Thập Niên 70: Vợ Quân Nhân Xinh Đẹp Vét Sạch Tài Sản Kẻ Thù Để Nuôi Con - Chương 523
Cập nhật lúc: 02/01/2026 16:07
“Tôi gặp phải một ca bệnh khá hóc b.úa, muốn nghe ý kiến của bác sĩ Đường.”
Bác sĩ Chu nhiệt tình mời mọc, Đường Uyển dĩ nhiên sẽ không từ chối, cô quay người dịu dàng dặn dò Lục Hoài Cảnh.
“Anh nhớ để ý chai nước truyền này, khi nào hết thì gọi y tá nhé, em đi với bác sĩ Chu một lát.”
“Được, em đi đi, anh tự lo cho mình được.”
Lục Hoài Cảnh không muốn cứ giữ khư khư Đường Uyển ở trong phòng bệnh, đã là việc cô thích làm thì anh dĩ nhiên sẽ không ngăn cản. Thế là Đường Uyển xách hộp y tế của mình, đi cùng bác sĩ Chu.
Trên đường đi, bác sĩ Chu kể cho Đường Uyển nghe về hoàn cảnh của bệnh nhân, đó là một đứa trẻ mới bảy tám tuổi. Đứa bé còn nhỏ quá, chưa hiểu chuyện nên không chú ý đến chai t.h.u.ố.c trừ sâu mà người lớn trong nhà để đó. Đó là loại t.h.u.ố.c trừ sâu dùng cho đồng ruộng. Đứa trẻ không biết nên đã uống một ngụm, mặc dù đã được sục rửa dạ dày nhưng tình hình hiện giờ vẫn không khả quan lắm.
Nghe xong, Đường Uyển đầy vẻ kinh ngạc, cô vội hỏi: “Bác sĩ Chu, là loại t.h.u.ố.c trừ sâu gì ạ?”
“Một loại t.h.u.ố.c diệt côn trùng thông thường thôi, lát nữa tôi đưa vỏ chai cho cô xem.”
Bác sĩ Chu thở dài, “Người lớn cũng thật là quá bất cẩn, thứ đồ này mà không cất giữ cho kỹ. Đứa nhỏ này nếu có mệnh hệ gì thì thật là tội nghiệp quá.”
Trong lòng Đường Uyển rùng mình một cái.
Cầu trời khấn phật đừng có uống phải Paraquat. Nếu là Paraquat thì e là Hoa Đà tái thế cũng chẳng có cách nào. May mà khi đến trước phòng bệnh, bác sĩ Chu đưa cho Đường Uyển một cái vỏ chai, cô cẩn thận ngửi thử, lại xem bảng thành phần ghi trên nhãn.
May quá, không phải Paraquat. Đứa trẻ vẫn còn cứu được.
Bước vào phòng bệnh đặc biệt, Đường Uyển nhìn thấy một người mẹ đang ngồi bên giường bệnh bịt mặt khóc nức nở. Còn đứa trẻ nằm trên giường mặt mũi trắng bệch, lúc này vẫn chưa hoàn toàn tỉnh táo, chỉ co quắp người lại, trông có vẻ vô cùng khó chịu.
Bác sĩ Chu nói nhỏ với Đường Uyển: “Đã rửa dạ dày rồi, nhưng sợ là vẫn còn dư độc chưa thanh hết. Kê đơn bốc t.h.u.ố.c thì phải mất một thời gian, tôi chợt nhớ ra thuật châm cứu của bác sĩ Đường rất lợi hại, cô xem có thể giúp đứa bé giảm bớt đau đớn không.”
Chính vì người chịu khổ là một đứa trẻ nên bác sĩ Chu mới mủi lòng như thế. Ở thời đại này không phải là không có t.h.u.ố.c giảm đau, chỉ có điều rất hiếm và khó tìm, nên Đường Uyển hiểu tại sao bác sĩ Chu lại làm như vậy.
Thấy Đường Uyển và bác sĩ Chu đi vào, hai vợ chồng bên giường bệnh cùng quỳ sụp xuống trước mặt hai người.
“Bác sĩ, cầu xin các người, hãy cứu lấy Tiểu Bảo nhà tôi với.”
“Haiz, hai người làm cha làm mẹ cũng quá sơ ý rồi.”
Bác sĩ Chu định nói thêm gì đó nhưng nhìn đứa trẻ trên giường bệnh lại lắc đầu bảo: “Hai người ra ngoài trước đi, chúng tôi sẽ cố gắng hết sức để giảm bớt đau đớn cho cháu.”
Bây giờ không phải lúc quở trách họ, nếu không đứa trẻ e là sẽ càng đau khổ hơn. Đường Uyển lúc này đã bắt lấy mạch của đứa bé, cẩn thận bắt mạch một hồi lâu.
Một lúc sau, cô mới nói với bác sĩ Chu: “Đúng là chỉ còn sót lại một ít dư độc chưa thanh sạch. Nếu uống t.h.u.ố.c thì cũng có thể từ từ thải ra ngoài cơ thể, nhưng cần có thời gian, sợ là sẽ tổn thương đến sức khỏe.”
“Và còn phải chịu đau đớn nữa.”
