Thập Niên 70: Vợ Quân Nhân Xinh Đẹp Vét Sạch Tài Sản Kẻ Thù Để Nuôi Con - Chương 731
Cập nhật lúc: 03/01/2026 16:25
“Con cứ nghỉ ngơi đi, ở đây cứ giao cho thím là được.”
“Phải đấy, ai lại để khách khứa như cháu phải thu dọn mấy thứ này.”
Tiết Đường cũng giúp một tay thu dọn bát đũa, bà rất thích Tuyết Hoa vì con bé này cực kỳ chăm chỉ.
“Bà Hứa ơi, con làm được mà.”
Lục Tuyết Hoa định bụng nói mình cũng chẳng có tiền, có lẽ sẽ phải làm phiền thím ba lâu dài, nên nếu không làm gì thì trong lòng con bé thấy không yên.
“Vậy con vào dọn dẹp phòng ốc giúp thím, tối nay ngủ cùng thím nhé.”
Đường Uyển còn nhớ lời đã hứa với Lã Lâm trước đó, đợi đến khi chị ấy dắt con quay lại, e là chỗ ở sẽ không đủ. Chỉ có thể để Tuyết Hoa chịu thiệt thòi một chút, ngủ cùng cô.
“Thím ơi, con có thể ngủ cùng em Dao Nhi được không ạ.”
Lục Tuyết Hoa cảm thấy tự nhiên hơn khi ở cạnh Dao Nhi, con bé còn nhỏ, chứ ở trước mặt thím ba, Tuyết Hoa lúc nào cũng phải dè chừng, cẩn trọng.
Đường Uyển suy nghĩ một lát rồi nhíu mày bảo: “Nhưng giường của em Dao Nhi nhỏ lắm.”
Dao Nhi và Tiểu Diễn hiện giờ vẫn ngủ chung một phòng, mỗi đứa một giường, hai người nằm một giường sẽ rất chật chội.
“Không sao đâu mẹ ơi, con thích ngủ với chị Tuyết Hoa lắm.”
Dao Nhi lại rất phấn khích, vội vàng đáp lời Đường Uyển vì sợ mẹ không đồng ý.
“Được rồi, nếu cả hai đứa đều đồng ý thì cứ ngủ chung vậy.”
Đường Uyển cũng không ép buộc bọn trẻ, dù sao chúng lớn rồi, sẽ có những suy nghĩ riêng.
“Tuyệt quá!”
Dao Nhi vui sướng nheo mắt lại, đôi mắt cong cong như vầng trăng khuyết, trông vô cùng xinh xắn. Tiết Đường bị vẻ đáng yêu đó làm cho tan chảy: “Cái con bé Dao Nhi này đúng là dễ mến thật.”
“Nó nghịch ngợm lắm ạ.”
Trong lòng Đường Uyển dĩ nhiên là rất vui, ai mà chẳng thích nghe con mình được khen ngợi.
Thế là sau đó Dao Nhi dẫn Tuyết Hoa về phòng, hai chị em bắt đầu thu dọn phòng ốc. Tiểu Diễn không vào, cậu bé và Hứa Thanh Phong lâu ngày không gặp nên có bao nhiêu chuyện muốn nói. Hai ông cháu cứ quấn quýt lấy nhau, Tiết Đường nhỏ giọng nói với Đường Uyển: “Cháu không biết đâu, lão Hứa nhà thím ngày nào cũng ngóng ra ngoài cổng. Cứ mong các cháu về, đấy, các cháu vừa gọi điện bảo sắp về là ông ấy đã vội vàng ra hợp tác xã mua bao nhiêu đồ ăn mà Tiểu Diễn với Dao Nhi thích rồi.”
Đến cả cháu nội mình ông ấy cũng chẳng đoái hoài tới, làm thằng con trai vô tích sự nhà bà còn phải ghen tị cơ đấy.
“Tiểu Diễn đứa nhỏ này cũng thế ạ, ngày nào cũng bấm đốt ngón tay đếm ngày về, nó cũng nhớ ông Hứa của nó lắm.”
Đường Uyển thấy rất ấm lòng và vui vẻ, hai người vừa nói vừa cười dọn dẹp trong bếp. Dọn xong, Tiết Đường nhét vào tay Đường Uyển một cái bao lì xì lớn: “Đây là bao lì xì cho cháu, cháu cầm lấy.”
“Sư mẫu, sao con cũng có ạ, con là người đã làm mẹ rồi mà.”
Đường Uyển dở khóc dở cười, không chịu nhận, nhưng Tiết Đường rất kiên quyết: “Có làm mẹ rồi thì trong lòng thím cháu vẫn cứ là một đứa trẻ thôi.”
Trong lòng Tần Tố chắc hẳn cũng nghĩ như vậy, Đường Uyển không khỏi nhớ tới mẹ đẻ mình.
“Con cảm ơn sư mẫu ạ.”
Đôi khi Đường Uyển cảm thấy Tiết Đường mang lại cho cô cảm giác giống như Tần Tố vậy.
