Thập Niên 70: Vợ Quân Nhân Xinh Đẹp Vét Sạch Tài Sản Kẻ Thù Để Nuôi Con - Chương 355
Cập nhật lúc: 02/01/2026 06:02
"Cô ấy có đối tượng rồi."
Hồ Kiến thở dài, hắn nào phải không muốn đeo bám đến cùng. Nhưng dáng vẻ vạm vỡ của Hoàng Diệp vẫn khiến hắn bất giác rùng mình. Hắn chắc chắn mình đ.á.n.h không lại đối phương. Nếu còn dám tơ tưởng đến Lữ Lâm, gã đó nhất định sẽ đ.á.n.h hắn nhừ t.ử.
"Cậu có ngốc không thế."
Âu Dương Nghiên vốn lắm mưu mô, cô ta đảo mắt một cái rồi hạ thấp giọng nói: "Cậu cứ 'gạo nấu thành cơm', đến lúc đó danh chính ngôn thuận là cậu hay là gã đó thì vẫn chưa biết được đâu."
Lời này khiến Hồ Kiến lập tức thông suốt, mắt hắn hơi sáng lên, nhưng ngoài mặt vẫn tỏ vẻ nghiêm túc: "Người ta có đối tượng rồi, mấy lời này đừng nói lung tung."
Nhưng thực ra, đây đúng là một cách hay. Âu Dương Nghiên nhìn biểu cảm của hắn thì biết ngay hắn đã động lòng, trong lòng không khỏi đắc ý. Lữ Lâm chẳng phải rất cao ngạo sao? Một khi mất đi sự trong sạch, để xem cô ta còn cao ngạo thế nào!
Lữ Lâm không hề hay biết có kẻ đang tính kế mình, cô vui vẻ cùng Đường Uyển quay lại lớp học. Vì đã nhận món quà quý giá của bác gái Hứa nên sau khi tan học, Đường Uyển lại chuẩn bị một ít thịt và trứng mang qua.
"Bác trai bác gái ơi, cháu mang ít trứng gà với sườn heo qua ạ. Sức khỏe bác gái bị tổn hao nhiều, bác nhớ nấu cho bác gái ăn để bồi bổ cơ thể nhé."
"Cùng bổ cả thôi." Bác gái Hứa sau khi tặng đồ cho Đường Uyển thì nhận những thứ này một cách thản nhiên hơn nhiều.
Bác Hứa cũng có chút ngại ngùng: "Cháu đưa nhiều thế này bọn bác ăn được mấy ngày liền đấy. Bác sẽ chăm sóc bác gái thật tốt. Cháu thấy đấy, đợt tập huấn của các cháu sắp kết thúc rồi, dạo này cháu nên ít tới đây thôi, lo mà chú tâm học hành, dù sao kết quả cũng liên quan đến việc các cháu được phân về đại đội nào đấy."
Những người có kết quả thi tốt sẽ được quyền ưu tiên chọn đại đội, bác Hứa biết rõ điều này nhưng không tiện nói thẳng với Đường Uyển.
"Vâng ạ, thiếu gì bác cứ nhờ người nhắn cho cháu một tiếng là được."
Đường Uyển để đồ lại rồi rời đi. Vừa định về nhà, cô sực nhớ mình để quên một cuốn sổ tay nên đành đạp xe quay lại bệnh viện quân y. Không ngờ Lữ Lâm vẫn còn ở trong lớp làm bài tập: "Sao cậu vẫn chưa về?"
"Hoàng Diệp chiều nay bận không qua được, mình định làm xong bài tập rồi mới về." Lữ Lâm cười hì hì, cô vừa từ văn phòng dì mình ra nên đang viết lách rất chăm chú.
"Hay là cùng về đi?" Đường Uyển thấy trời đã sẩm tối nên đưa ra lời đề nghị, nhưng Lữ Lâm từ chối: "Thôi không cần đâu, chúng mình không cùng đường mà."
Lữ Lâm không muốn làm phiền Đường Uyển, hơn nữa con đường này cô đã đi quen rồi nên không thấy sợ gì cả. Nghe vậy, Đường Uyển cũng không ép, cô đạp xe rời khỏi bệnh viện. Trên đường về, cô chợt nhớ mang máng lúc lấy xe hình như vẫn còn hai chiếc xe đạp khác ở bãi. Một chiếc là của Lữ Lâm, còn một chiếc...
