Thập Niên 70: Vợ Quân Nhân Xinh Đẹp Vét Sạch Tài Sản Kẻ Thù Để Nuôi Con - Chương 461
Cập nhật lúc: 02/01/2026 14:00
Lữ Lâm phấn khởi kéo tay Đường Uyển nói: “Uyển Uyển, chúng mình đi báo danh trước đi.”
“Tớ không đi đâu, cậu muốn báo danh thì đi trước đi, tớ đợi cậu rồi cùng đi đón bọn trẻ.”
Đường Uyển thực lòng không muốn báo danh, chỉ cần gắng gượng thêm vài tháng nữa thôi là cô có thể chính thức tham gia kỳ thi đại học rồi. Đến lúc đó chẳng phải tốt hơn sao?
“Cậu thật là.”
Lữ Lâm thấy không thuyết phục được Đường Uyển liền chạy nhanh như bay, tự mình chen vào báo danh. Đường Uyển cầm cuốn sách trong tay cúi đầu đọc, bỗng một bóng người quen thuộc bước tới: “Năm nay cô vẫn không báo danh à?”
Hóa ra là Tuyên Trúc, ngay từ năm đầu tiên anh ta đã báo danh và có được suất học đại học Công Nông Binh. Khi đó anh ta cứ ngỡ Đường Uyển sẽ cạnh tranh với mình, đó sẽ là đối thủ đáng gờm nhất của anh ta. Kết quả Đường Uyển không báo danh, giờ đây anh ta đã học thành tài trở về, còn trở thành bác sĩ của bệnh viện quân y, trong khi Đường Uyển vẫn chỉ là một bác sĩ chân đất.
“Ừm.”
Đường Uyển ngẩng đầu nhìn Tuyên Trúc, những năm nay anh ta đã trưởng thành hơn nhiều. Ít nhất là không còn trưng ra cái bộ mặt nhìn người bằng nửa con mắt với cô nữa, xem ra những ngày đi học anh ta đã chịu không ít đòn roi của cuộc đời rồi. Chắc anh ta cũng nhận ra núi cao còn có núi cao hơn rồi nhỉ.
“Tại sao?”
Tuyên Trúc nhíu mày, “Với thực lực của cô, chỉ cần báo danh chắc chắn thầy cô sẽ tiến cử cô ngay. Đợi cô học xong trở về sẽ là bác sĩ thực thụ, không còn phải chịu cảnh bị những xã viên kia làm khó dễ nữa!”
Làm bác sĩ ở đại đội đúng là có không ít chuyện vụn vặt, dù sao ở nông thôn vẫn còn nhiều người thiếu hiểu biết, có giải thích thế nào họ cũng không thông. Thực tế không chỉ nông thôn, thời buổi này người có văn hóa ít, người hiểu được bệnh tình cũng chẳng bao nhiêu. Đó cũng là lý do gây ra những vụ lộn xộn ở bệnh viện.
“Tôi muốn rèn luyện thêm ở đại đội một thời gian nữa.”
Đây là lời thật lòng của Đường Uyển. Những năm ở đại đội, cô thường xuyên vào núi hái t.h.u.ố.c. Giờ đây d.ư.ợ.c điền trong không gian của cô có thảo d.ư.ợ.c vô cùng phong phú, cô thậm chí dám chắc chắn rằng d.ư.ợ.c liệu ở một số hiệu t.h.u.ố.c lớn chưa chắc đã đầy đủ được như vậy. Con gái lớn nhà Hứa Thúy Anh và Tiểu đoàn trưởng Trình dần hồi phục, một phần cũng là do Đường Uyển thỉnh thoảng lén cho cô bé ăn kẹo đường có pha t.h.u.ố.c. Có loại t.h.u.ố.c đặc trị ngay đó, cô rốt cuộc không nỡ nhìn một người cha như Tiểu đoàn trưởng Trình phải thất vọng.
“Ông nội tôi thường xuyên cảm thấy tiếc cho cô.”
Sự thù địch của Tuyên Trúc dành cho Đường Uyển đã giảm đi rất nhiều, anh ta thực tâm coi Đường Uyển là đối thủ của mình.
“Ông nói cô không nên tự giới hạn mình ở cái nơi nhỏ bé này.”
Anh ta như chợt nghĩ ra điều gì, bỗng nhiên vỡ lẽ: “Là vì bọn trẻ trong nhà phải không? Bố chúng là quân nhân thường xuyên không có nhà, nếu cô rời đi, chúng còn quá nhỏ không có người chăm sóc.”
Tuyên Trúc tự suy diễn lung tung, chẳng trách lúc anh ta đi học đa số đều là nam sinh. Có lẽ vì phụ nữ phải dành nhiều tâm trí cho gia đình hơn.
“Không phải.”
