Thập Niên 70: Vợ Quân Nhân Xinh Đẹp Vét Sạch Tài Sản Kẻ Thù Để Nuôi Con - Chương 193
Cập nhật lúc: 01/01/2026 18:15
Đường Thời đành chen chúc ngủ tạm với Lục Hoài Cảnh và Đường Chu. Hai mẹ con sắp phải xa nhau nên Tần Tố có bao nhiêu chuyện nói mãi không hết. Bà dặn dò Đường Uyển từng li từng tí về cách đối nhân xử thế, rồi lại dạy cô cả cách nuôi dạy trẻ con. Đến khi Đường Uyển gần như không mở nổi mắt ra nữa, bà vẫn ôm c.h.ặ.t lấy cô.
Mẹ ơi, con sẽ nhớ mẹ lắm.
Đồ ngốc này.
Tần Tố vỗ nhẹ lên lưng Đường Uyển, ánh mắt đầy vẻ dịu dàng. Sáng sớm hôm sau, cả nhà đều dậy thật sớm. Vì phải đuổi kịp chuyến tàu nên Lục Hoài Cảnh không thể đi tiễn cùng mọi người, nhưng anh đã nhờ Tiểu Đỗ mượn một chiếc xe Jeep của đơn vị. Đường Uyển không nỡ xa bố mẹ nên ngồi ở phía sau với họ cho đến tận ga tàu.
Được rồi Uyển Uyển, giờ người con đang mệt, đừng tiễn nữa.
Tần Tố ngăn Đường Uyển lại khi cô định tiễn họ vào tận bên trong. Sắc mặt Đường Uyển không tốt lắm, có chút trắng bệch. Vừa nãy ngồi trên xe cô suýt nữa thì nôn, nên giờ trông hơi lờ đờ mệt mỏi.
Chị ơi, em không nỡ xa chị đâu.
Đường Chu ôm lấy Đường Uyển, sụt sùi quẹt nước mắt. Cậu em trai sức dài vai rộng này cực kỳ chiều chuộng chị gái, nên Đường Uyển cũng rất lưu luyến.
Ngoan nào, đợi khi nào nghỉ hè em có thể qua đây chơi mà.
Nhanh chân lên con, kẻo lỡ tàu bây giờ.
Đường Thời có chút sốt ruột, Tần Tố và Đường Chu chỉ kịp chào tạm biệt Đường Uyển vội vàng rồi rảo bước vào ga.
Tiểu Đỗ thấy Đường Uyển cứ đứng ngẩn ngơ ở đó thì không nhịn được nói: Chị dâu, mau lên xe thôi ạ. Xe của mình nổi bật quá, nhiều người đang nhìn lắm.
Vâng.
Đường Uyển vừa lên xe, Tiểu Đỗ còn chưa kịp nổ máy thì bỗng nhiên có tiếng gõ cửa kính. Đường Uyển thắc mắc hạ kính xe xuống nhìn ra ngoài. Đứng bên ngoài là một cô gái có gương mặt khá anh tuấn, tay xách vali, mỉm cười hỏi: Cho hỏi đây có phải xe đi về phía khu quân đội không ạ?
Đường Uyển im lặng một thoáng không trả lời. Cô gái kia chắc cũng đoán được họ không muốn lộ thân phận, bèn nhìn sang Tiểu Đỗ ở ghế lái: Chào đồng chí, tôi đang cần đến trung đoàn XX, đơn vị XX...
Cô ta đọc một tràng tên, Tiểu Đỗ ngạc nhiên trợn tròn mắt. Người này đúng là về cùng căn cứ với họ thật.
Chào đồng chí.
Sự cảnh giác trong mắt Tiểu Đỗ giảm đi đôi chút, nhưng không có nghĩa là hoàn toàn tin tưởng người trước mặt.
Tôi tên là Văn Họa, bên đoàn văn công. Nếu đồng chí thuận đường thì có thể cho tôi quá giang một đoạn được không?
Văn Họa tươi cười nhìn Đường Uyển và Tiểu Đỗ, cử chỉ rất lịch thiệp đúng mực. Tiểu Đỗ nở nụ cười: Đồng chí Văn, cứ gọi tôi là Tiểu Đỗ được rồi, cô lên xe đi.
Cậu mở cửa xe để Văn Họa ngồi phía sau Đường Uyển. Khoảng trống đó không lớn nhưng hai người họ dáng người mảnh khảnh nên vẫn ngồi vừa.
Đây là chị dâu ở đại viện nhà tôi.
Tiểu Đỗ không nói tên chồng Đường Uyển, chứng tỏ vẫn còn lòng phòng bị. Văn Họa cũng không để tâm, cô nhìn Tiểu Đỗ cất vali của mình ra phía sau, tư thế ngồi rất ngay ngắn.
