Thập Niên 70: Vợ Quân Nhân Xinh Đẹp Vét Sạch Tài Sản Kẻ Thù Để Nuôi Con - Chương 718
Cập nhật lúc: 03/01/2026 16:21
Vương Đại Ni không tin bà già nhà họ Lý có thể đợi được.
Quả nhiên, Lý Tiến Bảo vừa nghe đã cuống lên: “Đợi cái gì mà đợi, đợi thêm vài năm nữa tôi hơn ba mươi tuổi rồi!”
“Phải đấy, Đại Nha đợi được chứ Tiến Bảo nhà tôi không đợi được.”
Bà già họ Lý lo cho hôn sự của cháu trai đến mức loét cả mồm, lúc này chỉ hận không thể tẩn cho Lý Thúy Hoa một trận.
Lý Thúy Hoa cũng vừa hay quay về vào lúc này, bà ta nhìn mẹ đẻ và cháu trai với vẻ mặt chưa hoàn hồn. Lại đối diện với nụ cười mang đầy ẩn ý của Vương Đại Ni, tim bà ta lập tức đ.á.n.h thót một cái.
Bà ta vốn hiểu rõ Vương Đại Ni, lúc bà cầm chổi đ.á.n.h người nghĩa là chuyện này vẫn còn cứu vãn được. Nhưng khi thực sự nổi giận đến mức bùng nổ, bà lại hay nở một nụ cười nhạt, giống như lúc này đây.
“Mẹ.”
Lý Thúy Hoa sợ Vương Đại Ni bắt mình theo mẹ đẻ về nhà ngoại thật, nên chẳng dám nhìn sắc mặt bà già họ Lý. Vì thế bà ta cũng bỏ lỡ tia oán hận lóe lên trong mắt mẹ đẻ mình.
“Cái đồ đáng tội c.h.ế.t kia, mày còn biết đường mà về à, lão nương đợi ở nhà mày bao nhiêu lâu rồi?”
Bà già họ Lý chưa bao giờ hiền hòa trước mặt Lý Thúy Hoa, chỉ có đòi hỏi vô tận. Đây cũng là lý do vì sao dù bị Vương Đại Ni dạy dỗ, nhưng Lý Thúy Hoa vẫn sống tốt ở nhà họ Lục. Thủ đoạn của nhà mẹ đẻ bà ta còn khiến người ta khó sống hơn nhiều.
“Cô, có phải cô đi tìm vợ cho cháu không?”
Lý Tiến Bảo nghiến răng nghiến lợi chằm chằm nhìn Lý Thúy Hoa, trong mắt phun ra lửa giận.
Lý Thúy Hoa không nghĩ nhiều, bà ta vừa không muốn đắc tội mẹ đẻ, vừa không muốn làm mẹ chồng giận, thế nên miễn cưỡng nặn ra một nụ cười.
“Phải rồi, cô vừa đi hỏi bà mai xong, nhất định sẽ tìm cho Tiến Bảo một người vợ tốt.”
Bà ta tận tâm như vậy, chắc mẹ sẽ không oán hận bà ta nữa chứ?
Ngờ đâu lời này giống như minh chứng cho những gì Đường Uyển và Vương Đại Ni đã nói, bà già họ Lý và Lý Tiến Bảo lập tức nổi trận lôi đình.
“Cháu biết ngay mà, cô không hề thực lòng thương cháu, con gái mình thì không nỡ gả cho cháu, lại còn giả vờ giả vịt đi làm mai cho cháu!”
“Nếu bà mai bên ngoài mà tìm được vợ cho cháu trai mày, thì tao có cần phải nhắm đến Đại Nha không?”
Bà già họ Lý cũng rất oán hận sự phản bội của con gái, câu nói này trực tiếp làm Lý Thúy Hoa ngây người!
Chương 577: Gả cho nó còn phải nuôi nó
Lý Thúy Hoa ngơ ngác nhìn Đường Uyển và Vương Đại Ni, bà ta không đồng ý cho cháu trai lấy Đại Nha hồi nào chứ? Bà ta rõ ràng đã đồng ý rồi mà, là mẹ chồng không đồng ý thôi.
“Thúy Hoa, đây là mẹ đẻ của con, mẹ con ruột thịt làm gì có thù hằn gì sâu nặng, con cứ nói chuyện t.ử tế với bà ấy đi.”
Vương Đại Ni còn trưng ra bộ dạng rất hiền từ, dường như đang nghĩ cho tình cảm mẹ con của họ.
Bà già họ Lý sụt sịt nước mắt: “Tôi vất vả nuôi nấng mấy anh em các người khôn lớn. Cuối cùng các người đối xử với tôi thế này đây, đến con gái ruột còn chê bai nhà mình, thì còn ai thèm gả vào nữa...”
Lải nhải lải nhải...
Bà già họ Lý khóc lóc một hồi cực kỳ có tiết tấu, bọn nhỏ và nhóm Đường Uyển đứng xem mà đờ đẫn cả người. Bà già họ Lý này đúng là không hổ danh là kẻ chanh chua có tiếng trong đại đội của họ.
