Thập Niên 70: Vợ Quân Nhân Xinh Đẹp Vét Sạch Tài Sản Kẻ Thù Để Nuôi Con - Chương 114
Cập nhật lúc: 01/01/2026 17:09
Cô ta sắp kết hôn rồi, biết đâu người nhà lại gửi đồ cưới lên cho cũng nên.
Cho hỏi đồng chí Đường Uyển là vị nào ạ?
Anh bưu tá dừng xe đạp lại, ánh mắt nghi hoặc lướt qua Đường Uyển và Trình Tiểu Nguyệt đang có mặt ở đó.
Nụ cười trên mặt Trình Tiểu Nguyệt cứng đờ, cảm thấy hơi mất mặt, cô ta định nhấc chân bỏ đi.
Đường Uyển đã mở cổng bước ra: Chào đồng chí, tôi chính là Đường Uyển đây.
Có thư của cô này.
Anh bưu tá đưa thư cho Đường Uyển, rồi cười híp mắt nói thêm: Hình như là từ tòa soạn báo gửi tới đấy.
Vâng, cảm ơn đồng chí nhé.
Lúc Đường Uyển mỉm cười gật đầu, bước chân của Trình Tiểu Nguyệt khựng lại, cô ta tò mò nhìn về phía Đường Uyển. Khi anh bưu tá đạp xe đi khuất, Đường Uyển mới hân hoan nhìn lá thư trong tay.
Chị dâu, chị có người nhà làm ở tòa soạn báo à?
Trình Tiểu Nguyệt không nén nổi sự tò mò trong lòng, mắt cứ liếc xéo về phía này.
Trương Hồng Yến trong nhà nhìn thấy cảnh này liền vội vàng đứng ở ngoài sân nói chen vào: Đây là chuyện riêng của cô em, Tiểu Nguyệt cô đừng cái gì cũng hỏi thế.
Sắc mặt Trình Tiểu Nguyệt không được tốt lắm, Tiểu đoàn trưởng Đoàn cũng thấy mất mặt, may mà Đường Uyển vốn cũng chẳng định giấu giếm bọn họ.
Tôi không có người nhà ở tòa soạn báo đâu.
Cô vừa nói vừa bóc thư ngay trước mặt mọi người, bên trong rõ ràng là nhuận b.út và thông báo đăng bài mà tòa soạn gửi đến. Nhìn năm tờ tiền mười tệ xanh mướt trong tay cô, Trình Tiểu Nguyệt kinh ngạc trợn tròn mắt.
Trương Hồng Yến cũng đầy vẻ ngạc nhiên, nhưng chị rất biết chừng mực, không hỏi gì nhiều. Tuy vậy, Đường Uyển vẫn hào phóng nói với chị: Chị Hồng Yến này, hồi mới đến đơn vị em thấy báo của mọi người nên cũng muốn thử viết bài gửi đi xem sao, không ngờ bài viết của em lại được tòa soạn chọn.
Đường Uyển hiểu tính mình, cứ giấu giấu giếm giếm mà ăn uống thì không phải phong cách của cô. Thế nên cô phải cho mọi người biết rằng cô có thể tự mình kiếm tiền. Hơn nữa, những gì cô viết đều là bài chính luận tích cực, chẳng ai bắt bẻ được lỗi nào.
Lời này vừa thốt ra, cả Trương Hồng Yến, Trình Tiểu Nguyệt và Tiểu đoàn trưởng Đoàn đều kinh ngạc đến ngây người. Trình Tiểu Nguyệt lại càng ghen tị đến nghiến răng nghiến lợi! Một bài báo của cô ta mà kiếm được hẳn năm mươi tệ cơ à? Tiền của tòa soạn dễ kiếm thế sao? Nghĩ đoạn, cô ta tự nhủ quay về cũng phải thử viết xem thế nào.
Trương Hồng Yến thì thật lòng mừng cho Đường Uyển: Uyển Uyển, em giỏi quá đi mất. Đúng là người có bằng cấp cấp ba có khác, viết bài mà kiếm được nhiều tiền thế này. Chỗ này bằng cả tháng lương của công nhân chính thức rồi còn gì?
Tiểu đoàn trưởng Đoàn cũng không khỏi ngạc nhiên, bởi vì phụ cấp của anh ta cũng chỉ hơn Đường Uyển có vài tệ. Cô chị dâu này lợi hại đến vậy sao?
Em viết mấy bài liền cơ, mới nhận được một tờ phản hồi thôi, mấy bài kia chắc không được duyệt rồi.
Đường Uyển khiêm tốn một chút. Cô có thể để lộ việc mình biết viết lách kiếm tiền, nhưng sẽ không nói ra tổng thu nhập cụ thể là bao nhiêu. Có mấy bài cô mới gửi đi vài ngày, thư phản hồi chắc chưa thể đến nhanh thế được.
