Thập Niên 70: Vợ Quân Nhân Xinh Đẹp Vét Sạch Tài Sản Kẻ Thù Để Nuôi Con - Chương 420

Cập nhật lúc: 02/01/2026 12:04

Với lại mẹ cậu ta đúng là ngày nào cũng luộc trứng cho cậu ta ăn thật, tuy rằng không biết là đổi ở đâu.

“Cậu cầm lấy đi.”

Thạch Đầu quăng quả trứng lại rồi chạy biến, không cho Tiểu Hổ cơ hội phản ứng, làm Tiểu Hổ tức đến mức định đuổi theo.

“Con chạy cái gì thế?”

Mẹ Tiểu Hổ lo cậu bé làm động đến vết thương, Tiểu Hổ xòe quả trứng trong lòng bàn tay ra cho mẹ xem.

“Mẹ, Thạch Đầu cho con trứng gà, con không lấy được.”

“Cho thì con cứ cầm lấy.”

Mẹ Tiểu Hổ không phải hạng người tham tiền tài, bà đã nghĩ thông suốt nên không trách Thạch Đầu nữa, bà nói:

“Đợi sau này con khỏi hẳn rồi lại chia trứng gà cho nó là được.”

“Hình như cũng đúng ạ.”

Tiểu Hổ ôm quả trứng cười ngây ngô, Đường Uyển vừa vặn đeo hộp y tế đi vào, thần sắc cô hơi có chút thắc mắc. Vừa nãy ở cửa gặp Thạch Đầu, thằng bé đó chạy như một cơn gió, chớp mắt đã chẳng thấy bóng dáng đâu. Cho đến khi nhìn thấy quả trứng quen thuộc trong tay Tiểu Hổ, Đường Uyển mới vỡ lẽ.

Bởi vì trứng gà của cô lấy từ siêu thị không gian ra, nên to hơn một chút so với trứng gà ta bình thường.

“Thạch Đầu cho à?”

“Vâng.”

Tiểu Hổ phấn khởi gật đầu, mẹ Tiểu Hổ lườm cậu bé một cái, “Biết hai đứa tình cảm tốt rồi.”

“Hồi phục đúng là rất tốt.”

Đường Uyển bắt mạch cho Tiểu Hổ xong liền nói với mẹ cậu bé: “Thuốc cũng có thể dừng hết được rồi. Chị đừng gò bó nó quá, bây giờ có thể cho nó ra ngoài đi lại nhiều hơn.”

“Mẹ, con đã bảo là con khỏi rồi mà mẹ cứ không tin.”

Tiểu Hổ vô cùng uất ức, từ sau khi bị thương mẹ cậu trông chừng rất kỹ, coi cậu như miếng thủy tinh dễ vỡ vậy. Cậu đã bao nhiêu ngày không được ra khỏi cửa rồi.

“Được rồi, nếu đại phu Đường nhỏ đã bảo con có thể ra ngoài thì cho con đi.”

Mẹ Tiểu Hổ rất yên tâm về Đường Uyển, đợi Tiểu Hổ chạy lon ton ra ngoài, bà lại lấy ra số tiền phiếu khó khăn lắm mới để dành được.

“Đại phu Đường nhỏ, không thể cứ để cô bù tiền mãi được, tiền t.h.u.ố.c thang cần đưa thì vẫn phải đưa chứ.”

Đường Uyển không từ chối, cô nhận lấy tiền rồi nói với mẹ Tiểu Hổ: “Trẻ con da thịt dày, hồi phục nhanh, chị đừng quá căng thẳng.”

Đường Uyển nhìn ra được, thời gian qua mẹ Tiểu Hổ dồn toàn bộ tâm trí vào con trai, bản thân bà đã gầy đi một vòng lớn. Mẹ Tiểu Hổ bấy giờ mới gật đầu: “Cảm ơn đại phu Đường nhỏ đã quan tâm, đúng rồi, Đặng Tiểu Mai sao rồi cô?”

Bà và Đặng Tiểu Mai là chị em họ, nghe tin chị ta xảy ra chuyện nên không nhịn được mà hỏi thăm.

Chương 337

“Tạm thời không sao rồi, nhưng cơ thể vẫn còn hơi yếu.”

Đường Uyển thuận miệng đáp một câu, không nghĩ ngợi gì nhiều, ngược lại mẹ Tiểu Hổ tự mình kể:

“Cái cô em họ này của tôi ấy mà, từ nhỏ tính tình đã thế rồi, chẳng nghe ai khuyên bảo bao giờ. Bảo nó lúc m.a.n.g t.h.a.i thì ăn uống tốt một chút mà nó cứ không nghe, chính tôi thỉnh thoảng nhét cho nó quả trứng gà, nó cũng đều để dành cho chồng nó ăn hết, để đến giờ gầy như bộ xương khô vậy.”

“Đúng là chị ấy bị thiếu dinh dưỡng thật, đứa bé sinh ra cũng gầy gò, khó nuôi lắm.”

