Thập Niên 70: Vợ Quân Nhân Xinh Đẹp Vét Sạch Tài Sản Kẻ Thù Để Nuôi Con - Chương 455
Cập nhật lúc: 02/01/2026 13:14
Cô dứt khoát thu sạch toàn bộ đồ Tết chuẩn bị trong tủ bếp đi, cũng coi như cho bọn họ một bài học. Khi cô trèo tường ra ngoài xong lại gõ cửa phòng lần nữa.
"Uyển Uyển, sao cháu lại quay lại thế? Có phải quên lấy gì không?"
Bác trai Hứa còn tưởng Đường Uyển quên đồ, Đường Uyển đẩy cửa đi vào, hạ thấp giọng nói với hai người:
"Cháu thấy người nhà họ Tô không giống hạng người dễ dàng bỏ qua đâu, những chuyện khác thì không sao, chỉ sợ họ vu khống rồi tố cáo hai bác."
Hai người họ thì chẳng có đồ gì vi phạm quy định cả. Chỉ là thân phận của bác trai Hứa và bác gái Hứa vốn dĩ đặc biệt, nếu thu hút sự chú ý của những người khác thì chưa chắc đã là chuyện tốt.
"Chuyện này đúng là bà Tô kia có thể làm ra được."
Bác trai Hứa trầm ngâm một lát, "Cháu cứ yên tâm, cây ngay không sợ c.h.ế.t đứng. Dạo này bác và bác gái cháu sẽ cẩn thận một chút, đồ đạc không nên xuất hiện trong nhà đều thu dọn đi."
Ông chưa từng nghĩ đến việc lánh đi, dù sao có thể ở lại đây ổn định như thế này đã là điều hiếm có.
"Bác trai bác gái nhớ cẩn thận ạ."
Đường Uyển bỗng cảm thấy mình ra tay vẫn còn hơi nhẹ. Vừa ra khỏi cửa, cô đã thấy cửa viện nhà bà Tô mở ra, một người đàn ông da đen nhẻm bước ra ngoài. Gã này đôi mắt đảo liên hồi, nhìn qua đã biết không phải hạng người tốt lành gì. Thấy Đường Uyển, gã cố nặn ra một nụ cười.
"Là em gái Đường phải không? Anh nghe mẹ anh nhắc về em suốt."
Chương 365
"Thế chắc mẹ anh cũng kể với anh là tính tình tôi không được tốt lắm nhỉ?"
Đường Uyển nở nụ cười hờ hững, "Bố mẹ tôi ở xa, người thân cận nhất chính là bác trai bác gái đây. Nếu ai còn dám bắt nạt bác gái tôi, tôi sẽ không khách sáo đâu."
Lời này coi như là cảnh cáo gã đàn ông kia, nếu gã dám làm bậy, Đường Uyển sẽ không để yên. Vốn tưởng Đường Uyển là một cô gái yếu đuối, nhưng đối diện với vẻ mặt nghiêm nghị của cô, gã không nhịn được mà thấy chột dạ.
"Anh... anh sẽ chuyển lời tới mẹ anh."
Gã sợ rồi, còn tâm trí đâu mà nghĩ vớ vẩn nữa, người phụ nữ này không dễ chọc vào đâu. Gã phải về bảo mẹ gã thôi ngay cái ý định đó đi mới được.
"Ừm."
Đường Uyển buông lời đe dọa xong liền quay người đi thẳng, hy vọng bọn họ biết thế mà dừng lại!
Trước khi về đại viện, Đường Uyển lại qua thăm bà cụ Chu và Lan Hoa, vừa vặn Từ Hà cũng ở đó. Đứa bé vừa đầy tháng, chị nghĩ đến Lan Hoa mà lòng đầy áy náy nên qua thăm con bé.
"Em Uyển, em cũng tới thăm Lan Hoa à."
Từ Hà đầy vẻ cảm kích, người làm mẹ như chị bây giờ còn không đối tốt với Lan Hoa bằng Đường Uyển.
"Vâng, cháu tiện đường đi qua nên ghé vào thăm ạ."
Đường Uyển thấy Lan Hoa cười vui vẻ như thế, quả nhiên là tình mẹ con thâm trọng mà.
"Tiểu Đường, mau uống chút trà hoa cúc cho ấm người này."
Bà cụ Chu rót cho Đường Uyển một ly trà. Họ không ở lại lâu, Đường Uyển nghĩ nên dành không gian cho mẹ con họ nên chào từ biệt rồi rời đi. Không ngờ vừa xuống lầu, Từ Hà đã đuổi theo.
