Thập Niên 70: Vợ Quân Nhân Xinh Đẹp Vét Sạch Tài Sản Kẻ Thù Để Nuôi Con - Chương 443
Cập nhật lúc: 02/01/2026 13:12
“Bác gái, lâu lắm rồi cháu mới qua thăm hai bác.”
Đường Uyển có chút áy náy, cô đặt những thứ mang tới xuống: “Bác gái, những thứ này bác nhất định phải nhận lấy cho cháu.”
“Đồ lần trước cháu mang qua vẫn còn đủ dùng mà, sao có thể cứ nhận đồ của cháu mãi thế được.”
Bác gái Hứa có chút ngại ngùng, càng tỉnh táo thì bà lại càng hiểu tấm chân tình của Đường Uyển đối với hai ông bà đáng quý đến nhường nào.
“Bác cứ nhận đi ạ, đống đồ trước đây hai bác tặng cháu còn mua được bao nhiêu đồ ăn cơ mà.”
Đường Uyển kiên quyết bắt bác gái Hứa nhận lấy. Vừa vặn đúng lúc giữa trưa, bác gái Hứa giữ Đường Uyển lại ăn cơm.
“Nếu cháu không ở lại ăn cơm thì mang hết đống đồ này về đi, bác không nhận đâu.”
“Vâng, vậy cháu ở lại với bác.”
Đường Uyển cùng bác gái Hứa xuống bếp nấu cơm, cơm mới nấu được một nửa thì có tiếng gõ cửa. Đường Uyển ra mở cửa thì thấy bác gái Tô ở nhà bên cạnh, nhìn thấy Đường Uyển, bà ta có chút ngạc nhiên.
“Cô em này, lại đến thăm ông bà nhà này đấy à?”
“Vâng ạ.”
Đường Uyển khẽ gật đầu, thấy bà ta đang cầm một cái bát không, vẻ mặt đầy nghi hoặc.
“Chị ơi, có chuyện gì thế?”
Bác gái Hứa thắc mắc đứng ở cửa bếp thì thấy bác gái Tô đã tự nhiên như người nhà mà bước vào trong.
“Em này, nhà chị hết dầu rồi, có thể cho chị mượn một ít không?”
“Dạ được ạ.”
Bác gái Hứa sau khi tỉnh táo lại là một người phụ nữ cực kỳ dịu dàng, bà không biết cách nói lời từ chối. Vì thế khi bác gái Tô đến mượn đồ, bà trực tiếp cho mượn luôn. Thậm chí bác gái Tô nhìn thấy miếng thịt bác gái Hứa đang thái trong bếp, bà ta còn thèm thuồng nói:
“Thằng cháu nội nhà chị lâu lắm rồi chưa được miếng thịt nào vào bụng, có thể cho chị...”
“Không được!”
Đường Uyển giành nói trước khi bác gái Hứa kịp mở lời. Cô nhìn thấu mọi chuyện. Bác gái Hứa tính tình mềm mỏng, dễ bị người ta dắt mũi.
“Đây là thịt cháu mang tới biếu bác trai, lát nữa cháu còn phải mang vào bệnh viện cho bác ấy nữa.”
Thái độ cô rất cứng rắn, bác gái Hứa cười ngượng nghịu: “Chị ơi, thật ngại quá.”
Gương mặt bà đỏ ửng, bà vẫn chưa quen với việc từ chối người khác.
“Không sao, không sao.”
Bác gái Tô không trở mặt với hai người, dù sao thời gian qua bà ta cũng đã lừa lấy được không ít đồ. Lúc này tự nhiên không thể làm căng với bác gái Hứa được. Đợi bà ta đi rồi, trong lúc bác gái Hứa đang xào rau, Đường Uyển vờ như vô tình hỏi:
“Bác gái, bác Tô nhà bên cạnh thường xuyên sang mượn đồ thế này ạ?”
“Ừ.”
Thực ra bác gái Hứa biết như vậy là không đúng, nhưng bà thở dài nói:
“Bà ấy không mượn dầu thì cũng mượn muối, đồ đạc trong nhà mượn khắp lượt rồi mà chẳng thấy trả bao giờ.”
“Thế mà bác vẫn cho bà ấy mượn ạ?”
Đường Uyển có chút cạn lời, không ngờ bác gái Hứa lúc tỉnh táo lại hồ đồ như vậy. Đây đều là những thứ bác trai vất vả lắm mới kiếm về được.
“Bà ấy đã mở lời rồi, bác cũng khó mà từ chối.”
Bác gái Hứa cả đời sống trong nhung lụa, cũng chỉ mấy năm nay mới phải chịu khổ. Thế nên từ trước tới nay bà không biết phải từ chối người khác như thế nào.