Dù vậy, bấy nhiêu cũng đủ làm Trương Hồng Yến ngưỡng mộ không thôi: Cô em cứ khiêm tốn quá.
Trình Tiểu Nguyệt ghen tị đến mức mặt mũi sắp vặn vẹo đến nơi, may mà Tiểu đoàn trưởng Đoàn không để ý. Đúng lúc này, Hứa Thúy Anh nghe thấy động tĩnh cũng bước ra, mặt mày rạng rỡ.
Uyển Uyển, chúc mừng em nhé.
Lúc nãy vừa ra sân chị đã nghe thấy cuộc trò chuyện của Đường Uyển và Trương Hồng Yến, chị thật tâm mừng cho cô. Trước đây trong khu tập thể cứ có người thầm thì sau lưng bảo Đường Uyển không xứng với Phó trung đoàn Lục. Bởi vì Đường Uyển dù có xinh đẹp đến mấy mà gia thế không ra gì thì cũng chẳng giúp ích gì được cho tiền đồ của Lục Hoài Cảnh. Giờ thì xem ai còn dám nói lời như vậy nữa!
Cảm ơn chị.
Đường Uyển vui mừng từ tận đáy lòng, còn Trình Tiểu Nguyệt thì uất ức tận xương tủy, cô ta làu bàu nói với Tiểu đoàn trưởng Đoàn: Anh Đoàn, rốt cuộc anh có sang nhà anh trai tôi nữa không đấy?
Có chứ.
Tiểu đoàn trưởng Đoàn chẳng hiểu sao cô ta tự dưng lại nổi giận, anh ta sực tỉnh rồi gật đầu chào Đường Uyển và mọi người: Vậy chúng tôi vào nhà trước đây.
Vâng.
Đường Uyển khẽ gật đầu với Hứa Thúy Anh. Thấy sắc mặt Hứa Thúy Anh không được tốt, cô nghĩ chắc trong nhà họ lại sắp nổ ra tranh cãi rồi.
Đợi người đi khuất, Trương Hồng Yến bĩu môi: Cái loại người gì không biết, em nhận nhuận b.út mà làm như em cướp tiền của cô ta không bằng. Hạng người này là không muốn ai hơn mình đâu. Cô em ạ, chị bảo này, chuyện này sau này em cứ kín kẽ một chút. Trình Tiểu Nguyệt tâm địa không tốt, nhỡ cô ta rêu rao khắp khu tập thể lại làm người ta đỏ mắt đấy.
Em biết rồi, em cảm ơn chị Hồng Yến.
Lòng Đường Uyển thấy ấm áp, đây mới là người thật lòng muốn tốt cho cô. Đợi mai đi bưu điện, cô sẽ dặn người ở đó không cần lần nào cũng mang thư đến tận nhà, lúc nào rảnh cô tự qua lấy là được.
Em biết chừng mực là tốt rồi, chị cũng không lôi thôi nữa, em bận việc đi nhé.
Trương Hồng Yến tính tình sảng khoái, dễ gần, hèn gì Đường Uyển lại hợp với chị đến vậy.
Nghe thấy động tĩnh, Đường Chu từ trong phòng chạy ra: Chị ơi, chị lại kiếm được tiền à?
Suỵt...
Đường Uyển ra hiệu giữ bí mật, rồi tinh nghịch đưa mấy tờ mười tệ cho cậu xem. Mắt Đường Chu trợn ngược như mắt cá c.h.ế.t.
Nhiều thế này ạ?!!!
Chứ còn gì nữa.
Đường Uyển đếm đi đếm lại, cảm giác kiếm tiền bằng kiến thức trong đầu mình thật là sướng.
Người xưa nói chẳng sai chút nào, trong sách tự có vàng bạc, giờ em đi đọc sách đây!
Đường Chu thoăn thoắt chạy về phòng đọc sách, dáng vẻ nghiêm túc của cậu làm Đường Uyển dở khóc dở cười. Nhưng nhìn xấp nhuận b.út trong tay, cô không nén nổi nụ cười trên môi.
Chỉ vài phút sau, Đường Uyển quả nhiên nghe thấy tiếng cãi vã kịch liệt từ nhà đối diện truyền lại. Đó là giọng nói the thé đặc trưng của Trình Tiểu Nguyệt, kèm theo tiếng quát tháo của Tiểu đoàn trưởng Trình. Vài phút trôi qua, Trình Tiểu Nguyệt lao ra ngoài, Tiểu đoàn trưởng Đoàn cũng đuổi theo sau.
Hứa Thúy Anh nhìn thấy Đường Uyển thì chỉ biết khẽ lắc đầu: Anh Trình không dễ dàng gì. Tiểu Nguyệt cứ nhất quyết đòi kết hôn, đây chẳng phải lần đầu cô ta làm loạn như vậy rồi.