“Mẹ, ngày Tết ngày nhất, mẹ đừng thế này, có chuyện gì chúng ta bình tĩnh nói.”
Lý Thúy Hoa vội vàng nháy mắt với Lý Tiến Bảo: “Tiến Bảo, mau lại khuyên bà nội cháu đi.”
Vì trước đây thường xuyên tiếp tế cho nhà ngoại, nên Lý Tiến Bảo vẫn luôn đối xử khá tốt với bà cô này. Cho đến khi gã cho rằng bà ta không thật lòng, ví dụ như lúc này, Lý Tiến Bảo khinh bỉ hừ một tiếng.
“Cô, cô bớt giả vờ giả vịt đi, chắc trong lòng cô đang mong cháu với bà nội cút đi cho nhanh chứ gì!”
“Cái đồ mất lương tâm này, nếu không phải tao tìm cho mày nhà họ Lục tốt thế này, liệu mày có được cuộc sống tốt như bây giờ không?”
Bà già họ Lý vỗ đùi gào khóc t.h.ả.m thiết: “Giờ mày có cuộc sống tốt rồi thì mặc kệ nhà mẹ đẻ, đúng là tạo nghiệp mà.”
Lý Thúy Hoa: !!!
Bà ta ngơ ngẩn nghe mẹ đẻ than vãn. Đầu óc quay cuồng nhớ lại lúc bà gả mình vào nhà họ Lục, bà đã thu không ít tiền sính lễ. Còn có cả ba món đồ lớn, lúc đó gần như vét sạch túi tiền của Lục Hoài Nhân, mà bà lại chẳng chuẩn bị cho con gái lấy một xu tiền hồi môn. Đây đâu phải gả con gái, rõ ràng là bán con gái.
Càng nghĩ Lý Thúy Hoa càng thấy giận, càng thấy tủi thân, bà ta tốn bao công sức nghĩ cho nhà ngoại, vậy mà chẳng có ai thấu hiểu cho bà ta lấy một lần!
“Mẹ, mẹ cũng biết tình hình của Tiến Bảo hiện giờ thế nào rồi đấy, con gái nhà t.ử tế nào mà chịu gả cho nó. Con giúp nó tìm đối tượng đã là trọn tình nghĩa của một người cô rồi, Đại Nha sẽ không gả sang nhà mẹ đâu!”
Lý Thúy Hoa cũng bị chọc giận đến phát điên, nếu không cũng chẳng thốt ra lời như vậy ngay tại chỗ. Tuy nhiên lọt vào tai bà già họ Lý và Lý Tiến Bảo, thì đây mới chính là suy nghĩ thật lòng của bà ta. Những lời trước đó đều là lừa gạt.
Thế nên bà già họ Lý tức giận lao lên định đ.á.n.h Lý Thúy Hoa, nhưng đã bị Vương Đại Ni cản lại.
“Bà thông gia, Thúy Hoa giờ là người nhà tôi, bà làm cái gì thế?”
Đường Uyển vô cùng khâm phục trí tuệ của Vương Đại Ni, không chỉ đạt được mục đích mà còn khiến Lý Thúy Hoa cảm kích khôn cùng. Quan trọng là, Lý Thúy Hoa vì sự che chở của Vương Đại Ni mà vô cùng cảm động. Mẹ chồng tuy đôi khi hay dạy bảo bà ta, nhưng lại thực lòng quan tâm bà ta. Không giống mẹ đẻ, chỉ biết bòn rút từ trên người bà ta, khiến bà ta giờ phút này thấy lạnh lòng cực độ.
“Bà thông gia, tôi...”
Bà già họ Lý còn muốn nói thêm gì đó, Vương Đại Ni lạnh mặt bảo:
“Các người ở nhà tôi mà dạy dỗ con dâu tôi, thật là chẳng ra làm sao, nhà tôi còn có việc, các người về cho.”
Đây là đuổi khách rồi.
Bà già họ Lý tức đến nổ phổi, nhưng bà ta chỉ có hai bà cháu, còn nhà họ Lục thì đông nghịt người. Nghe thấy tiếng động, Lục Hoài Cảnh cũng từ trong phòng đi ra, giá mà con rể bà ta không đi, thì còn có thể ép uổng được đôi chút.
“Bác, còn việc gì nữa không?”
Lục Hoài Cảnh cao lớn lực lưỡng, vừa đứng đó một cái, bà già họ Lý đâu còn dám làm loạn. Bà ta cẩn thận che chở cho Lý Tiến Bảo, sợ Lục Hoài Cảnh tẩn cháu trai mình.
“Đi, không gả thì thôi, Đại Nha trông cũng thường thôi, lại còn lười, đến lúc gả không được biến thành bà cô già thì đừng có mà khóc.”
Bà ta chuồn lẹ như bay, khiến Lý Thúy Hoa tức đến đỏ cả mắt.