“Nhưng mà cho bà ấy mượn hết rồi thì bác và bác trai lấy gì mà ăn, lấy gì mà dùng ạ.”
Đường Uyển thấy hơi bực bội nhưng cũng không tiện nói lời nặng nề, cô bỗng thấy hối hận. Lần này mang tới bao nhiêu đồ thế này, chỉ sợ cô vừa đi khỏi là bà ta lại sang mượn hết mất. Không được, cô phải tìm cơ hội nói chuyện với bác trai mới được. Không thể để người ta lừa gạt đồ của người già như thế.
“Bác biết rồi, lần sau bác nhất định sẽ từ chối!”
Bác gái Hứa lần nào cũng tự nhủ với mình như vậy, nhưng hễ bác Tô dẫn xác đến là bà lại không thốt ra được lời từ chối.
“Bác gái, nếu bác thực sự không từ chối nổi thì lần sau bác cứ giả vờ không có nhà, đừng mở cửa, đợi bác trai về rồi để bác ấy giải quyết.”
Đường Uyển chỉ đành bày ra hạ sách này, nếu không cái nhà này sớm muộn gì cũng bị người ta dọn sạch.
“Bác thử rồi, có một lần bác nhất quyết không mở cửa, bà ấy gõ mãi, hàng xóm xung quanh đều chạy ra xem cả.”
Bác gái Hứa cũng cực kỳ bất lực với hạng người mặt dày như thế. Nhưng có thể thấy, thực ra bà cũng chẳng muốn cho mượn chút nào.
Đường Uyển: ...
Hai người đang mải nói chuyện thì bác trai Hứa vì không yên tâm về bác gái nên cầm cái cặp l.ồ.ng nhôm đi về.
“Con bé tới đấy à?”
“Bác trai về rồi ạ?”
Đường Uyển rất vui, thấy sắc mặt hai người đều tốt cô cũng yên tâm.
“Cái con bé này lâu lắm mới thấy tới, các cháu vẫn khỏe cả chứ?”
Bác trai Hứa hớn hở bước vào bếp, tiện tay rửa sạch cái cặp l.ồ.ng nhôm.
“Dạ, các em đều ngoan lắm ạ.”
Đường Uyển mỉm cười gật đầu, bác gái Hứa thì nói: “Chắc ông chưa ăn cơm đâu nhỉ, vừa hay Uyển Uyển mang thịt tới. Hai bác cháu ngồi xuống ăn một chút rồi ông hãy đi làm tiếp.”
Bác gái thực sự rất xót bác trai, tình cảm hai người đặc biệt tốt. Bác trai Hứa còn đặc biệt lấy ra bình rượu đã cất giữ bấy lâu: “Tất nhiên là phải ăn một chút rồi. Hai người vừa nãy nói chuyện gì thế? Hình như có vẻ không được vui cho lắm.”
Ông rất quý mến hậu bối như Đường Uyển, tự nhiên hy vọng cô và vợ mình có thể hòa thuận. Nếu có hiểu lầm gì, ông cũng muốn giải thích rõ ràng sớm.
“Đang nói chuyện bà chị nhà bên cạnh đấy ạ.”
Bác gái Hứa đỏ mặt, bác trai Hứa hiểu ý ngay, tức giận đặt đũa xuống.
“Bà ta lại sang tìm bà mượn đồ à?”
“Vâng, mượn ít dầu.”
Bác gái Hứa vô cùng ngại ngùng, bà mới hồi phục chưa được bao lâu nên bác trai Hứa cũng không nỡ mắng bà. Ông chỉ bực bội nói: “Cái mụ già này, vặt lông cừu thì cũng đừng có đè đúng một con mà vặt mãi thế chứ, thật là quá quắt!”
“Bà ta là nhìn trúng tính tình bác gái hiền lành, khẳng định bác gái dễ bị dắt mũi đấy ạ.”
Đường Uyển nói thẳng thừng khiến bác gái Hứa có chút hổ thẹn.
“Tôi... lần sau tôi nhất định sẽ từ chối bà ta.”
“Lát nữa tôi sẽ sang tìm bà ta, xem bà ta còn mặt mũi nào mà dẫn xác sang đây nữa không.”
Bác trai Hứa giận tím mặt, ông cũng tinh mắt nhìn thấy đống đồ Đường Uyển mang tới. Ông dứt khoát thu dọn hết lại, treo lên chỗ mà bác gái Hứa không với tới được. Không lấy được thì chắc bà sẽ biết cách từ chối thôi. Nhìn thấu ý đồ của ông, bác gái Hứa càng thấy ngại hơn, nhưng bà không hề oán trách Đường Uyển hay bác trai một lời nào.
