Thập Niên 70: Vợ Quân Nhân Xinh Đẹp Vét Sạch Tài Sản Kẻ Thù Để Nuôi Con - Chương 96
Cập nhật lúc: 01/01/2026 17:06
Vốn dĩ trong lòng vẫn còn nhen nhóm chút bực bội, nhưng được Lục Hoài Cảnh bảo vệ thế này, Đường Uyển lập tức thấy tự tin hơn hẳn. Cô khẽ cười nhìn Trình Tiểu Nguyệt:
Nghe rõ chưa? Cô với chồng tôi cùng lắm chỉ là quan hệ người dưng nước lã. Cô đã không xinh bằng tôi, lại chẳng đảm đang bằng tôi, có gì đáng để tôi phải ghen tuông rồi bày mưu tính kế với cô cơ chứ?
Chưa từng thấy ai tự luyến đến mức ấy, lời Đường Uyển nói khiến các chị em quân nhân có mặt ở đó sững sờ không thôi. Họ như lần đầu tiên mới thực sự biết đến Đường Uyển, ai nấy há hốc miệng, đứng ngây ra tại chỗ.
Trình Tiểu Nguyệt bị Đường Uyển và Lục Hoài Cảnh luân phiên làm nhục, hận không thể tìm cái lỗ nào chui xuống, cô ta tức đến phát khóc.
Tôi không muốn đi, tôi còn chưa tìm được đối tượng mà, hu hu hu...
Cô ta biết lúc này bôi nhọ Đường Uyển cũng vô ích, chỉ có thể tỏ ra đáng thương để nhận sự đồng cảm. Thấy một cô gái trẻ ngồi thụp xuống đất gào khóc t.h.ả.m thiết, có người bắt đầu mủi lòng. Nhưng người đó còn chưa kịp mở miệng, Đường Uyển đã bồi thêm một câu:
Anh trai cô đuổi cô đi là chuyện riêng nhà cô. Lẽ ra người ngoài như chúng tôi không nên xía vào, nhưng cô khóc lóc t.h.ả.m thiết thế này, chắc là uất ức lắm. Hay là để tôi nói cho mọi người biết tại sao anh trai cô lại đuổi cô đi nhé?
Chỉ một câu nói đã khiến tiếng khóc của Trình Tiểu Nguyệt khựng lại. Cô ta đột ngột ngước mắt, nhìn Đường Uyển trân trân với đôi mắt đẫm lệ. Cô ta... cô ta là ác quỷ sao?
Em gái ơi, anh nó vì sao mà đuổi nó đi thế?
Trương Hồng Yến thực sự tò mò, mọi người cũng vểnh tai lên hòng nghe ngóng bát quái. Nghe thấy vậy, Trình Tiểu Nguyệt bật dậy như lò xo:
Mọi người đừng có nói linh tinh, là mẹ tôi gọi tôi về xem mắt đấy.
Cô ta hét xong thì nhanh chân đẩy cổng sân nhà mình chạy biến vào trong, rõ ràng là bộ dạng không còn mặt mũi nào nhìn ai. Trương Hồng Yến nhổ một bãi: Xì, cứ làm như chúng tôi mù không bằng, chắc chắn là làm chuyện gì có lỗi với vợ chồng anh trai nó rồi.
Mà nhắc mới nhớ, Hứa Thúy Anh đang yên đang lành sao lại nhảy sông, không lẽ bị đứa em chồng này ép cho đường cùng à?
Cũng có khả năng lắm, tôi thấy bao nhiêu lần Hứa Thúy Anh phải giặt cả quần lót cho nó đấy, con gái lớn tướng rồi mà không biết xấu hổ.
Hèn gì Phó trung đoàn Lục không thèm để mắt tới, loại người thế này, thanh niên làng tôi cũng chẳng thèm rước.
...
Thấy mọi người càng tán chuyện càng hăng, Lục Hoài Cảnh nghiêm mặt nói: Các chị nếu tò mò có thể đích thân sang nhà họ Trình mà hỏi. Chúng tôi còn có việc phải xử lý, phiền mọi người nhường đường cho chút ạ.
Anh giúp chú Mao Tứ đang đầy vẻ ngượng ngùng khuân đồ đạc vào trong sân. Có lẽ vì trông sắc mặt anh khá trầm mặc nên mấy chị em quân nhân cũng không muốn chuốc nhục vào thân, lần lượt lấy cớ rồi giải tán về nhà mình.
Trương Hồng Yến khẽ huých tay Đường Uyển: Em gái này, không ngờ Phó trung đoàn Lục lại biết xót vợ thế đấy, em có phúc rồi nha.
Cảm ơn chị lúc nãy đã nói giúp em.
Đường Uyển không phải người không biết điều, Trương Hồng Yến thật lòng bảo vệ cô, cô dĩ nhiên thấy biết ơn.
Đây là quả mâm xôi em hái được, chị cầm một ít về cho Thắng Lợi ăn đi.
