Thập Niên 70: Vợ Quân Nhân Xinh Đẹp Vét Sạch Tài Sản Kẻ Thù Để Nuôi Con - Chương 58
Cập nhật lúc: 01/01/2026 16:10
Đường Uyển bất lực, chỉ đành tiến tới, một tay xách một đứa tách chúng ra.
Cô là ai? Buông tôi ra!
Đứa trẻ bị Đường Uyển lôi ra trông khá giống Khâu Đại Táo, Đường Uyển đã đoán được danh tính của nó. Cô chắn trước mặt Đường Chu, giọng điệu lạnh nhạt: Tôi là chị của Đường Chu.
Thế thì cô phải dạy dỗ Đường Chu đi, nó đ.ấ.m tôi!
Từ Hòa Bình nhe răng trợn mắt ôm lấy mặt, đau đến mức phát khóc. Thực tế Đường Chu đã học được cách đ.á.n.h người sao cho vừa đau vừa không để lại dấu vết.
Chị ơi, em không cố ý đâu...
Sau khi bình tĩnh lại, Đường Chu thấy hối hận vô cùng. Vừa mới đến khu gia đình đã đ.á.n.h nhau với người ta, chắc chắn sẽ ảnh hưởng đến chị và anh rể. Nhưng những lời Từ Hòa Bình nói quá thâm độc, nó không chỉ tự nói mà còn lôi kéo người khác nói theo. Cậu chỉ đành dùng chiêu bắt giặc phải bắt vua trước, đ.ấ.m Từ Hòa Bình một trận rồi tính sau.
Cố ý hay không cái gì, rõ ràng nó cố tình đ.á.n.h tôi.
Từ Hòa Bình được nuôi béo mầm, trông rất nổi bật trong cái khu này, nó giận dữ lườm Đường Chu.
Rõ ràng là cậu mắng chị tôi là đồ hồ ly tinh, mắng tôi là đứa con riêng bám đuôi trước!
Đường Chu tức điên rồi, mắng cậu thì cậu nhịn được, nhưng mắng chị cậu thì tuyệt đối không!
Ánh mắt Đường Uyển lạnh lẽo hẳn đi, trẻ con thì biết cái gì, chắc chắn là do người lớn dạy. Thấy mấy đứa trẻ đứng xem nhìn Đường Chu với ánh mắt không mấy thiện cảm, Đường Uyển thấy nhói lòng, cô giải thích:
Trẻ con đừng có nói bậy, Chu Chu không phải đứa con riêng bám đuôi.
Nó chính là như thế đấy.
Từ Hòa Bình hếch cằm, chế nhạo hai người: Bà nội tôi bảo nó chính là đứa con riêng bám đuôi. Chúng tôi không chơi với hạng bám đuôi đâu, lêu lêu...
Cậu im mồm!
Đường Chu tức đến phồng cả má, nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m nhỏ, chỉ muốn đ.ấ.m Từ Hòa Bình thêm trận nữa. Những nụ cười giễu cợt của đám trẻ xung quanh khiến cậu đỏ bừng mặt, cậu bỗng nảy sinh ý định muốn rời khỏi nơi này. Có phải cậu không nên làm liên lụy đến chị không?
Thấy hai đứa nhỏ lại sắp lao vào nhau, Đường Uyển vừa định ngăn lại thì một giọng nói the thé vang lên suýt làm thủng màng nhĩ.
Cháu ngoan của bà, đứa nào đ.á.n.h cháu? Đứa nào độc ác dám đ.á.n.h cháu bà thế này!
Hóa ra là Khâu Đại Táo đã đến. Bà ta đi như chạy, lao thẳng tới chỗ Từ Hòa Bình, khuôn mặt đầy nếp nhăn lộ rõ vẻ lo lắng.
Bà ơi!
Từ Hòa Bình gào lên, sà vào lòng Khâu Đại Táo khóc lóc.
Là cái thằng bám đuôi Đường Chu đấy, nó dám đ.ấ.m cháu, bà mau bảo bố cháu để bố cháu đ.á.n.h c.h.ế.t nó đi!
Nó đ.ấ.m cháu vào đâu, có đau lắm không?
Khâu Đại Táo kiểm tra khắp người Từ Hòa Bình xem có vết thương không, Đường Uyển cũng nghiêng người hỏi Đường Chu.
Chu Chu, em có bị thương ở đâu không?
Chị, em không sao.
Đường Chu cúi gầm mặt, trông rất rệu rã, trong lòng cậu bé đầy rẫy những hoang mang. Không ở chỗ chị thì cậu biết đi đâu bây giờ?
Cái đồ độc ác kia, dám bắt nạt cháu nội tôi, đúng là cái loại trời đ.á.n.h.
