Thập Niên 70: Vợ Quân Nhân Xinh Đẹp Vét Sạch Tài Sản Kẻ Thù Để Nuôi Con - Chương 128
Cập nhật lúc: 01/01/2026 18:05
Đường Uyển cũng không dám đến ủy ban phường để nghe ngóng, chỉ đành thay quần áo rồi rời khỏi không gian, sau đó đạp xe quay về khu tập thể. Sau này nếu có cơ hội gặp lại chủ nhân của những thứ này, cô sẽ trả lại cho họ vậy.
Đường Uyển nghĩ như thế mới vơi bớt gánh nặng tâm lý. Trước khi vào cổng khu tập thể, cô bỏ len vào trong gùi. Còn mười cân len kia, cô chỉ lấy ra năm cân, năm cân còn lại cô định sẽ bí mật đan áo len cho bố mẹ.
Từ xa thấy Hứa Thúy Anh đang ngồi ở sân đan áo, Đường Uyển dựng xe trước cửa nhà chị.
Chị Thúy Anh, em cũng mới mua được ít len này, lát nữa em sang nhờ chị dạy đan nhé.
Nhanh thế em?
Hứa Thúy Anh cảm thán sức hành động đáng kinh ngạc của Đường Uyển. Cô thần bí hé cho chị xem đống len trong gùi.
Lúc em đưa Chu Chu lên đây theo quân cũng chẳng mang theo mấy quần áo, đan thêm ít đồ để mùa đông đỡ lạnh chị ạ.
Cũng đúng.
Hứa Thúy Anh vuốt ve cuộn len, hài lòng nói: Chất lượng tốt đấy, ơ, mà sao màu này trông hơi lạ nhỉ?
Chị cứ ngỡ Đường Uyển bị lừa nên vội vàng bảo: Uyển Uyển em ơi, chỗ len này em mua phải hàng lỗi rồi, mau mang ra cửa hàng cung ứng mà đổi lại đi.
Không phải mua nhầm đâu chị.
Đường Uyển hạ thấp giọng: Hàng thanh lý có năm hào một cân thôi, đan được mấy cái áo len liền đấy. Chị xem có hời không cơ chứ, màu này nhìn cũng chẳng xấu, trông lại có phong cách riêng.
Rẻ thế cơ á?
Hứa Thúy Anh bỗng thấy ghen tị, chị vuốt ve cuộn len không nỡ rời tay: Ở cửa hàng còn không em, để chị cũng đi mua một ít.
Nếu chị Thúy Anh muốn thì em nhường cho chị một nửa.
Đường Uyển đã tính trước rồi nên mới cất một nửa vào không gian. Nghe vậy mắt Hứa Thúy Anh sáng rực lên.
Cảm ơn Uyển Uyển nhé, thế chị dày mặt chia lại một ít vậy.
Nói rồi chị nhanh chân chạy vào nhà lấy một tệ đưa cho Đường Uyển, cũng chỉ lấy hai cân len. Chia chác xong xuôi, Hứa Thúy Anh bẽn lẽn cười: Chiều nay chị dạy em cách bắt mũi nhé.
Vâng, thế em về nấu cơm đã.
Đường Uyển mỉm cười đạp xe về nhà, đúng lúc thấy Đường Chu đang lén lút cùng Vương Thắng Lợi chạy từ nhà bên cạnh ra.
Chu Chu?
Đường Uyển nghi hoặc nhướng mày, cảm thấy có gì đó không ổn, Đường Chu không phải hạng người thiếu chín chắn như thế.
Chị.
Cách một bức tường sân, Đường Chu cười hi hi: Em đi đào ít giun với Thắng Lợi ạ.
Hửm?
Đường Uyển tinh mắt nhận ra quần áo cậu có điểm lạ, cô dựng xe rồi bước nhanh tới trước mặt Đường Chu. Chỉ thấy cậu nhóc ướt sũng từ đầu đến chân như chuột lột.
Chuyện này là sao?!!
Ánh mắt Đường Uyển trở nên sắc lẹm, cô tóm c.h.ặ.t lấy Đường Chu. Khá khen cho cậu nhóc, cả người chẳng còn chỗ nào khô ráo.
Em...
Đường Chu xưa nay vốn là đứa trẻ ngoan, lần đầu tiên cậu nói năng lắp bắp. Ánh mắt Đường Uyển lướt sang Thắng Lợi đang đứng sau lưng cậu, may mà thằng bé không sao.
