Thập Niên 70: Vợ Quân Nhân Xinh Đẹp Vét Sạch Tài Sản Kẻ Thù Để Nuôi Con - Chương 93
Cập nhật lúc: 01/01/2026 17:06
Vợ ơi, em không sao chứ?
Vừa nghe tin vợ mình vì cứu người mà nhảy xuống sông, Lục Hoài Cảnh sợ muốn c.h.ế.t. Về đại viện không tìm thấy cô, lại nghe nói cô đã đến bệnh viện, tim Lục Hoài Cảnh càng treo lơ lửng.
Yên tâm đi, em không sao. Đường Uyển cười nhẹ nhàng, trông không có vẻ gì là gặp vấn đề, lúc này Lục Hoài Cảnh mới thở phào nhẹ nhõm.
Mọi người cứ nói chuyện đi, tôi còn có việc phải bận. Hạ Thanh vội vàng rời đi, Đường Uyển lúc này mới nhanh ch.óng kể lại những chuyện đã xảy ra hôm nay.
Nhìn vào mắt anh, Đường Uyển không nhịn được hỏi: Lục Hoài Cảnh, nếu em mãi không mang thai, anh có trách em không? Có lẽ phụ nữ là sinh vật như vậy, rất dễ tự liên hệ vào bản thân mình.
Nghe vậy, Lục Hoài Cảnh nhìn Đường Uyển, vô cùng nghiêm túc nói: Không đâu vợ à, chuyện con cái chúng ta cứ tùy duyên thôi. Thành thật mà nói, hiện tại anh không có chấp niệm gì với con cái, anh mong đợi những ngày gần gũi chỉ có hai người hơn. Nhưng nếu con đến, anh cũng sẽ nỗ lực học cách làm một người chồng tốt, người cha tốt.
Coi như anh vượt qua bài kiểm tra. Đường Uyển hừ nhẹ một tiếng, tuy không biết sau này Lục Hoài Cảnh có thay đổi hay không, ít nhất lúc này anh nói rất chân thành.
Cô lại kể chuyện bệnh viện quân y tuyển người cho Lục Hoài Cảnh nghe, đoạn cuối hỏi anh: Anh nghĩ thế nào?
Nếu em muốn thử thì cứ tham gia kỳ thi tuyển dụng. Ánh mắt kiên định của Lục Hoài Cảnh khiến lòng Đường Uyển mềm lại: Bệnh viện tuyển người chắc phải xét lý lịch kỹ lắm nhỉ? Cô rõ ràng lo lắng vấn đề thành phần gia đình bị điều tra sẽ ảnh hưởng đến Lục Hoài Cảnh.
Hộ khẩu hiện tại của em đã chuyển đến bộ đội, hơn nữa cũng giống như nhà họ Lục chúng anh đều là bần nông, những thứ này sẽ không ảnh hưởng đến em đâu. Lục Hoài Cảnh cho cô một liều t.h.u.ố.c an thần, cô tươi cười rạng rỡ bảo: Vậy đến lúc đó em sẽ thử xem sao.
Thấy tâm trạng cô rất tốt, Lục Hoài Cảnh cũng cười theo: Anh ủng hộ em.
Đúng rồi, bộ đội các anh có chuyện gì thế? Lúc nãy em thấy có mấy thương binh được đưa tới đây? Đường Uyển nói xong lại hối hận: Em không có ý dò hỏi đâu, nếu là chuyện không thể nói thì anh không cần trả lời cũng không sao.
Không phải chuyện bí mật gì, chỉ là lúc huấn luyện xảy ra chút sai sót, vấn đề không lớn, người phụ trách sẽ xử lý. Chuyện này không xảy ra ở trung đoàn của Lục Hoài Cảnh, lúc nãy khi đến anh có gặp trung đoàn trưởng trung đoàn bên cạnh. Hai người trao đổi sơ qua vài câu, cụ thể thế nào Lục Hoài Cảnh cũng không hỏi kỹ.
Cũng không có chuyện gì lớn, Đường Uyển giục anh về bộ đội: Em không sao đâu, anh về huấn luyện tiếp đi. Đừng vì em mà lỡ việc, đợi doanh trưởng Trình đến là em về ngay.
Chuyện này em đừng quản nữa, về trước đi, mọi việc đã có bác sĩ lo. Lục Hoài Cảnh nghĩ đến người nhà của Hứa Thúy Anh, vẻ mặt bỗng chốc có chút khó tả. Vốn dĩ anh muốn Đường Uyển tránh mặt đối phương, kết quả còn chưa kịp ra khỏi bệnh viện thì đã có hai người đi tới.
