Thập Niên 70: Vợ Quân Nhân Xinh Đẹp Vét Sạch Tài Sản Kẻ Thù Để Nuôi Con - Chương 389
Cập nhật lúc: 02/01/2026 06:08
“Anh, chị, thằng Thạch nó cũng không biết sẽ thành ra thế này, em nhất định sẽ dạy dỗ chúng nó thật tốt. Mọi người đừng giận thằng Thạch, Tiểu Hổ chắc chắn sẽ không sao đâu.”
“Dạy dỗ cái gì mà dạy dỗ, tất cả đợi Tiểu Hổ tỉnh lại rồi tính.”
Mẹ Tiểu Hổ lạnh lùng quét mắt nhìn bố thằng Thạch, “Bình thường anh vốn đã không thuận mắt với chồng tôi. Thằng Thạch nhà anh không phải cố ý đẩy Tiểu Hổ nhà tôi xuống núi đấy chứ!”
“Không có chuyện đó đâu chị, chị chắc chắn là hiểu lầm rồi!”
Bố thằng Thạch sợ tới mức mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, nhìn về phía đại đội trưởng như cầu cứu.
“Đại đội trưởng, thằng Thạch nhà tôi nhát gan lắm, nó chắc chắn không dám làm thế đâu. Đây đều là ngoài ý muốn thôi, chắc chắn là ngoài ý muốn, tôi nhất định sẽ giáo d.ụ.c nó không được bén mảng đến vách núi nữa!”
“Con trai tôi mà có chuyện gì, con trai anh phải đền mạng!”
Mẹ Tiểu Hổ tức giận bịt mắt khóc, cứ nghĩ đến bộ dạng m.á.u me bê bết của Tiểu Hổ là bà lại đau. Tim đau thắt lại.
“Chị!”
Bố thằng Thạch lôi thằng Thạch quỳ xuống trước mặt họ, “Tôi dẫn thằng Thạch đến xin lỗi anh chị, chúng tôi...”
“Xin lỗi thì có ích gì chứ, cái ngữ học nửa vời như con Đường Uyển kia thì Hồ Tiểu Hổ c.h.ế.t chắc rồi.”
Giọng nói rẻ tiền của mẹ Hồ Kiến bỗng vang lên, đám đông đang tranh chấp nhìn thấy vẻ mặt đắc ý trên nỗi đau của người khác của bà ta thì lập tức tức điên người!
Mẹ Tiểu Hổ lại càng tức đến mức cào cấu bà ta điên cuồng, “Con mụ thối tha này, con trai bà giở trò lưu manh bị bắt đi là đáng đời. Bà còn dám rủa con trai tôi, tôi đ.á.n.h c.h.ế.t bà!”
Chương 312
“Tôi đâu có rủa, tôi nói sự thật đấy chứ, nó chỉ là một con nhóc vắt mũi chưa sạch. Các người thật sự dám giao Hồ Tiểu Hổ cho nó à, tôi thấy các người nên sớm cõng người đến bệnh viện đi. Đến bệnh viện may ra còn có tia hy vọng sống, không thì chỉ có chờ c.h.ế.t!”
Lời mỉa mai của mẹ Hồ Kiến nghe ra cũng có vài phần đạo lý. Mẹ Tiểu Hổ bị nói cho tim đập chân run, bà túm c.h.ặ.t tóc mẹ Hồ Kiến.
“Con mụ thối tha kia im mồm, con trai tôi chắc chắn sẽ không sao, nó nhất định sẽ không sao!”
“Bỏ tay ra!”
Mẹ Hồ Kiến tức tối lao vào đ.á.n.h nhau với bà ta, hai người đàn bà quần nhau trên đất, người kéo kẻ túm cô nọ cào...
“Vợ ơi, vợ ơi!”
Bố Tiểu Hổ muốn giúp mà không biết ra tay thế nào, bố Hồ Kiến đ.ấ.m tới một quyền, hai gã này cũng đ.á.n.h nhau luôn.
Đại đội trưởng và vợ đại đội trưởng còn chưa kịp phản ứng thì họ hàng đôi bên đã xông vào giúp sức. Thế là ngã gục thành một bầy.
“Tất cả dừng tay cho tôi!”
Đại đội trưởng gầm lên một tiếng, lúc này mọi người mới ngơ ngác nhìn ông, nhưng động tác túm lấy đối phương vẫn chưa dừng lại.
“Tình hình Tiểu Hổ còn chưa rõ thế nào, các người náo loạn thành ra thế này để làm gì hả?!!”
“Đại đội trưởng, bà ta rủa con trai tôi kìa!”
Mẹ Tiểu Hổ túm c.h.ặ.t tóc mẹ Hồ Kiến không buông, bất kể vị bác sĩ mới đến kia có đáng tin hay không, bà nhất định phải cứu sống con trai mình. Mẹ Hồ Kiến rủa con trai bà như vậy là không được.
