sau có sẽ trả. Tóm lại là mượn mà không có ngày về, đồ mượn vốn chẳng đáng bao nhiêu nên người ta cũng chẳng nỡ đến hỏi đi hỏi lại.
Chị ấy trước đây cũng từng chịu thiệt với bà Tào, cho bà ta mượn ít đường đỏ mà hơn nửa năm rồi vẫn chẳng thấy tăm hơi đâu.
Hóa ra là vậy, em cảm ơn chị nhé.
Đường Uyển không khỏi thấy may mắn, may mà lúc đó thấy Hứa Thúy Anh nhắc nhở, nếu không ít nhiều cô cũng sẽ cho bà ta mượn một chút. Mượn mà không trả đúng là làm người ta thấy khó chịu, cô thầm liệt hạng người này vào danh sách đen trong lòng. Một trong những hộ từ chối giao thiệp.
Không có gì đâu em.
Hứa Thúy Anh cười hiền lành: Hàng xóm láng giềng với nhau, giúp đỡ nhau là chuyện nên làm mà.
Đường Uyển khách sáo thêm vài câu, vừa định sang nhà Trương Hồng Yến đưa tóp mỡ thì vừa quay đầu đã chạm mặt bà Tào với gương mặt cười đầy nếp nhăn.
Này cháu, thắng mỡ xong chia chác ổn thỏa rồi chứ? Có thể cho bà mượn ít mỡ được không, nhà bà hết mỡ nấu cơm rồi.
Xem ra bà già này cứ quan sát động tĩnh nhà cô suốt, nụ cười trên mặt Đường Uyển tắt hẳn. Bất kể là ai, nếu ngày nào cũng bị người khác giám sát thì tâm trạng cũng không thể tốt nổi.
Cô nói giọng hờ hững: Chia thì xong rồi ạ, chỉ là tiền trong tay cháu tạm thời không đủ nên cháu nhận phần ít nhất. Ngoài phần để nhà dùng ra thì sợ là không dư để cho bà mượn được ạ.
Không giống như Hứa Thúy Anh và mấy chị kia da mặt mỏng, khi Đường Uyển đã biết bà ta là hạng người gì thì việc từ từ chối cũng trở nên trực tiếp hơn.
Quả nhiên, sắc mặt bà Tào biến đổi, trong mắt thoáng qua một tia ngạc nhiên. Chắc bà ta không ngờ Đường Uyển còn trẻ thế mà nói năng lại chẳng nể nang gì hạng lão làng như bà ta. Bà ta cứ nghĩ ít nhất cô cũng sẽ thấy ngại mà cho bà ta mượn một ít.
Chao ôi, con trai bà không bằng Phó trung đoàn Lục, phụ cấp nó thấp, lại còn phải nuôi cả một gia đình đông miệng ăn thế này. Tháng này nhà hết cả mỡ rồi, nó cũng chẳng biết mà mua về một ít.
Bà Tào nghĩ nói vậy Đường Uyển sẽ mủi lòng, vì bà ta đã dùng chiêu này lừa được không ít đồ tốt rồi.
Đường Uyển lại giả vờ kinh ngạc bịt miệng: Hóa ra đồng chí Tào tiết kiệm vậy sao, thế này sao mà được ạ, trẻ con trong nhà không được ăn chút mỡ màng gì là không ổn đâu.
Đúng thế, đúng thế.
Bà Tào tự tin hẳn: Bà cũng vì xót cháu nên mới phải đi mượn mỡ đấy chứ.
Thế thì lát nữa cháu nhất định phải bảo anh Hoài Cảnh nhà cháu nói chuyện hẳn hoi, bảo đồng chí Tào phải biết thương vợ con gia đình hơn một chút.
Lời nói như thật của Đường Uyển làm bà Tào đứng hình. Bà ta há hốc miệng, rõ ràng không lường trước được nước đi này của Đường Uyển.
Chuyện này... chuyện giữa chị em phụ nữ chúng mình, đâu cần phải nói cho đàn ông biết làm gì?
Sao lại là chuyện giữa phụ nữ được ạ.
Đường Uyển ngạc nhiên nhướng mày: Bà ơi, đúng lý ra cháu không nên xen vào việc nhà bà. Nhưng trẻ con nhà bà không thể để đói được, bà xem đứa nào đứa nấy suy dinh dưỡng thế kia, không ổn chút nào đâu, cháu cũng là vì tốt cho bọn trẻ thôi mà.
Cô chỉ tay về phía mấy đứa nhỏ đang rụt rè thò đầu ra nhìn từ góc rẽ đằng xa. Bà Tào đột ngột quay đầu lại, trừng mắt dữ dằn nhìn đám trẻ làm chúng sợ hãi chạy biến.