Những điều này bác sĩ Chu đều biết, nếu không ông đã chẳng đi mời Đường Uyển. Dẫu sao cũng xót xa cho đứa nhỏ này, nó còn bé quá, còn chưa kịp nhìn ngắm những điều tốt đẹp trên đời. Vì chuyện này mà hỏng cả người thì thật là bất hạnh.
“Cháu có một viên t.h.u.ố.c giải độc, cho cháu bé uống trước đi ạ.”
Đường Uyển đã làm không ít viên t.h.u.ố.c thanh nhiệt giải độc trong không gian, bây giờ vừa hay có chỗ dùng đến. Sợ bác sĩ Chu nghĩ nhiều, Đường Uyển lại không quản ngại khó nhọc mà giải thích thêm:
“Lúc đến đây nghe tin chồng cháu bị thương, cháu đã nhét hết tất cả các loại t.h.u.ố.c mình tự nghiên cứu vào trong hộp y tế. Không ngờ lại tình cờ cứu được họ, cũng coi như là một chuyện tốt.”
“Là do họ gặp may đấy.”
Bác sĩ Chu không chút nghi ngờ, bởi vì Lục Hoài Cảnh bị thương nặng như thế, Đường Uyển có hành động như vậy cũng là lẽ thường.
Sau khi cho Tiểu Bảo đang nằm trên giường uống viên giải độc, đôi lông mày nhíu c.h.ặ.t của cậu bé cuối cùng cũng giãn ra đôi chút. Nhưng miệng cậu vẫn lẩm bẩm gọi: “Mẹ ơi, đau quá, khó chịu quá.”
“Đứa trẻ tội nghiệp.”
Đường Uyển lấy kim bạc ra, lần lượt châm mấy mũi lên người đứa bé, cậu bé cuối cùng cũng dần dần bình tĩnh lại. Không còn khóc lóc khó chịu trong cơn mê nữa mà chỉ lặng lẽ nằm đó.
“Bác sĩ Đường quả nhiên lợi hại, tìm cô đúng là không sai chút nào!”
Bác sĩ Chu nhìn thuật châm cứu xuất thần nhập hóa của Đường Uyển, thực sự là khâm phục không thôi.
“Thực ra cháu chỉ giúp cậu bé làm dịu cơn đau thôi ạ, đợi t.h.u.ố.c phát huy tác dụng thì mới thực sự là giúp được cậu bé.”
Đường Uyển chỉ châm vào những huyệt vị giảm đau, cô cũng chẳng ngại bác sĩ Chu biết, cứ thế giảng giải từng chút một cho ông nghe. Bác sĩ Chu nghe xong vô cùng cảm động: “Bác sĩ Đường thật hào phóng, sẵn lòng chia sẻ với tôi.”
“Cháu hy vọng có thể giúp ích được cho bác sĩ Chu, để cứu được nhiều người hơn ạ.”
Đường Uyển mỉm cười nhàn nhạt, rất nhanh sau đó đứa trẻ đã hoàn toàn bình tĩnh lại, giống như đang ngủ say vậy. Đường Uyển bấy giờ mới từ từ rút kim, sau đó lấy giấy b.út ra viết một đơn t.h.u.ố.c.
“Bác sĩ Chu, t.h.u.ố.c Tây của bệnh viện đắt lắm, cháu thấy gia đình này cũng chẳng khá giả gì. Bác cứ bảo họ theo đơn này mà bốc hai thang t.h.u.ố.c về uống là có thể thanh sạch dư độc.”
Vào thời điểm này, rất nhiều loại t.h.u.ố.c Tây là đồ nhập khẩu, ngược lại t.h.u.ố.c Bắc lại rẻ hơn nhiều. Bởi vì có rất nhiều bác sĩ chân đất đi hái t.h.u.ố.c trên núi, bán chẳng đáng bao nhiêu tiền.
“Lòng nhân ái của bác sĩ Đường khiến tôi tự cảm thấy mình không bằng.”
Bác sĩ Chu chỉ tự trách mình không được chu đáo như Đường Uyển, ông lại chăm chú xem kỹ đơn t.h.u.ố.c một lần nữa. Đơn t.h.u.ố.c này thực sự tinh diệu hơn nhiều so với đơn ông đã kê. Cũng chẳng trách vì sao viện trưởng lại coi trọng cô đến thế.
Chương 420
“Cũng chẳng có gì là không bằng đâu ạ, mỗi người chúng ta đều có thế mạnh riêng mà, chắc hẳn bác sĩ Chu cũng đã sớm kê đơn rồi đúng không ạ? Chỉ là bác lo lắng d.ư.ợ.c tính phát huy quá chậm, đứa bé này sợ đau quá thôi.”
Đường Uyển hiểu rất rõ, trẻ con vốn dĩ sợ đau hơn người lớn, bác sĩ Chu cũng là vì xót xa đứa trẻ. Nghe vậy bác sĩ Chu khẽ gật đầu: “Phải, tôi còn phải học hỏi bác sĩ Đường nhiều.”
Hai người lại trò chuyện thêm một lát, Đường Uyển bỗng mỉm cười nói: “Chắc là sắp tỉnh rồi ạ.”