Đi ngang qua hợp tác xã, Tiểu Đỗ ân cần hỏi Đường Uyển: Chị dâu, chị say xe nặng thế này, hay để em vào mua chút gì cho chị ăn nhé?
Cậu thấy hơi lạ, rõ ràng lần đầu gặp chị dâu, cô đâu có vẻ gì là say xe đâu.
Không cần đâu, chị có mang theo vỏ quýt rồi.
Đường Uyển lấy miếng vỏ quýt từ trong túi vải mang theo ra đặt lên mũi, nhưng cũng chỉ giảm bớt phần nào cảm giác khó chịu. Cô không phải say xe, chủ yếu là do ốm nghén.
Văn Họa mỉm cười nói: Chị dâu đi xe nhiều là hết say ngay ấy mà. Hồi trước tôi cũng hay say xe lắm, nhưng sau này đi diễn nhiều, giờ ngồi xe nào cũng thấy bình thường.
Đường Uyển cứ thấy câu nói này hơi kỳ quặc, cô chỉ mỉm cười với Văn Họa một cái chứ không đáp lời. Xe chạy về phía ngoại ô, cũng chính là con đường về đại viện. Văn Họa đầy vẻ mong chờ nhìn ra ngoài, đột nhiên cất tiếng hỏi: Đồng chí Tiểu Đỗ, anh có quen Lục Hoài Cảnh không?
Đường Uyển: !!!
Cô lập tức nhìn Văn Họa đầy cảnh giác. Tay lái của Tiểu Đỗ cũng khẽ run một cái, cậu lúng túng đáp: Phó trung đoàn Lục là cấp trên của tôi.
Anh ấy lên chức phó trung đoàn rồi cơ à?
Văn Họa đầy vẻ vui mừng, gương mặt anh tú lộ rõ nét thẹn thùng như thiếu nữ: Tôi biết ngay là mình không nhìn lầm người mà.
Tiểu Đỗ len lén liếc nhìn Đường Uyển qua gương chiếu hậu mới dám mở lời: Đồng chí Văn quen phó trung đoàn Lục nhà chúng tôi sao?
Đâu chỉ là quen.
Văn Họa nói đầy hào hứng: Hồi tôi đến đơn vị các anh biểu diễn văn nghệ, tôi gặp anh ấy nhiều lần lắm. Cô cúi mặt e lệ: Những anh lính đẹp trai như anh ấy, chỉ nhìn một lần là không sao quên được.
Hì hì...
Tiểu Đỗ cười gượng gạo: Đúng... đúng thế, phó trung đoàn Lục nhà chúng tôi đúng là rất đẹp trai. Nhưng đồng chí Văn chắc chưa biết, anh ấy không thích người khác khen mình đẹp trai đâu.
Tại sao vậy?
Văn Họa hơi thắc mắc. Cô nói chuyện rất hăng hái mà vô tình lờ đi Đường Uyển đang ngồi ngay cạnh. Tiểu Đỗ khó xử giải thích: Phó trung đoàn Lục thường bảo đàn ông đẹp trai chẳng để làm gì, ra chiến trường thực binh thực s.ú.n.g mới là đàn ông đích thực.
Đúng là phong cách nói chuyện của anh ấy rồi.
Văn Họa cong môi cười: Anh là lính dưới quyền anh ấy, chắc là thân thiết với anh ấy lắm nhỉ?
Cũng... cũng bình thường thôi ạ.
Tiểu Đỗ lại một lần nữa thấy khó xử, sợ Đường Uyển nổi giận nên cậu chọn cách im lặng. Đúng là cái số khổ mà. Có lẽ nhận ra Tiểu Đỗ không muốn nhắc đến Lục Hoài Cảnh nữa, Văn Họa dừng chủ đề đó lại, quay sang nhìn Đường Uyển đang say xe ở bên cạnh.
Chị dâu này, ở đại viện mình có nhiều vợ bộ đội đến ở cùng không chị?
Cũng không tính là nhiều.
Giọng Đường Uyển nhàn nhạt. Cô cảm giác người này là nhắm đến Lục Hoài Cảnh mà tới, trong lòng lập tức thấy không thoải mái.
Cũng đúng, dù sao phải đạt tiêu chuẩn mới được theo quân mà.
Văn Họa lẩm bẩm một câu: Nhưng phó trung đoàn Lục đã ở cấp trung đoàn rồi, chắc chắn là có suất theo quân.
Đúng thế.
Đường Uyển thấy cạn lời. Cô ngước mắt nhìn ra ngoài xe, cảm thấy càng khó chịu hơn. Đường xá gì mà xóc nảy thế không biết, thực sự rất muốn nôn. Khổ nỗi Văn Họa vẫn cứ thao thao bất tuyệt: Giờ này chắc các anh ấy vẫn chưa tập luyện xong đâu nhỉ.
