Thập Niên 70: Vợ Quân Nhân Xinh Đẹp Vét Sạch Tài Sản Kẻ Thù Để Nuôi Con - Chương 376
Cập nhật lúc: 02/01/2026 06:05
“Đó là bởi vì chị ta đã lấy hết tiền anh trai tôi tích góp được để đem về trợ cấp cho nhà ngoại rồi, nhìn xem cháu gái nhỏ của tôi bị bỏ đói thành cái dạng gì rồi?!”
Cô ta chỉ vào đứa trẻ đang nằm trong lòng Đường Uyển, giận dữ nói: “Anh trai tôi rõ ràng đã đến bệnh viện xin phiếu sữa bột. Nhưng đứa trẻ được uống sữa bột mà lại gầy thành thế này sao?”
Lời này của cô ta khiến mấy bác gái đang định giúp đỡ nhất thời cảm thấy ngượng ngùng. Thật sự là không biết cụ thể tình hình nhà bọn họ như thế nào.
Hứa Thúy Anh há miệng muốn biện bạch, “Tôi... em trai tôi muốn kết hôn, đó là chuyện đại sự...”
“Đó là chuyện đại sự của nhà họ Hứa, chị là chị gái thì đi tiền mừng là được rồi!”
Trình Tiểu Nguyệt nói đỡ cho doanh trưởng Trình: “Anh trai tôi chẳng qua chỉ muốn chị đòi lại số tiền đã gửi về thôi. Anh ấy cũng là vì xót chị và cháu gái tôi, anh ấy có gì sai?”
Đường Uyển kinh ngạc nhìn về phía Trình Tiểu Nguyệt, không ngờ cô ta lại có thể nói ra được những lời như vậy. Nhưng nghĩ kỹ lại cũng có thể hiểu được, dù sao cô ta cũng là em gái của doanh trưởng Trình. Khoản tiền này đem đi trợ cấp cho nhà họ Hứa chứ không rơi vào nhà họ Trình, cô ta chắc hẳn cũng rất khó chịu.
“Nếu nói như vậy thì Tiểu Hứa, cô làm thế là không đúng rồi, em trai cô kết hôn tuy quan trọng nhưng cũng không thể vét sạch cả gia sản như thế.”
“Đúng vậy, vợ chồng trẻ các người còn phải sống nữa chứ, nhìn xem con gái cô gầy thành thế nào rồi kìa?”
“Đừng nói con gái cô, ngay cả bản thân cô gầy thành thế này, đối với đứa trẻ trong bụng cũng không tốt đâu.”
“...”
Đều là những người đã làm mẹ chồng, các bác gái này chỉ sợ con dâu nhà mình học theo. Nếu cái gì cũng mang về nhà ngoại thì ngày tháng sau này còn sống sao nổi?
“Tôi... nhưng em trai tôi đã tiêu hết rồi.”
Hứa Thúy Anh buồn bã cúi đầu, rồi chợt nhìn về phía doanh trưởng Trình: “Lão Trình, sau này em nhất định sẽ sửa. Lần này có thể bỏ qua được không, em có viết thư thì họ cũng chưa chắc đã trả lại đâu.”
Cô hiểu rõ tính nết của cha mẹ mình, tiền đã vào tay thì làm gì có chuyện trả lại.
“Đến giờ mà em vẫn không hiểu, cái anh muốn luôn là thái độ của em.”
Doanh trưởng Trình thất vọng lắc đầu, anh đương nhiên biết khoản tiền đó chắc chắn không đòi lại được. Nhưng nếu vợ anh chịu đứng về phía anh và người nhà mà nói một tiếng, lần sau bọn họ cũng sẽ không dám nữa. Đằng này cô ấy đến một câu nói nặng lời cũng không dám nói với nhà ngoại.
“Thúy Anh, đứa trẻ này còn đang đói đây này.”
Trương Hồng Yến lấy một củ khoai lang qua, đút từng chút một cho con của Hứa Thúy Anh. Đứa bé vẫn chưa mọc răng, nhưng vì quá đói nên chỉ cần dùng nướu nhấm nháp một chút là nuốt chửng miếng khoai.
Thật đáng thương quá chừng.
Đầu ngón tay Đường Uyển nhẹ nhàng vuốt ve đứa bé, cẩn thận quan sát một chút, rồi có chút ngập ngừng liếc nhìn doanh trưởng Trình một cái. Đứa trẻ này, e là có chỗ không khỏe mạnh.
“Em sai rồi, lão Trình, em sai rồi, em đi viết thư ngay đây!”
Hứa Thúy Anh cuối cùng cũng phản ứng lại, cô khóc lóc t.h.ả.m thiết: “Xin lỗi, trước đây là do em quá ích kỷ. Sau này em nhất định sẽ chăm sóc con thật tốt, không tự ý trợ cấp cho nhà ngoại nữa.”
