Thập Niên 70: Vợ Quân Nhân Xinh Đẹp Vét Sạch Tài Sản Kẻ Thù Để Nuôi Con - Chương 632

Cập nhật lúc: 03/01/2026 04:05

Cũng không biết hiện giờ hai đứa nhỏ sống thế nào.

“Sư mẫu, sao bà lại tới đây ạ? Đa tạ bà nhiều.”

Trong lòng Đường Uyển thấy ấm áp vô cùng, tuy nói hai đứa nhỏ đã rất tự lập nhưng dù sao vẫn còn bé quá. Nếu lỡ gặp phải người xấu, cô thật sự không dám tưởng tượng đến hậu quả. Thế nên khi vừa về đến nhà, cô lo lắng đến mức lưng áo ướt đẫm mồ hôi, giờ tim vẫn còn đập loạn xạ.

“Là lão Hứa nhắn người báo cho bà biết cháu đang bận túi bụi, phải về muộn một chút, bảo bà đi đón bọn trẻ.”

Tiết Đường hơi ngạc nhiên: “Lão Hứa chưa nói với cháu à?”

“Chiều nay có nhiều đồng chí gặp t.a.i n.ạ.n quá, chúng cháu chỉ mải lo cứu người, thầy có lẽ bận quá nên quên chưa kịp nói ạ.”

Đường Uyển biết, Hứa Thanh Phong đại khái là cố ý, ông không muốn cô cảm thấy khó xử trước mặt bác sĩ Khuông. Bởi vì bác sĩ Khuông đã chủ động mời, nếu cô không đồng ý thì chẳng khác nào đắc tội với người ta. Nhưng nếu đồng ý quá dễ dàng, Hứa Thanh Phong trong lòng sẽ không vui, ông vẫn muốn làm cao một chút cho bõ ghét. Ai bảo ngay từ đầu bác sĩ Khuông đã coi thường học trò của ông chứ.

Đường Uyển thoáng chốc đã hiểu rõ cái tâm tư nhỏ nhặt của Hứa Thanh Phong, vừa thấy buồn cười vừa thấy ấm lòng vô cùng.

“Ông ấy ấy à, giờ trí nhớ đúng là kém thật sự.”

Trong lời trách móc nửa vời của Tiết Đường tràn đầy vẻ bất lực. Bát đũa đã bày biện sẵn sàng, bà nấu món ăn có phần thanh đạm hơn một chút. Nhưng mẹ con Đường Uyển vẫn ăn sạch bách không còn một miếng.

Hứa Thanh Phong đến khi họ đã ăn cơm xong, lúc đó Đường Uyển đang viết thư cho Lục Hoài Cảnh. Gần đây cô rất bận, Lục Hoài Cảnh thì mỗi ngày gửi một lá thư, lúc này trên bàn học toàn là thư anh viết. Cô hồi âm hơi chậm, Dao Nhi và Tiểu Diễn đang ngồi một bên tập viết, Tiết Đường ngồi cạnh trông nom chúng.

“Bà nó ơi, tôi đến đón bà về nhà đây.”

Hứa Thanh Phong đến đón Tiết Đường, Đường Uyển lập tức đặt cây b.út máy xuống.

“Thầy ơi, cảm ơn thầy hôm nay đã bảo sư mẫu đi đón Dao Nhi và Tiểu Diễn giúp em ạ.”

Về chuyện này, cô cảm thấy vô cùng hối lỗi, thậm chí còn đang tự nhủ thầm với Lục Hoài Cảnh trong lòng. Cô rốt cuộc đã đ.á.n.h giá quá cao năng lực của bản thân, cứ ngỡ mình có thể vừa đi làm vừa chăm con thật tốt. Kết quả là lúc bận rộn suýt chút nữa đã bỏ quên con cái, hy vọng Lục Hoài Cảnh đừng giận cô.

“Thầy biết là cháu một khi bận lên là trong lòng chỉ có bệnh nhân thôi.”

Hứa Thanh Phong cười hì hì nói: “Thầy và sư mẫu coi Dao Nhi và Tiểu Diễn như cháu nội ruột của mình vậy. Sau này cháu bận quá thì cứ bảo sư mẫu qua, hoặc là để bọn trẻ sang nhà thầy bà ăn cơm cũng được. Cháu cứ yên tâm công tác, làm một bác sĩ giỏi là được rồi.”

“Phải đấy Uyển Uyển, bà thích Dao Nhi và Tiểu Diễn lắm.”

Tiết Đường cũng rất thích bọn trẻ, nếu không bà đã chẳng nhẫn nhịn được cái tính của Hứa Phấn Phương và Hứa Thành Tài.

“Em cảm ơn thầy và sư mẫu nhiều ạ.”

Đường Uyển mặt đầy vẻ cảm động, Hứa Thanh Phong đắc ý nói: “Cảm ơn cái gì. Hôm nay cháu đã làm thầy mát mặt như thế, giờ lão Khuông đang xuống nước cầu xin cháu qua bên đó học hỏi kìa.”

“Em đều nghe theo sự sắp xếp của thầy ạ.”

Đường Uyển biết Hứa Thanh Phong đều vì muốn tốt cho mình, nên chưa bao giờ có ý định phản đối.