Đường Uyển nghĩ đến đứa trẻ sơ sinh bé xíu đó, có lẽ đem cho một gia đình không có con cái nuôi dưỡng lại là chuyện may mắn. Dù sao họ không có con thì nhất định sẽ tìm mọi cách để nuôi nấng nó. Nếu để lại nhà Hồ Sơn, e là không nuôi sống nổi.

Mặc dù mẹ Tiểu Hổ còn muốn trò chuyện thêm với Đường Uyển, nhưng vì cô bận nên hai người chỉ nói một lúc là cô rời đi. Trở về thu dọn thảo d.ư.ợ.c xong thì Tiểu Đông và Thạch Đầu mỗi người đeo một cái gùi về tới.

So với buổi sáng, chất lượng thảo d.ư.ợ.c Thạch Đầu hái được đã tốt hơn nhiều, chỉ là số lượng không được như trước. Cậu bé hơi thẹn thùng: “Dì Đường, chỗ này của cháu chỉ được nửa gùi thôi, dì cho cháu nửa quả trứng gà nhé. Đợi mai cháu hái được nhiều hơn thì dì đưa cháu sau.”

Cậu bé cũng ngại không muốn nhận cả quả trứng của Đường Uyển, Đường Uyển mỉm cười gật đầu.

“Được thôi, dì sẽ ghi lại cho cháu.”

Cô không thể để người trong đại đội nghĩ rằng mình rất giàu có, cũng không thể bóc lột trẻ con. Thế nên giá cả Đường Uyển đưa ra rất công đạo, nửa gùi của Thạch Đầu được ghi lại, còn một gùi của Tiểu Đông thì Đường Uyển vẫn đưa cho cậu bé một quả trứng như thường lệ.

Sắp xếp xong chỗ thảo d.ư.ợ.c, Đường Uyển vừa khóa cửa viện định đi về thì Trương Tiểu Cúc khệ nệ bê cái bụng lớn, bẽn lẽn nói với Đường Uyển:

“Đại phu Đường nhỏ, cảm ơn cô trước đây đã giúp tôi.”

Cô ta đưa cho Đường Uyển một gói giấy dầu, bên trong là bánh ngọt chồng cô ta mua cho. Vì đang m.a.n.g t.h.a.i nên cả nhà đều khá chiều chuộng, thế nên Trương Tiểu Cúc thỉnh thoảng lại được ăn ngon. Nghĩ đến việc Đường Uyển đã giúp mình, cô ta mới bấm bụng lấy đồ của mình ra để cảm ơn Đường Uyển.

Nhưng Đường Uyển không nhận: “Không cần đâu, tôi cũng chẳng tính là giúp chị, chữa bệnh cứu người vốn là bổn phận của tôi mà.”

“Ý tôi là cô đã cứu Đặng Tiểu Mai.”

Trương Tiểu Cúc ngượng ngùng mím môi, cô ta biết nếu không nhờ Đường Uyển, chỉ cần Đặng Tiểu Mai có chuyện gì thì Hồ Sơn chắc chắn sẽ không để yên cho nhà cô ta. Điều này người trong nhà đều đã bảo cô ta rồi, Hồ Sơn là một kẻ vô lại.

“Thế thì càng không liên quan đến chị, người tôi cứu là chị ta.” Đường Uyển mỉm cười lắc đầu, “Chẳng lẽ chị cũng cho rằng chị ta sinh non là lỗi của chị sao?”

“Đâu có phải!”

Trương Tiểu Cúc lập tức phủ nhận, “Nếu không phải trước đó chị ta ở đại đội nói nhăng nói cuội thì tôi cũng không hiểu lầm cô. Tôi chỉ muốn hỏi chị ta tại sao lại làm thế, chị ta tự mình chột dạ, kích động rồi sợ hãi dẫn đến sinh non, sao mà trách tôi được!”

Hại cô ta còn đứng trước mặt đại phu Đường nhỏ buông lời càn quấy, Trương Tiểu Cúc vô cùng ghét Đặng Tiểu Mai.

“Đã không phải lỗi của chị thì chị càng không cần phải cảm ơn.” Đường Uyển nhìn cái bụng cao lùm lùm của cô ta, “Chị bây giờ đang mang thai, sắp sinh đến nơi rồi. Bình thường cũng không đi làm, nên cẩn thận một chút đi, đặc biệt là phải cẩn thận với Hồ Sơn.”

Lời này của cô thực ra không hay cho lắm, dù sao cô cũng là người ngoài, nói vậy chẳng khác nào chia rẽ quan hệ của họ. Nhưng Đường Uyển nghĩ đến ánh mắt Hồ Sơn nhìn Trương Tiểu Cúc, cô vẫn tốt bụng nhắc nhở một câu.

“Tôi biết rồi, cảm ơn cô, đại phu Đường nhỏ, cô cứ nhận lấy đi.”

Trương Tiểu Cúc cứ nhất quyết muốn ấn gói giấy dầu vào tay Đường Uyển, Đường Uyển lùi lại mấy bước.

“Thật sự không cần đưa tôi đâu, chị tự mình ăn đi. Trời tối rồi, người nhà đang đợi tôi, tôi phải về trước đây.”

Lại một buổi tối không được gặp Tiểu Hanh và Dao Nhi, Đường Uyển nhớ bọn trẻ da diết.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.