"Em Uyển, cảm ơn em đã luôn để tâm đến Lan Hoa, dì ruột và thím ruột của con bé còn chẳng nhớ đến nó được như thế."
Chị mỉm cười chân thành, thật lòng cảm ơn Đường Uyển, Đường Uyển cũng mỉm cười đáp lại.
"Chị đừng khách sáo quá, em thấy Lan Hoa đáng yêu nên cũng thật lòng quý con bé thôi."
"Chị biết mà."
Từ Hà hơi áy náy cúi đầu nhìn mũi chân của mình, "Trước đây chị cứ ngỡ mình có thể cân bằng được chuyện nhà họ Trương và Lan Hoa. Kết quả giờ mới biết, quá khó khăn. Đứa con trai ở nhà còn đỏ hỏn, chị căn bản không dứt tay ra được. Thế nên chị chẳng còn thời gian để chăm sóc cho Lan Hoa nữa, chị cuối cùng cũng hiểu vì sao bà nội Lan Hoa sau khi biết chị cải giá lại kiên quyết một mình nuôi con bé rồi."
Giờ đây trên thế giới này, người đặt Lan Hoa lên vị trí hàng đầu có lẽ là bà nội của con bé. Chị tự nhận mình không làm được, bởi vì với chị cả hai đều là con, chị phải cố gắng đối xử công bằng.
"Em biết chị đã cố gắng hết sức rồi."
Đường Uyển khẽ thở dài, "Thực ra Lan Hoa rất hiểu chuyện, dù rất nhớ và muốn sang thăm chị nhưng con bé cũng sợ làm phiền nhà họ Trương nên cứ nhịn mãi. Bố con bé không còn nữa, có lẽ trong trái tim nhỏ bé của nó, chị và bà nội là những người thân duy nhất."
"Chị biết chứ."
Sống mũi Từ Hà cay cay, "Biết thế ngày trước chị thà cứ ở vậy nuôi Lan Hoa còn hơn."
"Cũng không thể nói thế được, ngoài thân phận là một người mẹ, chị còn là chính mình nữa, chị có quyền lựa chọn hạnh phúc của riêng mình."
Đường Uyển an ủi mỉm cười với chị, "Cho nên cứ làm tốt việc của bản thân đã, rồi cố gắng dành thêm tình yêu cho Lan Hoa là được."
"Cảm ơn em, em Uyển, em tuy nhỏ tuổi hơn chị nhưng nhìn nhận mọi việc thấu đáo hơn chị nhiều."
Từ Hà gầy đi trông thấy, sức khỏe của đứa con trai nhỏ khiến chị ngày nào cũng mất ngủ, lại còn phải lo lắng cho Lan Hoa.
"Đừng nghĩ nhiều quá, cứ sống tốt cuộc đời của mình đi."
Đường Uyển vỗ vai Từ Hà, "Hơn nữa Xuân Lệ và Xuân Lâm đều là người tốt. Thực ra nếu chị nhớ Lan Hoa quá thì có thể nhờ họ qua đón con bé sang chơi một lát."
Đường Uyển biết Trương Xuân Lệ nhất định sẽ sẵn lòng giúp việc này.
"Ừm ừm."
Từ Hà đầy vẻ cảm kích chia tay Đường Uyển. Trước khi về đại viện, Đường Uyển lại lấy ra ít thịt ba chỉ và cá tươi. Sau đó mới vội vã chạy về.
Hôm nay là ba mươi Tết, nhà nào cũng bận rộn chuẩn bị cho bữa cơm tất niên buổi tối. Lúc Đường Uyển đến nhà Trương Hồng Yến, chị đang để bọn trẻ trong xe đẩy, còn mình thì đang rán nem.
"Chị Hồng Yến, vất vả cho chị quá."
Đường Uyển vừa vào nhà, hai đôi mắt to tròn của Tiểu Hằng và bé Dao đang chơi bỗng chốc nhìn về phía cô.
"Chị có rán ít nem, em dâu cầm một ít về mà ăn."
Trương Hồng Yến dùng đĩa đựng cho Đường Uyển mấy cái nem, chị không thích chiếm hời của Đường Uyển. Cho nên mỗi lần Đường Uyển cho đồ gì, chị đều tìm cách trả lại thứ khác, không tính giá trị, chỉ tính tấm lòng.
"Vừa hay em lại không biết rán món này, cảm ơn chị Hồng Yến nhé."
Đường Uyển hớn hở nhận lấy, rồi cũng tặng lại ít bánh viên khoai tây và bánh viên cà rốt mình tự chiên.
Phía bên Lục Hoài Cảnh, buổi chiều anh đã lên đơn vị nhận nhu yếu phẩm ngày Tết, Đường Uyển đón các con về nhà.