Đường Uyển không thích cái ánh mắt nhìn mình kiểu đó của anh ta, “Tôi chỉ cảm thấy thời cơ chưa tới. Tôi thích những phương t.h.u.ố.c cổ hơn, vì thế tôi cũng thích hái thảo d.ư.ợ.c, chỉ khi nắm rõ đặc tính của mọi loại d.ư.ợ.c liệu thì mới có thể bốc t.h.u.ố.c đúng bệnh được.”
Chương 370
Đường Uyển đúng là không nói dối, đợi sau này cô lên thủ đô đi học, cơ hội để làm phong phú d.ư.ợ.c điền sẽ ngày càng ít đi. Cho nên cô ở lại thực sự là không vội. Đương nhiên con cái cũng là một phần nguyên nhân.
Thế nhưng Tuyên Trúc lại đinh ninh rằng Đường Uyển đang ngụy biện: “Đường Uyển, tôi rất xem trọng cô. Nhưng nếu cô cứ mãi dậm chân tại chỗ thì sau này đừng trách tôi vượt xa cô.”
Đường Uyển cứ ru rú ở cái xóm nhỏ này thì làm sao tiến bộ nổi, anh ta nhất thời cảm thấy nuối tiếc thay cho cô. Nhìn theo bóng lưng Tuyên Trúc đi xa, Đường Uyển không nhịn được khẽ lắc đầu. Cái tính tự phụ của người này đúng là chẳng thay đổi chút nào.
“Tuyên Trúc nói gì với cậu đấy?”
Lữ Lâm có chút tức giận: “Hồi trước cậu ta cái gì cũng thua cậu, nếu không phải nhờ thầy Tuyên thì làm sao cậu ta có được suất đại học Công Nông Binh đợt đầu chứ? Bây giờ lại đến trước mặt cậu đắc ý à?”
Lữ Lâm vốn không ưa Tuyên Trúc, Đường Uyển cũng biết điều đó, cô mỉm cười lắc đầu nói:
“Kệ cậu ta đi, cứ để cậu ta tìm chút cảm giác ưu việt đi.”
“Được được được, không nhắc đến cậu ta nữa, Uyển Uyển cậu đừng giận tớ nha.”
Lữ Lâm hơi á áy cúi đầu: “Lúc nãy tớ báo danh cho cậu rồi. Cậu nghe tớ nói đã, đây là suất hiếm có đấy, nếu cậu trở thành bác sĩ chính thức thì làm gì còn chuyện của Tuyên Trúc nữa. Bây giờ hai đứa nhỏ nhà cậu cũng lớn thế này rồi, nghìn vạn lần đừng có hồ đồ nhé!”
Đứng trên lập trường của Lữ Lâm, đây đúng là vì tốt cho Đường Uyển, thế nhưng Đường Uyển lại cuống lên.
“Sao cậu chưa hỏi ý kiến tớ đã tự tiện báo danh vậy?”
Cô có chút bực mình: “Lâm Lâm, cậu chơi với tớ lâu như thế, đáng lẽ phải biết tớ là người có tính toán chứ. Tớ đã không định báo danh bây giờ, chứng tỏ tớ có dự tính riêng của mình.”
Với Tuyên Trúc mà nói, ở lại đây là lãng phí sinh mạng. Nhưng với Đường Uyển, những năm này cô đã trưởng thành hơn rất nhiều. Bởi vì cô được tiếp xúc với rất nhiều ca bệnh nan y. Những xã viên này sợ tốn tiền, có người cứ nằm ở nhà chờ c.h.ế.t. Nếu không có Đường Uyển, khối người chắc đã sớm mất mạng rồi.
“Xin lỗi Uyển Uyển, là tớ bốc đồng quá.”
Lữ Lâm đối diện với vẻ mặt nghiêm nghị của Đường Uyển cũng nhận ra lỗi lầm của mình, vội vàng nói tiếp:
“Thầy Hồ vẫn chưa đi xa đâu, tớ đi cùng cậu ra gạch tên nhé.”
Bị Đường Uyển nhắc nhở, cô mới nhận ra mình đã làm chuyện không thỏa đáng. Dù hai người có quan hệ tốt đến mấy thì đây cũng là chuyện riêng của Đường Uyển, cô không nên tự ý quyết định thay.
Chỉ là cô vẫn không hiểu nổi: “Uyển Uyển, rốt cuộc tại sao cậu cứ mãi không chịu báo danh vậy? Đi học xong trở về cậu sẽ là sinh viên đại học chính quy, không chỉ lương tăng mà còn có cơ hội thăng tiến nữa.”
“Cảm ơn lòng tốt của cậu.”
Đường Uyển thở dài, “Chỉ là tớ tạm thời chưa có dự định đó.”
Đường Uyển cuối cùng cũng không trách Lữ Lâm nữa, mà bước về phía thầy Hồ. Lúc này những người báo danh đã lục đục rời đi, Đường Uyển tìm thấy thầy Hồ để trình bày lý do.
Thầy Hồ đầy vẻ không đồng tình: “Bậy bạ, đã điền tên vào rồi sao có thể hủy bỏ chứ?”