“Khách sáo cái gì chứ, trước đây cháu đã quan tâm tụi thím biết bao nhiêu.”
Tiết Đường luôn ghi nhớ ơn nghĩa mà Đường Uyển đã giúp đỡ họ, nếu không có Đường Uyển, bà e là đã sớm hóa thành một nắm đất vàng từ lâu rồi.
“Con cũng có làm áo cho thím và thầy ạ.”
Đường Uyển vào phòng lấy ra mấy chiếc áo len đã chuẩn bị từ sớm. Gần đây tay nghề của cô tiến bộ không ít, cô đã chuẩn bị cho mỗi thành viên trong gia đình một chiếc. Tiết Đường thích mê mẩn, thậm chí còn mặc thử ngay tại chỗ, vui đến mức cười không thấy Tổ quốc đâu.
Tuy nhiên, biết mẹ con Đường Uyển đã phải ngồi tàu hỏa rất lâu, Tiết Đường và Hứa Thanh Phong cũng không ở lại quá lâu. Để họ nghỉ ngơi t.ử tế, hai người liền chào tạm biệt ra về.
Mấy đứa trẻ đúng là đã mệt lử, Đường Uyển nhẹ nhàng tắm rửa xong rồi đẩy cửa phòng nhỏ ra. Dao Nhi và Tiểu Diễn đã nằm lăn lóc trên giường ngủ khì từ bao giờ. Ngược lại, Tuyết Hoa vẫn chưa ngủ được, con bé lúc này vẫn đang ngồi đó thu xếp quần áo của mình.
“Tuyết Hoa, sao con không nghỉ ngơi một lát đi?”
Đường Uyển nhẹ giọng hỏi Lục Tuyết Hoa, đứa trẻ này bị Lý Thúy Hoa nuôi dạy nên tâm tư hơi nặng nề một chút. Tuổi còn nhỏ mà đã như người lớn, Đường Uyển lo con bé không thích nghi được.
Lục Tuyết Hoa vội vàng lắc đầu: “Thím ba, bây giờ con cũng chưa buồn ngủ lắm ạ.”
Con bé chưa bao giờ được ở trong một căn phòng tốt như thế này, lúc này vẫn còn thấy hơi bần thần. Cái sân nhỏ Đường Uyển thuê ở đây không giống như nhà đất tự xây ở đại đội, dưới chân vẫn là nền đất. Ở căn phòng này, nền nhà là xi măng, tường gạch, cửa bên ngoài bằng gỗ. Mang nét cổ kính lại có chút phong vị, cái giếng trong sân lại càng thuận tiện.
“Nghỉ một lát đi con, ngày mai thím đi làm rồi, lát nữa thím sẽ hỏi giúp con xem có tìm được việc gì làm không.”
Đường Uyển khẽ thở dài: “Tuyết Hoa, con đừng gò bó quá, cứ coi đây như nhà mình vậy.”
“Con cảm ơn thím ạ.”
Lục Tuyết Hoa khẽ quệt nước mắt: “Thím ba, việc nhà cứ để con lo hết cho ạ. Khi chưa tìm được việc, con không thể cứ ăn không ngồi rồi được.”
“Con ở nhà chú thím ruột của mình vài ngày thì đã sao?”
Đường Uyển nhìn con bé với ánh mắt đầy thương cảm: “Tuyết Hoa, đừng để áp lực tâm lý quá lớn. Cũng đừng mãi ghi nhớ những lời mẹ con nói, bà ấy nói đúng thì nghe, nói sai thì thôi không cần nghe.”
“Con cảm ơn thím ba.”
Lục Tuyết Hoa cảm động phát khóc, lần đầu tiên có người nói với con bé những lời này. Mặc dù bà nội cũng thường xuyên bảo vệ con bé, nhưng bà sẽ không giảng giải cho con bé những đạo lý lớn lao thế này. Chả trách bà nội thường bảo thím ba là người giỏi giang và thông tuệ nhất trong nhà.
“Nghỉ ngơi một lát đi, không lát nữa Dao Nhi dậy lại quậy con cho xem.”
Đường Uyển rất hiểu con gái mình, hai đứa nhỏ này nghịch ngợm lắm. Ở chung một phòng với chúng, hễ chúng chưa ngủ thì Lục Tuyết Hoa đừng hòng mà chợp mắt được.
“Vâng ạ.”
Lần này Lục Tuyết Hoa mới yên tâm nằm xuống dưới lớp chăn thơm nồng mùi nắng. Nghe nói là bà Hứa lúc nãy đã đặc biệt sang giúp phơi chăn. Trên chăn còn có họa tiết hoa nhí, trông vô cùng đẹp mắt, không giống như cái chăn trước đây của con bé, bên trên toàn là những mảnh vá. Lại còn chẳng có mấy bông, mùa đông cứ lạnh đến mức run lẩy bẩy, cái chăn này mới ấm áp làm sao.
Thấy con bé đã nằm xuống, Đường Uyển mới yên tâm ra khỏi phòng, đóng cổng sân lại rồi quay về phòng mình.
