Thập Niên 70: Vợ Quân Nhân Xinh Đẹp Vét Sạch Tài Sản Kẻ Thù Để Nuôi Con - Chương 15

Cập nhật lúc: 01/01/2026 16:02

Tất cả đưa cho em à?

Mẹ nói đây coi như là tiền sính lễ, đương nhiên phải đưa cho em.

Lục Hoài Cảnh xoay người lục từ trong ba lô ra một cuốn sổ tiết kiệm, cũng đồng thời đưa tới trước mặt Đường Uyển.

Tất cả đưa em giữ hết.

Đường Uyển sửng sốt. Đây là muốn để cô làm chủ gia đình sao?

Em không sợ em tiêu xài linh tinh à?

Đường Uyển trước khi xuyên không vẫn luôn độc thân, sự chiều chuộng của bố mẹ khiến cô không chịu nổi nửa điểm ủy khuất, nói đi cũng phải nói lại là cô có chút ích kỷ. Tiêu tiền cũng chỉ để bản thân vui vẻ, mình sống hạnh phúc là được, còn người khác thế nào thì mặc kệ!

Em là vợ anh, tiền của anh đưa em tiêu chẳng phải là lẽ đương nhiên sao?

Lục Hoài Cảnh nói như một điều hiển nhiên: Lúc bố anh đi lính, tiền lương cũng đều đưa cho mẹ anh giữ. Chỉ cần em muốn, xe đạp, máy khâu, đài radio, đồng hồ anh đều sẽ sắm sửa đủ cho em.

Thế thì anh đừng có mà hối hận nhé.

Đường Uyển cười rạng rỡ mở sổ tiết kiệm ra, trời đất ơi, người đàn ông này hóa ra là một đại gia ngầm! Vậy mà có tới một vạn tiền tiết kiệm! Cô bỗng thấy cuốn sổ này hơi nóng tay.

Không phải mỗi tháng anh đều gửi tiền về nhà sao? Sao có thể để dành được nhiều thế này?

Đường Uyển không biết lương lính thời này là bao nhiêu, nhưng trực giác bảo cô chắc chắn không nhiều đến mức này.

Bây giờ lương mỗi tháng của anh là năm mươi đồng, gửi về nhà hai mươi đồng, ăn mặc đều ở đơn vị cả.

Lục Hoài Cảnh hạ thấp giọng nói: Chỗ đó chỉ là phần nhỏ thôi, phần lớn là tiền thưởng mỗi khi đi làm nhiệm vụ.

Biết được nguồn gốc số tiền này, Đường Uyển không dám nhận cuốn sổ nữa: Tiền sính lễ em nhận, còn chỗ này anh cứ tự giữ lấy đi.

Đây đều là tiền xương m.á.u cả. Con số một vạn trên sổ tiết kiệm không biết anh đã phải trải qua bao nhiêu lần nhiệm vụ vào sinh ra t.ử mới có được. Đường Uyển cầm mà thấy bỏng tay.

Em chê anh à?

Lục Hoài Cảnh vốn dĩ đã tuấn tú, đôi mắt đen láy nhìn cô vô cùng nghiêm túc, Đường Uyển bị nhìn đến mức tim đập loạn nhịp.

Không phải, em sợ anh cần dùng đến tiền thôi.

Không cần đâu.

Lục Hoài Cảnh chỉ vào mớ tiền lẻ và phiếu trong ba lô: Anh vẫn để lại tiền tiêu vặt rồi, khi nào cần tiền anh sẽ hỏi xin vợ sau.

Lúc trước nghe anh gọi "vợ", Đường Uyển chưa có cảm giác gì nhiều, nhưng lúc này tiếng gọi của anh nghe đầy tình cảm, khiến hai má cô nóng bừng một cách lạ thường.

Được rồi, thế em cứ giữ hộ anh trước vậy. Còn mấy món đồ lớn kia thì thôi đừng mua vội, các chị dâu lúc cưới cũng không có, em mà mua là trong nhà lại ầm ĩ lên ngay, dù sao em cũng không vội dùng.

Cô vẫn nhớ Lục Hoài Cảnh có nói đến chuyện đưa người nhà đi theo quân đội, ở nhà mà mua xe đạp với máy khâu thì chỉ tổ làm lợi cho Lý Thúy Hoa, thà rằng để dành tiền đến đơn vị rồi mua sau.

Được, nghe theo em hết.

Lục Hoài Cảnh mỉm cười: Anh đã xin được nhà công vụ rồi, kết hôn xong hai chị em đi theo anh luôn, đến bên đó mua cũng chưa muộn.

Hai người có suy nghĩ khá đồng nhất, dù cuộc hôn nhân này đến quá vội vàng nhưng cả hai đều mang tâm thế muốn vun vén sống tốt qua ngày.