Một anh chàng mặc quân phục, gương mặt đầy vẻ lo lắng, sải bước đôi chân dài chạy cực nhanh. Theo sau anh ta là một cô gái thắt b.í.m tóc đuôi tôm, vừa chạy vừa lèm bèm: Anh ơi, anh chạy chậm thôi, chị dâu lớn tướng thế rồi còn bày đặt đi nhảy sông. Nếu thật sự xảy ra chuyện gì thì làm mất mặt nhà họ Trình mình quá, chuyện này anh phải dạy bảo chị ấy một trận t.ử tế mới được.
Người này từng câu từng chữ đều đang sỉ vả Hứa Thúy Anh, Đường Uyển lập tức hiểu ra ai là người hằng ngày vẫn đưa chuyện trước mặt cô ấy.
Cô im miệng đi cho tôi. Doanh trưởng Trình quay đầu trừng mắt nhìn em gái mình một cái, hai người tinh mắt chú ý thấy Lục Hoài Cảnh và Đường Uyển.
Phó trung đoàn trưởng Lục, chị dâu. Doanh trưởng Trình chào theo điều lệnh quân đội, Trình Tiểu Nguyệt đứng sau lưng anh ta thì ngẩn người nhìn chằm chằm Lục Hoài Cảnh. Trình Tiểu Nguyệt dáng người không cao, mặt mũi khá trắng trẻo, khi nhìn Lục Hoài Cảnh, đôi mắt cô ta nhuốm màu si mê.
Phó trung đoàn trưởng Lục, sao anh cũng ở đây thế? Bộ dạng này rõ ràng không giống như lần đầu gặp Lục Hoài Cảnh.
Đường Uyển cảm thấy hơi khó chịu trong lòng nhưng không biểu hiện ra, cô nhìn doanh trưởng Trình: Anh là chồng của Hứa Thúy Anh phải không?
Là tôi! Doanh trưởng Trình hiện lên vẻ áy náy, chưa kịp nói hết câu thì Trình Tiểu Nguyệt đã liến thoắng: Đồng chí, chị dâu tôi sao rồi, chị ấy đúng là người gì đâu không biết, tâm hồn mỏng manh như thủy tinh ấy. Người khác nói vài câu cũng để bụng, anh trai tôi hằng ngày bận rộn như thế, chị ấy không phải đang kiếm chuyện vô cớ thì là gì.
Trình Tiểu Nguyệt, cô câm miệng ngay cho tôi! Doanh trưởng Trình quát mắng em gái dữ dội làm cô ta tức đến đỏ cả mắt.
Anh, em là em gái ruột của anh đấy, anh vì người ngoài mà mắng em sao?
Cô ấy không phải người ngoài, cô ấy là chị dâu của cô! Doanh trưởng Trình giận đến mức gân xanh trên trán giật liên hồi, Trình Tiểu Nguyệt hét toáng lên.
Một con gà mái không biết đẻ trứng mà anh cũng xót xa thế, em phải về mách mẹ, bắt mẹ đòi lại công bằng cho em! Giọng cô ta sắc nhọn, nhanh ch.óng thu hút sự chú ý của nhiều người trong bệnh viện, Lục Hoài Cảnh chau mày, ánh mắt thoáng qua vẻ khó chịu.
Đường Uyển nghĩ đến vẻ yếu ớt của Hứa Thúy Anh, không nhịn được nhắc nhở: Doanh trưởng Trình, đồng chí Thúy Anh m.a.n.g t.h.a.i rồi, lúc nãy suýt nữa thì sảy thai, tầm này e là không chịu nổi kích động đâu. Với cái miệng không nể nang ai của Trình Tiểu Nguyệt, vào đó e là sẽ làm Hứa Thúy Anh phát điên mất.
Sao chị ta có thể m.a.n.g t.h.a.i được?!! Trình Tiểu Nguyệt kinh ngạc trợn tròn mắt, quay sang nhìn doanh trưởng Trình bảo: Anh ơi, từ lúc cưới anh có về nhà ở được mấy lần đâu, đứa bé này chưa chắc đã là của anh, có khi là con hoang của đứa khác...
Chát...
Doanh trưởng Trình tát thẳng vào mặt Trình Tiểu Nguyệt một cái, trên mặt cô ta nhanh ch.óng hiện lên dấu năm đầu ngón tay. Anh ta giận đến mức run rẩy: Trình Tiểu Nguyệt, cô về dọn đồ ngay cho tôi. Đợi tôi lo xong cho chị dâu cô, ngày mai sẽ tống cô ra ga tàu hỏa.
Em không đi! Trình Tiểu Nguyệt biết lần này anh mình đã thực sự nổi lôi đình, dậm chân một cái rồi chạy biến đi mất.
Nhìn theo bóng lưng cô ta, doanh trưởng Trình đầy vẻ đau lòng, áy náy nói với Lục Hoài Cảnh và Đường Uyển: Phó trung đoàn trưởng, chị dâu, để hai người phải xem trò cười rồi, chuyện hôm nay đa tạ chị dâu đã cứu vợ tôi.