Hứa Thanh Phong hài lòng gật đầu, sau đó phân tích: “Lão Khuông người này tuy có hơi kiêu ngạo một chút. Nhưng y thuật rất khá, cháu đi theo ông ấy có thể học hỏi được nhiều điều, thế nên vẫn phải đi, cháu không được đắc tội ông ấy đâu.”

Chương 508: Là một nhân vật lợi hại

“Vâng ạ.”

Đường Uyển không hiểu rõ bác sĩ Khuông, nhưng cô tuyệt đối tin tưởng Hứa Thanh Phong.

“Còn về phần thầy...”

Hứa Thanh Phong liếc nhìn Tiết Đường đang chơi cùng bọn trẻ, “Sức khỏe của sư mẫu cháu thì cháu biết rồi đấy. Nếu thầy cứ đi làm bên ngoài lâu dài, thầy cũng không yên tâm về bà ấy, cho nên thời gian tới thầy sẽ cắt giảm bớt giờ khám bệnh.”

Công việc cường độ cao bản thân ông cũng không chịu đựng nổi.

“Em biết mà thầy.”

Đường Uyển cũng lo lắng đám người Hứa Tùng Dịch lại đến gây chuyện, lúc đó một mình Tiết Đường sẽ không ứng phó nổi.

“Cho nên quá hai ngày nữa cháu cứ qua chỗ lão Khuông mà học hỏi thêm.”

Hứa Thanh Phong mỉm cười nói: “Thầy sẽ dần dần giảm bớt thời gian ngồi phòng khám, có gì không hiểu cháu vẫn có thể đến hỏi thầy.”

“Vâng ạ thưa thầy.”

Đường Uyển gật đầu thật mạnh, cô vô cùng cảm động trước sự trù tính của thầy Hứa, tất cả đều là vì tương lai của cô.

Hai người trò chuyện thêm một lát, thấy thời gian không còn sớm, Hứa Thanh Phong mới dắt Tiết Đường ra về. Tiểu Diễn và Dao Nhi cũng đã ngoan ngoãn làm xong bài tập về nhà. Hôm nay Đường Uyển đã làm việc với cường độ cao nên mệt lử. Sau khi dỗ bọn trẻ ngủ say, cô cất lá thư đã viết xong vào không gian để ngày mai gửi đi. Sau đó, cô vừa đặt lưng xuống giường là ngủ thiếp đi ngay.

Có lẽ vì quá mệt nên sáng hôm sau Đường Uyển tỉnh dậy suýt chút nữa thì muộn giờ, vẫn là Tiểu Diễn đ.á.n.h thức cô.

“Mẹ ơi, chúng con sắp muộn học rồi ạ.”

Tiểu Diễn đã biết xem đồng hồ, tuy biết mẹ rất mệt nhưng cậu bé vẫn phải gọi mẹ dậy. Còn Dao Nhi thì vẫn đang ngủ say sưa như một chú heo con, rốt cuộc bị Đường Uyển lôi từ trong chăn ra.

“Trời đất ơi, hai đứa mau mặc quần áo rồi tự vệ sinh cá nhân đi, mẹ đi tìm cái gì đó cho các con ăn.”

Đường Uyển vội vàng rửa mặt qua loa, lấy vài cái bánh sandwich từ siêu thị không gian ra, sau đó hâm nóng cho mỗi đứa một cốc sữa nhét vào cặp sách.

“Đến trường rồi hãy ăn nhé, mẹ đưa các con đi.”

Tiểu Diễn và Dao Nhi ngoan ngoãn ngồi lên xe đạp, cũng may khoảng cách rất gần, nếu không hôm nay Đường Uyển chắc chắn sẽ bị muộn. Sau khi đưa bọn trẻ đến trường, cô mới trút được gánh nặng trong lòng, đạp xe đến trường đại học.

Hôm nay có giáo sư giảng bài, Hứa Thanh Phong bảo cô buổi sáng về trường học, buổi chiều mới phải đến bệnh viện. Vừa bước vào lớp, các bạn học trong lớp đều tò mò nhìn về phía cô.

Lữ Lâm nhiệt tình vẫy tay với cô: “Uyển Uyển, qua đây ngồi cạnh tớ này.”

Cô bạn vẫn đối xử với Đường Uyển như trước, chỉ là những người khác thì không nghĩ như vậy. Nhìn thấy Đường Uyển, biểu cảm của mọi người rất phức tạp.

“Chính là cô ta đấy, nghe nói bây giờ đã được đi thực tập ở bệnh viện rồi à?”

“Rõ ràng cùng là sinh viên năm nhất như chúng ta, sao cô ta lại may mắn hơn chúng ta nhiều thế nhỉ.”

“May mắn cái gì chứ, cô ta là học trò cũ của thầy Hứa, hai người vốn dĩ đã quen biết nhau từ trước rồi. Nếu không cậu tưởng ai cũng có cơ hội tốt như vậy à, chẳng qua là nhờ quan hệ thôi.”

“……”

“Ghen ăn tức ở cái gì không biết, các cậu nếu có năng lực đó thì cũng đi mà làm.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.