Thập Niên 70: Vợ Quân Nhân Xinh Đẹp Vét Sạch Tài Sản Kẻ Thù Để Nuôi Con - Chương 109
Cập nhật lúc: 01/01/2026 17:08
Đạp xe một mạch về đại viện, tâm trạng Đường Uyển khá tốt. Tuy rằng trong trung tâm thương mại không gian chẳng thiếu thứ gì, nhưng cô luôn có một ảo giác rằng đồ tự mình trồng ra ăn sẽ ngon hơn.
Vừa về đến sân nhỏ nhà mình, cô đã thấy Đường Chu đang cẩn thận tưới nước cho mấy luống rau ở mảnh đất tự lưu. Chưa kịp vào nhà, Hứa Thúy Anh đã hầm hầm mặt mũi đuổi theo: Uyển Uyển em ơi.
Chị Thúy Anh. Đường Uyển nhảy xuống xe, thấy sắc mặt chị không tốt liền quan tâm hỏi: Có chuyện gì mà chị trông như sắp bốc hỏa thế?
Còn không phải tại cái đứa phá gia chi t.ử Trình Tiểu Nguyệt sao, nó lại mò về rồi!
Hứa Thúy Anh tức đến nổ phổi. Rõ ràng chồng chị đã đích thân đưa người ra tận ga tàu hỏa, kết quả là cái đứa này thừa lúc anh không chú ý lại bám theo người khác quay về bộ đội. Đã thế nó còn mang theo một cái lý do vô cùng chính đáng, muốn đuổi cũng chẳng đuổi được!
Hả? Đường Uyển thực sự bị sốc một vồ. Đây là chuyện cô hoàn toàn không ngờ tới. Dù sao doanh trưởng Trình cũng kiên quyết như thế, Đường Uyển cứ tưởng anh ta đã nắm thóp được Trình Tiểu Nguyệt, ai ngờ...
Rốt cuộc là sao hả chị?
Nó quay về để kết hôn. Hứa Thúy Anh giận run người: Chẳng biết nó quen biết doanh trưởng Đoàn từ lúc nào. Nhà chị lão Trình chắc vẫn chưa biết chuyện này đâu, tối nay về chắc tức c.h.ế.t mất.
Chuyện này đúng là khó giải quyết thật. Đường Uyển nhìn Hứa Thúy Anh với ánh mắt đồng cảm, cô em chồng này đúng là chẳng dễ xơi chút nào.
Chẳng biết đầu óc nó có bị vào nước không nữa. Hứa Thúy Anh nhíu mày: Một đứa con gái trẻ măng như thế, cứ nhất quyết đòi lấy một người đàn ông đã ly hôn lại còn có con riêng.
Người đó ly hôn rồi ạ? Đường Uyển lại một lần nữa trưng ra bộ mặt kinh ngạc, cô cũng không thể hiểu nổi cách làm của Trình Tiểu Nguyệt.
Ừ. Hứa Thúy Anh buồn bực nói: Nguyên nhân cụ thể chị cũng không rõ, chị chỉ biết doanh trưởng Đoàn kia có hai đứa con gái. Gả qua đó là làm mẹ kế ngay, ngày tháng sau này chẳng dễ dàng như nó tưởng đâu.
Cô ta đúng là...
Đường Uyển và Hứa Thúy Anh đang mải nói chuyện thì chẳng biết Trình Tiểu Nguyệt từ đâu vọt ra. Cô ta bước đi nhẹ tênh, trên mặt nở nụ cười đắc ý: Hai chị dâu đang buôn chuyện gì thế? Em cũng sắp trở thành quân tào rồi, đến lúc đó mời hai chị ăn kẹo mừng nhé.
Cô ta cố tình cao giọng để mọi người đi lại trong đại viện đều có thể nghe thấy. Hứa Thúy Anh sa sầm mặt: Tiểu Nguyệt, chuyện này anh trai cô còn chưa biết đâu, hôn sự của cô kiểu gì cũng phải bàn bạc với người nhà chứ.
Chuyện chưa đâu vào đâu đã rêu rao cho cả thiên hạ biết, cô em chồng này của chị đúng là ngốc không còn gì để nói.
Em kết hôn chứ có phải các chị kết hôn đâu. Trình Tiểu Nguyệt khinh bỉ bĩu môi: Bây giờ người ta đề cao tự do hôn nhân, không thịnh hành kiểu cha mẹ đặt đâu con ngồi đấy nữa rồi. Các chị đừng hòng can thiệp vào chuyện của em, đám cưới này em nhất định phải kết.
