Thập Niên 70: Vợ Quân Nhân Xinh Đẹp Vét Sạch Tài Sản Kẻ Thù Để Nuôi Con - Chương 667
Cập nhật lúc: 03/01/2026 11:11
“Đưa cho em cầm để tự vệ thôi mà.”
Đường Uyển có chút cạn lời tặc lưỡi, bản thân cô cũng không quên cầm theo một con d.a.o c.h.ặ.t xương. Chỉ có Tiết Đường là cẩn thận đi theo sau lưng hai người. Vì khoảng cách không xa nên ba người bọn họ đi bộ qua đó.
Có lẽ mọi người đã đợi sẵn từ lâu, thấy nhóm Đường Uyển đi tới, đám người trong tứ hợp viện đứng quây quần lại với nhau. Những người lần trước đã hứa sẽ dọn đi, lúc này lại bắt đầu đồng lòng nhất trí, lấy Chu Bằng làm đầu.
Đường Uyển cứ như không đọc hiểu được sự thay đổi trên nét mặt của mọi người, cô mỉm cười nói:
“Sao nào, mọi người đã thu dọn xong chưa? Đã tìm được nhà để ở chưa?”
“Chúng tôi không dọn!”
Chu Bằng nghênh cổ lên: “Đây là nơi chúng tôi ở quen rồi, ai đến cũng vô ích thôi!”
“Phải đấy, chúng tôi không dọn, các người còn định dùng vũ lực chắc.”
“Đồng chí ơi, cô hãy thương xót cho những người già như chúng tôi với, chúng tôi chẳng có nơi nào để ở cả.”
“……”
Lần này mọi người có vẻ đã khôn ngoan hơn, đàn ông thì tụ lại một chỗ nói lời hung hăng. Người già, trẻ nhỏ và người tàn tật thì quây lại một chỗ bán t.h.ả.m, đám phụ nữ thì thỉnh thoảng lại xen vào vài câu.
Lúc Đường Chu đến đã nghe Đường Uyển kể về tình hình ở đây, cậu không cử động, chỉ đợi Đường Uyển chỉ huy.
“Không dọn à……”
Đường Uyển hơi kéo dài âm cuối: “Vậy tùy mọi người thôi, cái viện này bị các người phá thành ra thế này rồi. Dù sao chúng tôi cũng không thể dọn vào ở ngay được, hay là cứ tìm người qua đây dỡ bỏ nó đi.”
Nói đoạn cô nhìn sang Đường Chu: “Chu Chu, trước tiên cứ dỡ cái lán thừa thãi kia đi đã. Trông nó thực sự ảnh hưởng đến mỹ quan của cái viện này, đau mắt quá.”
“Rõ, chị ơi!”
Đường Chu nhận lệnh, tay lăm lăm con d.a.o phay, sải vài bước chân đã tới trước cái lán không xa.
Chương 536: Đuổi sạch sành sanh
“Dừng tay, đấy là nơi chúng tôi chứa củi.”
“Làm cái gì thế? Các người đây là cưỡng đoạt, mau lại đây xem người ta g.i.ế.c người này……”
“Muốn dỡ thì cứ bước qua xác tôi đây này.”
“……”
Chu lão bà t.ử không sợ c.h.ế.t, chặn đường của Đường Chu, Đường Chu vung con d.a.o phay lên, dọa cho bà ta luống cuống lùi lại mấy bước.
“Tội lỗi quá, đây là muốn lấy mạng già của tôi mà.”
Chu lão bà t.ử sợ đến mức đái ra cả quần, vừa mất mặt vừa nhếch nhác, thế là bắt đầu gào khóc t.h.ả.m thiết.
“Gào cái gì mà gào, tôi dỡ cái viện nhà mình, thích dỡ thế nào thì dỡ!”
Tiết Đường thực sự nhìn không nổi bộ dạng của bà ta, bà đầy khí thế đứng ra làm chỗ dựa cho Đường Uyển và Đường Chu.
Có lời này của chủ nhà, Đường Chu như được tiếp thêm sức mạnh, tiến lên nắm lấy cột gỗ của cái lán. Sau đó, trong ánh mắt ngỡ ngàng của mọi người, cậu bỗng nhiên dùng sức. Giây tiếp theo, cái lán đứng giữa sân trực tiếp vỡ vụn, đổ sụp xuống đất. Mà Đường Chu đã lường trước được nên lùi lại mấy bước, nhẹ nhàng phủi lớp bụi không mấy tồn tại trên tay.