Sau khi em kết hôn với anh thì hộ khẩu của em sẽ chuyển theo anh, nhưng hộ khẩu của Chu Chu thì hơi rắc rối một chút.

Đường Uyển luôn lo lắng người khác phát hiện ra vấn đề thành phần gia đình mình, thời gian để mọi thứ hoàn toàn cởi mở vẫn còn khá xa. Cô phải nghĩ cách giải quyết khó khăn này cho cả bố mẹ nữa.

Cứ giao cho anh.

Lục Hoài Cảnh không biết nói lời đường mật, nhưng anh sẽ chứng minh bằng hành động thực tế. Đợi anh ra khỏi phòng, Đường Uyển nhìn đống tiền và sổ tiết kiệm đầy ắp trong tay, cười đến mức mắt cong như vầng trăng khuyết. Nghĩ đến những người khác nhà họ Lục, cô ném hết tiền và sổ vào không gian. Tiếng gõ cửa lại vang lên. Là Vương Đại Ni.

Mẹ, sao mẹ vẫn chưa ngủ ạ?

Đường Uyển hơi ngạc nhiên, rồi thấy bà cầm một bộ quần áo màu xanh lục đi vào.

Đây là bộ quân phục mới thằng ba gửi về, vẫn chưa mặc lần nào cả. Mẹ đo kích thước cho con rồi sửa lại một chút để hôm cưới hai đứa mặc.

Con cảm ơn mẹ!

Mắt Đường Uyển sáng lên, cô đang lo không chọn được bộ đồ nào phù hợp, vừa nghĩ đến việc mặc quân phục giống hệt Lục Hoài Cảnh, trong lòng cô bỗng dâng lên một cảm giác ngọt ngào khó tả. Hơn nữa, trên đầu cô có vết thương, đội mũ vào là vừa khéo che đi được, tránh được bao nhiêu phiền phức. Vương Đại Ni cẩn thận đo kích thước cho cô: Xong rồi, để mai mẹ sửa xong cho con mặc thử, ngày kia mặc là vừa đẹp.

Mẹ vất vả quá ạ.

Đường Uyển cũng không ngờ lần đầu kết hôn trong đời lại chớp nhoáng thế này, cô còn chưa kịp định thần lại nữa.

Không vất vả gì đâu, con cứ đợi làm cô dâu xinh đẹp nhất nhé!

Mấy câu nói khiến khuôn mặt trắng trẻo của Đường Uyển nóng bừng, đến khi Lục Hoài Cảnh đi vào thì thấy mặt cô nàng đỏ như ráng chiều. Dáng vẻ xinh đẹp tinh khôi ấy khiến tim anh thắt lại, năm ngón tay nắm lấy tay nắm cửa siết c.h.ặ.t.

Anh đun nước nóng cho em rồi đấy, đi rửa mặt đi.

Vâng.

Đường Uyển cầm quần áo, đi theo Lục Hoài Cảnh ra một gian nhỏ phía sau bếp. Không gian hẹp bày một chiếc thùng gỗ, bên trong tối om cũng không có đèn. Lục Hoài Cảnh đưa cho cô một chiếc đèn dầu, đứng ở cửa nói: Em vào trong tắm đi, anh canh cho.

Gian nhỏ này không có tay nắm cửa nên Đường Uyển thấy không an tâm, Lục Hoài Cảnh nói vậy khiến cô thở phào nhẹ nhõm. Có anh ở đó, cô cũng không tiện vào không gian tắm rửa. Thế là Đường Uyển nhanh ch.óng tắm xong, mặc đồ ngủ rồi chạy vội về phòng. Nghĩ đến việc tối nay hai người phải ngủ chung, Đường Uyển nằm trên giường thấy thật khó xử. Cứ nghĩ vẩn vơ rồi cô cũng mơ màng ngủ thiếp đi, dù sao vết thương trước đó cũng làm tổn thương khí huyết.

Đến khi Lục Hoài Cảnh quay lại phòng, anh thấy Đường Uyển đang nằm ngủ thoải mái trên giường. Chăn chỉ đắp được một nửa, để lộ bắp chân trắng nõn và những ngón chân tròn trịa như ngọc. Lục Hoài Cảnh vội vàng dời mắt, trận tắm nước lạnh vừa rồi coi như công cốc. Anh quay lưng lại, từ từ ngồi xuống giường rồi cẩn thận chui vào chăn. Thế nhưng trong đầu anh toàn là hình ảnh bắp chân thấp thoáng của cô, nhất thời thấy khô cả cổ. Ngay lúc anh đang phân vân không biết có nên dậy dội thêm trận nước lạnh nữa không, thì bị một vòng tay từ phía sau ôm lấy.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.