Thập Niên 70: Vợ Quân Nhân Xinh Đẹp Vét Sạch Tài Sản Kẻ Thù Để Nuôi Con - Chương 141
Cập nhật lúc: 01/01/2026 18:07
Đường Uyển đ.á.n.h cũng đúng, tôi không nên c.ắ.n c.h.ế.t là cô ta hại tôi, mặc dù cô ta đúng là có động cơ thật. Từ nay về sau tôi nhất định sẽ đối tốt với hai đứa con gái, làm một người vợ hiền mẹ đảm.
Đường Uyển hoàn toàn không biết màn kịch của Trình Tiểu Nguyệt, lúc này cô đang đạp xe đến đại đội Mao Trang. Cô biết chân mẹ mình không tốt nên dạo này không phải đi làm việc nặng ở đội, nhưng vì sợ người ta nói ra nói vào, bố cô là Đường Thời thường cõng bà lên lưng chừng núi để bà hái rau dại và cắt cỏ heo. Trong khi đó, Đường Thời vừa chăn bò vừa đốn củi, tiện thể trông nom Tần Tố. Cũng may khu vực này vắng người, chủ yếu chỉ có mấy đứa trẻ con đi hái rau dại.
Trước khi lên núi, Đường Uyển thu xe đạp vào không gian, đeo gùi đi sâu vào trong. Từ xa, cô thấy một đám trẻ con đang nô đùa rồi cướp mất mớ cỏ dại mà Tần Tố khó khăn lắm mới cắt xong. Bà cử động không tiện, Đường Thời lại đang ở cách đó một quãng không chú ý tới, bà chỉ biết lén quẹt nước mắt.
Này mấy đứa nhỏ, đang làm gì đấy?
Đường Uyển rảo bước đi tới. Cô không mắng mỏ chúng mà mượn cái gùi che chắn, lấy từ không gian ra mấy viên kẹo thập cẩm. Chỗ này nhiều rau dại với cỏ heo lắm, chị cho các em ít kẹo, các em sang chỗ khác hái được không?
Cô không hề bắt chuyện với Tần Tố, cứ như hai người hoàn toàn xa lạ. Tần Tố cũng chỉ cúi gầm mặt tiếp tục cắt cỏ, ra vẻ không quen biết Đường Uyển. Đám trẻ con tầm mười tuổi thì chẳng nghĩ ngợi gì nhiều, nhìn thấy kẹo trong lòng bàn tay Đường Uyển là mắt sáng rực lên.
Chị ơi, kẹo này cho chúng em thật ạ? Thằng bé có vẻ hơi ngại ngùng nhưng tay thì đã không nhịn được mà vươn ra lấy kẹo.
Tất nhiên rồi. Đường Uyển mỉm cười chia kẹo cho mấy đứa. Nhưng đám cỏ ở khu này là của chị nhé. Nếu các em không muốn đổi thì chị đi chỗ khác vậy.
Cô tỏ vẻ như đám cỏ ở đây rất tốt, khiến mấy đứa trẻ hớn hở bảo: Vâng ạ, vâng ạ, cảm ơn chị. Chỗ này đúng là nhiều cỏ thật, chúng em tạm thời không cần nữa đâu.
Ngưu Đản, tụi mình sang bên kia cắt cỏ đi. Trong rừng có nấm nữa, đi hái nấm thôi.
Đám trẻ cầm kẹo của Đường Uyển rồi chạy biến. Chúng biết Đường Uyển là chị gái ở đại viện bên cạnh, trước đây còn có quan hệ tốt với chị Hạnh Hoa nên chẳng hề nghi ngờ gì. Đợi mọi người đi hết, Đường Uyển cúi người bắt đầu cắt cỏ heo, nhưng cô không tiến lại gần Tần Tố mà chỉ cúi mặt hỏi khẽ: Mẹ thấy thế nào rồi?
Mẹ không sao. Chân tay Tần Tố vẫn chưa ổn lắm nên bà ngồi bệt dưới đất, đợi lát nữa Đường Thời qua mới dời chỗ được.
Sao mẹ không nghỉ ngơi một chút? Đường Uyển nói xong đã thấy hối hận. Với thân phận hiện tại của họ, nghỉ ngơi đâu phải chuyện Tần Tố có thể tự quyết định.
Tần Tố im lặng một lát rồi nói nhỏ: Mẹ ổn mà, con đi mau đi, đừng để người ta nhìn thấy.