“Tôi không có rủa.”
Mẹ Hồ Kiến dương dương tự đắc, “Đại đội trưởng, Hồ Kiến nhà tôi cũng từng học cái lớp đó mà. Tổng cộng mới học được bốn tháng, chú thật sự tin cô ta cứu sống được Tiểu Hổ à? Cái bộ dạng m.á.u me đầy mình kia không dễ cứu đâu!”
Bà ta chỉ chờ Đường Uyển chuốc lấy phẫn nộ của mọi người. Tốt nhất là Tiểu Hổ trị thương không thành mà c.h.ế.t, đến lúc đó cả đại đội chắc chắn sẽ đứng về phía bà ta.
“Im mồm, im mồm, im mồm!”
Mẹ Tiểu Hổ lại tát cho mẹ Hồ Kiến mấy cái nảy đom đóm mắt, chính vì trong lòng không chắc chắn nên bà mới càng thêm phẫn nộ.
“Chuyện này... mới học bốn tháng mà đã dám đến làm bác sĩ cho chúng ta sao?”
“Hình như không đáng tin cho lắm, mọi người không thấy đâu, trên người Tiểu Hổ toàn là m.á.u, sợ lắm.”
“Nếu mà không chữa khỏi, chúng ta cũng chẳng dám tìm cô ta xem bệnh đâu.”
“...”
Mọi người bàn tán xôn xao, lòng mẹ Tiểu Hổ hoang mang tột độ, bà nhìn sang bố Tiểu Hổ. Bố Tiểu Hổ lo lắng vò đầu bứt tai, “Hay là... đưa Tiểu Hổ đến bệnh viện đi?”
Vừa mở lời, những người khác liền nhao nhao phụ họa.
“Tôi cũng thấy đến bệnh viện là chắc ăn nhất, Tiểu Hổ mới bao nhiêu tuổi chứ, mạng sống quý giá lắm. Không thể đưa cho bác sĩ thành phố xuống làm thí nghiệm được, đứa bé đáng yêu nhường nào cơ chứ.”
“Tôi cũng ủng hộ đưa đi bệnh viện, bác sĩ trong bệnh viện đều chuyên nghiệp hơn đồng chí Tiểu Đường nhỉ.”
“Nếu cái gì cũng đưa đi bệnh viện thì đại đội mình cần bác sĩ làm cái gì nữa.”
“...”
Lại là hai nhóm người cãi nhau ầm ĩ, mẹ Hồ Kiến thấy nước đã bị khuấy đục thì phấn khích không thôi. Bà ta muốn chính là cái hiệu quả này, khiến cho Đường Uyển không thể lăn lộn ở đại đội này được nữa. Dựa vào cái gì mà con trai bà ta phải đi nông trường, còn Đường Uyển lại được làm bác sĩ nở mày nở mặt? Cô ta sao mà xứng cơ chứ!
Mắt thấy họ lại sắp cãi nhau, đại đội trưởng Hồ nhíu mày giải thích:
“Tất cả im lặng, không được cãi nữa, các người cũng biết tình hình xuống núi của đại đội mình rồi đấy. Nếu giờ đưa Tiểu Hổ đến bệnh viện thì cũng mất mấy tiếng đồng hồ, trên người nó còn được bao nhiêu m.á.u nữa. Đến được bệnh viện thì m.á.u cũng chảy cạn rồi, bây giờ bất kể y thuật của bác sĩ Tiểu Đường thế nào, chúng ta chỉ có thể tin tưởng cô ấy, hơn nữa cô ấy là người do quân y viện phái đến, tôi tin cô ấy!”
Thực ra trong lòng đại đội trưởng Hồ cũng không chắc chắn. Nhưng hiện giờ ngoài cách này ra, cũng chẳng còn cách nào khác.
“Nếu chữa c.h.ế.t Tiểu Hổ thì tính sao đây?”
Mẹ Hồ Kiến nói giọng quái gở, cố tình khích bác như vậy, dù trong lòng vô cùng khó chịu nhưng mẹ Tiểu Hổ vẫn đẩy mạnh mẹ Hồ Kiến ra một bên.
“Không có đâu, Tiểu Hổ chắc chắn không sao!”
“Chuyện này tôi cũng không dám bảo đảm.”
Đại đội trưởng Hồ thở dài, “Cái bộ dạng m.á.u thịt be bét lúc Tiểu Hổ được cõng xuống ấy, dù có đưa đến bệnh viện, bác sĩ cũng không dám chắc có sống nổi không.”
Ông cũng không phải bác sĩ, không rõ bệnh tình, tự nhiên không dám vỗ n.g.ự.c cam đoan. Mắt thấy tâm trạng mọi người đều rất suy sụp, thím Hồ khẽ kéo tay đại đội trưởng Hồ.