Thắng Lợi, em nói chị nghe xem nào?
Em...
Vương Thắng Lợi liếc nhìn Đường Chu rồi cười ngây ngô: Mẹ em gọi em về rồi. Anh Chu, anh tự giải thích với chị Uyển đi nhé.
Nói xong thằng bé chuồn mất dạng, để lại Đường Chu và Đường Uyển nhìn nhau trân trân.
Nói đi, rốt cuộc là có chuyện gì?!!
Giọng cô đã nhuốm vẻ giận dữ. Đường Chu mím môi: Em định câu mấy con cá về tẩm bổ cho mẹ.
Mẹ bị thương, cậu nghe nói canh cá là bổ nhất. Ai ngờ lúc câu cá không cẩn thận trượt chân xuống sông, cũng may cậu khỏe tay, túm được cành cây bên bờ mà bò lên.
Chị phải nói em thế nào mới được đây?
Đường Uyển giận nổ đom đóm mắt, cô vạn lần không ngờ lý do lại là thế. Nhìn bộ dạng ướt nhẹp của Đường Chu, cô lạnh lùng ra lệnh:
Vào thay quần áo ngay!
Dạ.
Đường Chu lúc nãy về cứ sợ chị nhìn thấy nên mới định sang nhà Thắng Lợi lánh tạm. Giờ đã bị phát hiện, cậu ngoan ngoãn vào nhà tắm rửa thay đồ. Chỉ có điều chị không mắng mỏ gì mà chỉ bắt cậu đi thay đồ làm cậu thấy cứ sai sai. Cậu có cảm giác chị đang nén cơn giận để tung chiêu lớn, và quả nhiên là thế thật.
Lúc cậu tắm xong trở ra thì thấy Đường Uyển đã nấu xong cơm trưa. Trên bàn là bát canh cá hầm trắng như sữa, nhưng bên cạnh lại đặt một đĩa dưa muối.
Đây là phần của em, đây là của chị.
Đường Uyển đẩy cái màn thầu ngũ cốc thô sang trước mặt Đường Chu. Canh cá và cơm trắng là của cô, còn lương thực thô và dưa muối là của cậu, phân chia rõ ràng rành mạch.
Đường Chu: !!!
Chị ơi, em biết lỗi rồi.
Đường Chu ủ rũ bĩu môi, từ nghèo sang giàu thì dễ, từ giàu về nghèo mới khó. Ăn cơm trắng quen rồi, giờ bảo cậu ăn cơm rau dưa làm sao mà nuốt nổi.
Đây là hình phạt dành cho em.
Đường Uyển đanh mặt: Bình thường chị không để em thiếu thốn cái gì, thế mà em dám làm chuyện nguy hiểm như thế. Xem ra là do chị quá chiều chuộng em rồi, hừ!
Cô ăn bát cơm trắng thơm phức, thỉnh thoảng húp một ngụm canh cá, mùi hương ấy cứ thế xộc vào mũi Đường Chu. Nó làm bụng cậu kêu ùng ục, nhưng cậu chỉ có thể ăn cái màn thầu khô khốc mắc nghẹn cả cổ họng. So với việc bị mắng một trận, hình phạt này đối với Đường Chu còn đau đớn hơn nhiều.
Đường Uyển dường như cố tình chọc tức cậu nên ăn rất chậm, con cá diếc bằng bàn tay mà cô nhâm nhi tận mười mấy phút. Cho đến khi mắt Đường Chu đỏ hoe, sắp khóc vì tủi thân, cô mới đặt đũa xuống.
Rửa bát đũa cho sạch vào đấy.
Vâng ạ.
Đường Chu mếu máo, nhìn đống bát đũa trống trơn trên bàn mà lòng tràn đầy hối hận.
Còn Đường Uyển đã cầm len sang nhà Hứa Thúy Anh đối diện. Nguyên chủ vốn khéo tay, Đường Uyển dường như cũng được thừa hưởng đôi chút. Hứa Thúy Anh chỉ dạy qua một lần cách đan mũi b.í.m, Đường Uyển đã nhớ ngay, thoăn thoắt bắt đầu đan áo.
Hứa Thúy Anh không tiếc lời khen ngợi: Nếu em không nói là trước đây chưa từng học thì chị còn tưởng em lừa chị đấy. Uyển Uyển này, em có khiếu thật đấy, nhìn một lần là biết làm ngay.
Cũng là do chị Thúy Anh dạy hay thôi ạ.