Con vào rừng loanh quanh một chút. Đường Uyển thực sự không đành lòng nhìn mẹ như vậy. Cô cắt đầy một gùi cỏ heo, sau đó nhân lúc đi ngang qua thì đổ hết sạch vào gùi của Tần Tố. Cô đi rất nhanh vì sợ nán lại thêm chút nữa sẽ không kìm được nước mắt.
Trong rừng có rất nhiều nấm, Đường Uyển định tìm ít thứ lạ lạ mang về cho bố mẹ. Ngọn núi bên này và bên đại viện nhà cô thông nhau, nhưng Đường Uyển chưa từng tới đây. Cô cầm một cây gậy, hết sức cẩn thận, trên đường thấy không ít thảo d.ư.ợ.c là hái rồi bỏ vào không gian ngay. Cô còn thấy cả quả dại, ăn không ngon lắm, hơi chát.
Có lẽ vì tâm trạng không tốt nên Đường Uyển cứ cắm cúi tìm đồ, thu hoạch được một ổ trứng gà rừng, còn may mắn nhặt được một con gà rừng bị thọt chân. Đến lúc định quay về cô mới nhận ra mình đã đi khá xa. Xung quanh vắng vẻ không một bóng người, cô lo cho Tần Tố nhưng vẫn phải xuống núi.
Giữa đám cỏ dại rậm rạp, mắt Đường Uyển chợt thoáng thấy một cái hang động cách đó không xa. Tò mò, cô bước tới. Cái hang này trông cũng chẳng có gì đặc biệt, bên trong hơi ẩm ướt và lạnh lẽo, mang lại cảm giác không thoải mái nên bình thường chắc cũng chẳng ai vào.
Ngay lúc Đường Uyển định quay ra, cô ngẩng đầu lên thì thấy phía sâu nhất bên trong dường như còn một cái hang khác nữa. Nhưng cái hốc đó cực nhỏ, e là ngay cả đứa trẻ con cũng bò không qua nổi. Đường Uyển lập tức mất hết hứng thú.
Cục cục cục... Con gà rừng trên tay bỗng rơi xuống đất, lúc Đường Uyển cúi người xuống bắt nó thì ánh mắt lại lướt qua cái khe nhỏ hẹp kia một lần nữa. Trong cái khe tối om đó, Đường Uyển linh cảm có thứ gì bên trong.
Nếu là người khác nhìn thấy cái khe tối tăm như vậy chắc đã sợ chạy mất dép rồi. Nhưng Đường Uyển thì không, ai bảo cô có sở thích lượm lặt đồ cơ chứ. Nghĩ vậy, Đường Uyển lấy một cái đèn pin từ không gian ra, nằm bò xuống đất soi vào bên trong. Bên trong quá tối, ánh đèn pin tản ra khiến cô vẫn không nhìn rõ được đó là thứ gì. Càng như vậy, cô càng thấy muốn thử thách.
Trong phạm vi tay có thể chạm tới, Đường Uyển thò tay vào trong sờ soạn. Cô vốn chỉ định xem bên trong là gì, nhưng không ngờ lại chạm phải một thứ gì đó trên vách đá bên trong. Ngay sau đó, một cảnh tượng kinh ngạc hiện ra. Vách đá khổng lồ từ từ di chuyển, một phút sau lộ ra một lối vào vừa đủ một người đi qua.
Tim Đường Uyển đập mạnh, cô nhanh ch.óng lấy hai cái túi nilon bọc vào chân rồi cầm đèn pin bước vào. Đây là một không gian hang đá không lớn lắm, nhưng bên trong chất đầy đồ đạc. Soi đèn pin lại gần, Đường Uyển nhìn rõ mớ đồ chất đống là quần áo bông, lại còn là quần áo quân nhu thời chiến. Có điều do thời gian quá lâu nên đã hơi mục nát.
Điều khiến Đường Uyển chấn động hơn cả là đống v.ũ k.h.í xếp đầy trước mặt. Đúng vậy, là loại v.ũ k.h.í cũ từ thời trước khi thành lập nước. Tim Đường Uyển đập thình thịch liên hồi. Ánh mắt cô khựng lại, chợt thấy đằng xa còn có mấy quyển sách. Cô cầm một cuốn lên, phủi sạch bụi bẩn phía trên.
Hóa ra là dữ liệu thực nghiệm! Đây là những thứ mà tụi giặc lùn ngày xưa để lại đây!