Đợi đã, một chiếc hình như là của Hồ Kiến?!!
Đường Uyển lập tức phanh gấp rồi quay đầu xe đạp thục mạng. May mà cô và Lữ Lâm quan hệ tốt nên biết địa chỉ cụ thể nhà cô ấy. Khi cô quay lại bệnh viện thì Lữ Lâm đã đi rồi, Đường Uyển sợ hãi đạp xe như bay về hướng nhà Lữ Lâm. Khi xe vừa tới một góc cua vắng người, Đường Uyển loáng thoáng nghe thấy tiếng hét thất thanh của Lữ Lâm:
"Buông tôi ra, buông tôi ra!!!!"
"Cậu trốn cái gì chứ."
Giọng nói quen thuộc của Hồ Kiến lọt vào tai, Đường Uyển lập tức bùng nổ. Cô lao xe vào góc đường, nhảy xuống xe, cầm một khúc gỗ lao tới: "Hồ Kiến, đồ súc sinh!"
Nghe thấy tiếng cô, Hồ Kiến đang lôi kéo Lữ Lâm bỗng cứng đờ người. Hắn định phản kháng thì Đường Uyển đã giáng một gậy xuống, khiến hắn choáng váng mặt mày.
"Cô điên rồi à?!" Hồ Kiến ôm cái đầu đầy m.á.u, vạn lần không ngờ Đường Uyển lại dám ra tay nặng như vậy. Cô không sợ hắn tố cáo cô sao?
Chương 285
"Uyển Uyển, Uyển Uyển!"
Lữ Lâm sợ hãi đến mức gần như suy sụp, chân cô nhũn cả ra. May mà Đường Uyển xuất hiện, nếu không cô không biết phải làm sao. Cô túm c.h.ặ.t lấy tay áo Đường Uyển, trừng mắt nhìn Hồ Kiến đầy oán hận: "Anh tiêu đời rồi, tôi nói cho anh biết, anh tiêu đời rồi!"
Thấy Hồ Kiến ôm đầu lảo đảo lùi lại, cô biết hắn bị thương không nhẹ, liền xông lên đ.ấ.m đá hắn túi bụi, tát mấy cái thật mạnh vào người hắn.
"Con điên!" Hồ Kiến đau đầu như b.úa bổ, hắn muốn chạy nhưng Đường Uyển đã chặn đường, hét lớn:
"Mau đến đây, bắt lấy tên lưu manh này!" "Bắt lưu manh!"
Lữ Lâm lúc này cũng chẳng màng đến việc có tổn hại danh dự hay không, cô gào to hết mức, hận không thể tống Hồ Kiến vào tù ngay lập tức.
"Đừng hét nữa, bà cô của tôi ơi, tôi sai rồi, đừng hét nữa có được không?" Hồ Kiến sợ đến mức run rẩy, định quay người bỏ chạy thì bị Lữ Lâm túm c.h.ặ.t không buông, ngay cả tay áo cũng bị cô giật rách.
Trong đêm tối tĩnh mịch, tiếng hét của họ vô cùng vang dội, rất nhanh sau đó có tiếng bước chân dồn dập. Người dân từ những ngôi nhà gần đó vội vã chạy lại.
Đường Uyển nói với Lữ Lâm: "Cậu buông tay ra trước đi, hắn không chạy thoát được đâu."
"Được." Lữ Lâm bình tĩnh lại đôi chút, cô ôm c.h.ặ.t lấy hai vai mình rồi òa khóc nức nở. Hồ Kiến ôm cái đầu đầy m.á.u định lách qua đám đông nhưng đã bị mọi người vây kín.
"Tên lưu manh thối tha, còn muốn chạy hả!" "Mau giữ hắn lại, hắn dám giở trò đồi bại!" "..."
"Lâm Lâm, Lâm Lâm, con sao thế này?" Ba mẹ Lữ nghe tiếng kêu quen thuộc, chạy ra xem thì thấy con gái mình đang khóc. Mẹ Lữ lao tới ôm chầm lấy con gái.
"Mẹ ơi!" Lữ Lâm khóc to hơn: "Hôm nay nếu không có Uyển Uyển cứu con, con đã bị tên lưu manh này làm nhục rồi, hu hu hu..."