Nói xong cô ta lon ton chạy về sân, đóng cửa rầm một cái, ai không biết chắc còn tưởng đây là nhà của cô ta. Hứa Thúy Anh day day huyệt thái dương đang giật liên hồi, tức đến mức cả người không ổn chút nào.
Chị Thúy Anh, chị đừng giận nữa, hay là vào nhà em ngồi một lát cho hạ hỏa? Đường Uyển đỡ lấy Hứa Thúy Anh, dù sao cũng là bà bầu, không thể trơ mắt nhìn chị ấy xảy ra chuyện gì.
Cảm ơn em nhé Uyển Uyển. May mà lão Trình nhà chị lần này không đi làm nhiệm vụ cùng Phó trung đoàn trưởng Lục nhà em. Nếu không đợi anh ấy về mà em gái đã lấy chồng rồi, chắc anh ấy lại oán chị không ngăn nổi nó mất.
Hứa Thúy Anh đầy vẻ ưu tư bước vào sân, Đường Uyển lấy cho chị một cái ghế đẩu để ngồi. Đường Chu vừa bắt được một con giun, ngẩng đầu nhìn Đường Uyển: Chị ơi, hay là nhà mình cũng nuôi hai con gà đi? Anh Vương Thắng Lợi ngày nào cũng bắt giun cho gà ăn, bảo là qua một thời gian nữa là có trứng ăn đấy. Anh ấy chẳng còn thời gian chơi với em nữa rồi.
Được thôi, lúc nào rảnh chị sẽ đi mua gà giống. Đường Uyển lấy ra một chùm nho lớn: Chị đổi được nho trên đường về này, em đi rửa một ít cho chị Thúy Anh ăn đi.
Thôi thôi, thứ tinh tế thế này hai chị em cứ để mà ăn. Hứa Thúy Anh hơi ngại, sớm biết thế chị đã chẳng theo Đường Uyển vào nhà, chị không muốn chiếm hời của cô.
Chị đang mang thai, ăn chút nho tốt cho sức khỏe lắm, sau này mắt em bé sẽ to tròn như quả nho ấy. Lời nói nghe như thật của Đường Uyển làm Hứa Thúy Anh ngẩn người, chị ngạc nhiên hỏi: Có cách nói này thật hả em?
Cái đó thì cũng tùy thôi ạ. Đường Uyển phì cười. Đường Chu đã rửa nho xong mang ra, cậu ngập ngừng hỏi: Chị ơi, em có thể lấy một ít ăn cùng anh Thắng Lợi không?
Tất nhiên là được rồi. Đường Uyển rất vui vì cậu bé cuối cùng đã cởi mở hơn và có bạn bè, cô đương nhiên sẵn lòng để cậu chia sẻ đồ ngon với bạn. Thế là Đường Chu cầm nho lon ton chạy sang nhà hàng xóm. Hứa Thúy Anh ngồi một lát, thấy Đường Uyển sắp nấu cơm trưa, tuy ghét Trình Tiểu Nguyệt nhưng chị vẫn xin phép về nhà. Không thể cứ ngồi đây ăn trực bữa trưa được.
Đường Uyển đem hạt nho đã ăn xong đi rửa sạch rồi mang vào không gian để trồng. Làm xong việc đó, cô vào trung tâm thương mại không gian lấy một ít rau muống và sườn lợn rừng ra. Trưa nay cô làm món sườn kho tàu và rau xào. Vừa chuẩn bị xong nguyên liệu thì bên ngoài vang lên tiếng mở cổng, Đường Uyển theo bản năng bước ra khỏi bếp. Đập vào mắt cô là Vương Thắng Lợi mắt đỏ hoe như vừa mới khóc, nhưng nhìn Đường Chu lại đầy vẻ sùng bái.
Thắng Lợi sao thế này? Đường Uyển còn tưởng Đường Chu bắt nạt cậu bé. Vương Thắng Lợi vừa định nói thì Đường Chu đã cướp lời: Chẳng may ngã một cái thôi mà, lớn tướng rồi còn mít ướt.
Cậu nhóc nhíu mày chê bai. Vương Thắng Lợi thút thít gật đầu: Ngã xuống đất đau lắm chị ạ. Nhưng là Từ Hòa Bình đẩy cậu mà. Cậu bị đẩy ngã đau điếng cả đầu gối. May mà có anh Chu ở đó, Từ Hòa Bình bị anh Chu đ.ấ.m còn đau hơn nhiều. Nghĩ vậy, Vương Thắng Lợi bỗng cười tươi, mặt đầy ngưỡng mộ nắm tay Đường Chu.
Anh Chu ơi, từ giờ em không mít ướt nữa đâu.
Anh không thích mấy đứa hay khóc nhè đâu nhé.