“Chị, mấy việc này cứ giao cho em là tốt nhất, chị xem hiệu suất cao chưa kìa.”
Mọi người: ……
Vạn lần không ngờ Đường Chu lại có màn thao tác như thế này, có người suýt chút nữa rơi cả cằm. Thậm chí có người còn sợ đến mức tè cả ra quần. Ý chí đoàn kết mà Chu Bằng khó khăn lắm mới tập hợp được lập tức tan thành mây khói.
“Cái đó…… nhà tôi vừa mới thuê được phòng hôm qua, giờ tôi dọn đi ngay đây!”
Người nọ nói xong liền dẫn theo vợ con chạy biến vào phòng, ôm đồ đạc tháo chạy! Đại khái là cũng đã có chuẩn bị từ trước, đồ đạc trong phòng sớm đã thu dọn xong xuôi, giờ chỉ việc cuốn gói là đi được ngay.
“Họ Phạm kia, cái đồ hèn nhát này!”
Chu Bằng tức giận mắng c.h.ử.i xối xả, nhưng kẻ hèn đâu chỉ có một mình người kia cơ chứ.
Đường Uyển khua khua con d.a.o c.h.ặ.t xương trong tay, mỉm cười nói: “Chu Chu, em xem tiếp theo nên dỡ chỗ nào đây.”
“Đây là nhà của dì Tiết, dì chỉ đâu em dỡ đấy.”
Đường Chu cũng thấy rất khoái chí. Lời này vừa thốt ra, những người còn lại đâu còn dám nói nhảm với nhóm Đường Uyển nữa.
“Chúng tôi dọn ngay đây, đừng…… đừng có dỡ đồ của tôi.”
“Nhà này vốn dĩ cũng chẳng phải của chúng tôi, ở bấy lâu nay là hời lắm rồi!”
“Phải đấy, đợi tôi mang đồ đi đã, các người cứ thong thả mà dỡ!”
“……”
Có người còn sợ Đường Chu đ.á.n.h người, vội vàng ôm c.h.ặ.t lấy con nhỏ trong nhà. Sau đó nhanh ch.óng cuốn gói rời đi.
Chỉ trong vòng mười mấy phút ngắn ngủi, người trong viện đã vơi đi quá nửa, chỉ còn lại vài người định theo Chu Bằng xem tình hình thế nào. Đường Uyển ném cho Đường Chu một ánh mắt, Đường Chu thong dong quan sát cái sân một lượt. Thấy cái sào phơi quần áo nào chướng mắt, hất tung luôn! Những đồ vật lặt vặt bày bừa trong sân, giẫm bẹp dí! Những thứ thừa thãi……
“Của tôi, cái chậu này là của tôi, tôi đi ngay đây!”
Có người thấy dáng vẻ ác bá của Đường Chu, vội vàng ôm lấy cái chậu của mình tháo chạy.
“Các người chạy cái gì, chạy rồi thì chúng ta ở đâu?”
Chu lão bà t.ử vẫy tay gọi những người đó lại, cũng chỉ có nhà bà ta là quyết tâm giở quẻ ăn vạ nên hoàn toàn không chuẩn bị gì.
“Anh Chu này, anh cũng mau dọn đi thôi, đây cũng chẳng phải địa bàn của mình.”
“Phải đấy, người sống sờ sờ ra đó mới là quan trọng nhất, không việc gì phải gượng ép.”
“……”
Có người trước khi đi còn không quên khuyên Chu Bằng một câu, khiến Chu Bằng tức giận ném viên gạch trong tay qua đó.
“Cút mẹ các người đi!”
“Mày làm cái gì đấy?”
Đường Chu bất mãn tiến về phía Chu Bằng. Tên này chiều cao cũng không thấp, tầm mét bảy mấy. Nhưng đứng trước Đường Chu cao mét tám tám thì trông vừa lùn vừa gầy. Đường Chu dễ dàng nhấc bổng hắn ta lên như xách một con gà nhép.
“Thả tôi ra!”
Chu Bằng thất sắc kinh hoàng, vạn lần không ngờ Đường Chu lại lợi hại đến thế, dùng biện pháp mạnh thì họ cũng chẳng làm gì nổi.
“Chính mày là đứa không chịu dọn đi đúng không?”
Đường Chu từ trên cao nhìn xuống Chu Bằng, lại khẽ bóp vào cánh tay chưa lành hẳn của hắn. Chu Bằng vốn đã đau nay càng đau đến mức gào khóc t.h.ả.m thiết: “Tôi dọn, tôi dọn không được sao?”