“Thế mới đúng chứ, chị gả vào nhà họ Trình chúng tôi thì chính là người của nhà họ Trình.”
Trình Tiểu Nguyệt giống như một bà mẹ chồng ác độc, mắng xong Hứa Thúy Anh thì nhìn sang doanh trưởng Trình.
“Anh, hay là để em quản lý tiền cho anh, cũng không cần...”
“Không cần.”
Doanh trưởng Trình về điểm này thì không hề ngốc, vợ anh có ngốc thì ngốc thật, nhưng Trình Tiểu Nguyệt cũng chẳng phải hạng vừa. Đều đang nhắm vào chút tiền lương của anh cả đấy thôi.
“Lần sau cô còn dám như vậy nữa thì chúng ta ly hôn thật đấy.”
Doanh trưởng Trình cuối cùng cũng cho Hứa Thúy Anh một cơ hội, dù sao cô cũng là mẹ của các con anh, nếu ly hôn thật thì lũ trẻ biết làm sao?
“Vâng, được, em nghe anh.”
Hứa Thúy Anh được mấy bác gái dìu đứng dậy, cô tuy gầy nhưng sức lực cũng khá lớn. Mấy bác gái thấy họ đã làm hòa nên liền hớn hở nói:
“Đều là những người làm cha làm mẹ rồi, đừng có hở ra là nói ly hôn.”
“Đúng vậy, thông cảm cho đối phương một chút, chúng tôi về trước đây.”
“Đừng cãi nhau nữa nhé, Tiểu Trình, về nấu cái gì cho vợ cậu ăn đi.”
“...”
Các bác gái lần lượt rời đi, Đường Uyển và Trương Hồng Yến đi cuối cùng, Hứa Thúy Anh đón lấy đứa bé, cảm kích nói với họ:
“Em gái Uyển, Hồng Yến, cảm ơn hai người.”
“Không có gì đâu.”
Trương Hồng Yến thở dài, kéo tay Đường Uyển còn đang định nói gì đó.
Đường Uyển liếc nhìn Hứa Thúy Anh và doanh trưởng Trình, cuối cùng vẫn không nhịn được.
“Chị Thúy Anh, doanh trưởng Trình, có thời gian hai người vẫn nên đưa đứa bé đến bệnh viện kiểm tra đi.”
May mà bệnh viện quân y có ưu đãi cho người nhà quân nhân.
“Con gái tôi làm sao vậy?”
Doanh trưởng Trình vẫn rất quan tâm đến con gái, nếu không đã chẳng cất công đi xin phiếu sữa bột.
Hứa Thúy Anh lại không để tâm: “Con bé không sao cả, chắc là do đói thôi. Lát nữa tôi cho con bé ăn chút gì đó là được, cảm ơn em gái Uyển đã quan tâm nhé.”
Đường Uyển có lòng tốt nhắc nhở, nhưng người ta không nghe thì cô cũng chịu thôi.
Chương 302
“Em gái, chẳng phải em còn muốn dạy chị làm rau khô sao? Chúng ta về thôi.”
Trương Hồng Yến tùy tiện lấy một cái cớ, kéo Đường Uyển đi luôn, trái lại doanh trưởng Trình và Trình Tiểu Nguyệt lại nghĩ đến y thuật của Đường Uyển. Cô trước đây dù sao cũng đã từng cứu người ở đại viện.
“Anh, anh vẫn nên đưa cháu gái em đi khám xem sao.”
Trình Tiểu Nguyệt người này tuy không ra gì, nhưng đối với người nhà họ Trình thì có thêm vài phần quan tâm. Khoảng thời gian này cô ta đã nghĩ thông suốt rồi, ở đại viện cô ta chỉ có duy nhất một người anh trai, nhất định phải giữ mối quan hệ tốt.
Doanh trưởng Trình nhớ tới biểu hiện kiên định của Đường Uyển, mở miệng nói: “Đợi anh...”
“Thật sự không cần đi khám đâu.”
Trong lòng Hứa Thúy Anh có chút oán trách Đường Uyển nói bậy, con nhà cô khỏe mạnh lắm. Cô ngượng ngùng giải thích: “Con bé nhà chúng tôi thật sự không sao, chỉ là đói thôi. Không tin thì để tôi đi pha chút sữa bột cho con bé, con bé uống xong là ngủ ngay ấy mà.”
Cô vẫn còn giữ lại một chút sữa bột, chính là để lão Trình ở nhà pha cho con uống.
Ở phía bên kia, Trương Hồng Yến kéo Đường Uyển nhỏ giọng hỏi: “Đứa bé nhà cô ấy thật sự có chuyện à?”
“Vâng.”
Đường Uyển thở dài: “Có một số bệnh ở trẻ con lúc mới sinh ra chưa chắc đã phát hiện được ngay đâu.”