Khâu Đại Táo kiểm tra Từ Hòa Bình xong lại kiểm tra thêm đứa nhỏ đang chảy nước mũi đứng cạnh đó. Xem ra đây cũng là cháu nội bà ta, em trai của Từ Hòa Bình là Từ Vệ Dân. Còn đứa trẻ vừa đi báo tin chính là chị gái của chúng, Từ Xảo, cô bé rụt rè đứng sau cùng, không dám nhìn nhóm Đường Uyển.
Bà già này, bà nhìn cho kỹ đi, là cháu bà mắng người đ.á.n.h người trước, xin lỗi ngay!
Đường Uyển lạnh lùng nhìn chằm chằm cả nhà Khâu Đại Táo, khiến bà ta tức đến xù lông.
Xin lỗi cái gì, chẳng qua chỉ nói em trai cô vài câu thôi mà? Thế mà em trai cô đã ra tay nặng như thế. Tôi thấy là em trai cô phải xin lỗi mới đúng, không giáo d.ụ.c cho hẳn hoi thì sau này đứa trẻ này chắc chắn biến thành hạng lưu manh đầu đường xó chợ! Không chỉ xin lỗi mà còn phải đền tiền nữa, cháu tôi phải ra trạm y tế khám xem sao.
Biết chồng Đường Uyển là cấp dưới của con trai mình, Khâu Đại Táo không còn sợ nhóm Đường Uyển nữa, giọng điệu trở nên hống hách hẳn lên.
Tôi thấy bà nên lo cho cháu bà biến thành lưu manh thì hơn đấy.
Đường Uyển bảo vệ Đường Chu phía sau như gà mẹ bảo vệ con: Em trai tôi rất ngoan, không bao giờ chủ động gây sự. Nếu không phải cháu bà khiêu khích trước thì Chu Chu chỉ là tự vệ thôi, em ấy không sai, tôi sẽ không đền cho bà một xu nào hết!
Dù thân phận hiện tại nhạy cảm nhưng Đường Uyển vốn không phải người chịu thiệt. Lần này nếu cô nhún nhường thì sau này bất cứ ai trong khu gia đình này cũng có thể dẫm đạp lên cô và Đường Chu.
Được lắm.
Khâu Đại Táo nghe xong liền nổi khùng, bà ta gào thét ầm ĩ.
Mọi người ơi mau ra mà xem này, vợ Phó trung đoàn Lục bắt nạt người già trẻ nhỏ đây này...
Chị ơi.
Đường Chu cuống lên, liền bị Đường Uyển ấn lại, cô cười lạnh: Cứ để bà ta hét, người mất mặt cũng chẳng phải chúng ta. Chúng ta là bên có lý, ai đến cũng vậy thôi.
Nói thì nói vậy nhưng trong lòng Đường Uyển vẫn hơi lo lắng, sợ Lục Hoài Cảnh sẽ giận mình. Đây là khu gia đình quân đội, Khâu Đại Táo gào lên một cái là các cô vợ quân nhân kéo đến xem ngày một đông. Cả hai đều là mặt lạ, nhưng mọi người đều biết Từ Hòa Bình và Từ Vệ Dân. Đây là con trai của Đoàn trưởng Từ mà.
Thế là có vài người không rõ sự tình bắt đầu đỡ Khâu Đại Táo đang ngồi bệt dưới đất gào khóc dậy.
Bà ơi, có chuyện gì thế, sao bà lại khóc lóc thế này?
Đúng thế, có ai bắt nạt Hòa Bình à? Hòa Bình là do chúng cháu nhìn nó lớn lên đấy.
Mẹ Hòa Bình mất rồi, đúng là ai cũng muốn bắt nạt nó mà.
...
Thấy có người cùng hội cùng thuyền, Khâu Đại Táo hăng hái hẳn lên, bà ta túm lấy tay một cô vợ quân nhân, chỉ vào Đường Uyển nói:
Chính là họ bắt nạt Hòa Bình, Hòa Bình chỉ nói em trai cô ta một câu thôi mà đã bị nó đ.ấ.m cho ra nông nỗi này đây!
Đau quá!
Hòa Bình ôm lấy mặt, rõ ràng không thấy vết tích gì nhưng nó phối hợp trông cũng ra vẻ lắm.
Lập tức có người lên tiếng giúp nó: Đồng chí, cô là người nhà ai thế? Sao có thể tùy tiện bắt nạt người khác trong khu gia đình như vậy?
Đúng đấy, mẹ ruột Hòa Bình tuy không còn nhưng chúng tôi đều là thím ruột của nó.
Thế các chị không hỏi xem tại sao em trai tôi lại đ.á.n.h nhau với nó à?