Đừng khách sáo, em cứ giữ lại cho Chu Chu mà ăn.
Trương Hồng Yến bị Đường Uyển nói làm cho hơi ngại, chị thực lòng rất thích kết giao với Đường Uyển. Trong lúc hai người đang đùn đẩy nhau thì một người đàn ông dắt tay Vương Thắng Lợi đi tới, chính là Chính ủy Vương. Đây là lần đầu Đường Uyển gặp ông, điều làm cô bất ngờ là Chính ủy Vương tuy là quân nhân nhưng lại toát ra vẻ phong thái nho nhã của một trí thức. Ông đi tới chào hỏi Lục Hoài Cảnh rồi nhanh nhẹn xắn tay giúp khuân cái bàn của nhà mình vào.
Anh Chu ơi.
Vương Thắng Lợi đầy vẻ sùng bái bám đuôi Đường Chu. Đường Chu đưa cho cậu nhóc một nắm quả mâm xôi, miệng cứng cỏi nói: Chị tôi bảo đưa cho cậu đấy.
Đường Uyển: ...
Mấy người lớn bật cười khanh khách. Lục Hoài Cảnh lại giúp khuân nốt số đồ đạc mà nhà Trương Hồng Yến đã đặt vào trong.
Trước khi chú Mao Tứ rời đi, Đường Uyển nhét cho chú một ít quả mâm xôi. Chú Mao Tứ định từ chối nhưng bị một câu của Đường Uyển chặn lại: Đáng lẽ chúng cháu phải tự đi chở đồ mới đúng, vất vả chú Mao Tứ chạy một chuyến rồi, toàn là đồ rừng thôi, không đáng bao nhiêu tiền đâu ạ.
Tiền thuê xe bò cũng là các cháu tự trả rồi, chú chỉ đi theo một chuyến thôi mà.
Chú Mao Tứ cười chất phác, rốt cuộc không từ chối chỗ mâm xôi đó nữa, mang về cho mấy đứa nhỏ ở nhà ăn cho ngọt giọng.
Sau khi dọn dẹp xong xuôi trong sân, Đường Uyển tìm thấy hai người họ ở góc sân sau. Lục Hoài Cảnh đang cùng Đường Chu làm thịt gà. Đường Chu liến thoắng kể chuyện Đường Uyển may mắn thế nào, con gà rừng này đúng là chán sống mới đ.â.m đầu vào. Lục Hoài Cảnh đối với Đường Chu khá kiên nhẫn, còn dạy cậu nhóc cách làm gà.
Hai người bận rộn bên ngoài, Đường Uyển vào bếp cắm cơm, lại lấy từ không gian ra miếng thịt lợn rừng tươi ngon. Đến khi Lục Hoài Cảnh xách con gà đã làm sạch vào bếp, Đường Uyển đã đang làm món thịt hấp bột ngô.
Vợ ơi, anh với Trình Tiểu Nguyệt thực sự trong sạch mà.
Lục Hoài Cảnh đuổi Đường Chu đi chỗ khác, anh bước nhanh tới bên cạnh Đường Uyển, đặt thịt gà lên thớt rồi nhỏ giọng giải thích với cô.
Em có bảo là không tin anh đâu.
Giọng Đường Uyển mềm mại, cô quay đầu nhìn Lục Hoài Cảnh: Ai bảo người đàn ông của em đào hoa quá làm chi.
Thật sự không giận chứ?
Lục Hoài Cảnh ôm cô vào lòng, cằm tựa lên đỉnh đầu cô, không hiểu sao lại thấy hơi hụt hẫng.
Thật mà.
Đường Uyển cười khẽ khẳng định, tay cô cầm d.a.o c.h.ặ.t thịt gà từng nhát một. Rõ ràng là sở hữu một gương mặt dịu dàng hết mực, vậy mà Lục Hoài Cảnh lại cảm nhận được sát khí từ những tiếng "bập bập" của sống d.a.o. Bập, bập, bập... Cô... cô thực sự không giận đấy chứ?
Vợ ơi, để anh làm cho.
Bàn tay lớn của Lục Hoài Cảnh đặt lên mu bàn tay cô, giọng nói trầm thấp đầy vẻ dịu dàng, kỳ lạ thay lại xoa dịu được chút cảm xúc nóng nảy của Đường Uyển. Cô đưa con d.a.o trong tay cho anh, dặn dò: Chặt miếng nhỏ thôi, em làm món gà xào ớt.
Vợ cứ yên tâm, bao em hài lòng.
Lục Hoài Cảnh không giỏi dỗ dành người khác, nên cứ thuận theo ý Đường Uyển mà làm. Hai người phân công hợp tác, một lúc sau, Đường Chu xách mấy quả lê trông xù xì vào, cậu nhóc giơ túi lên bảo: Thắng Lợi cứ nhất quyết bảo là mẹ cậu ấy cho em.
Vẻ mặt cậu nhóc có chút kiêu ngạo, rõ ràng trong lòng rất thích nhưng vẫn phải tỏ ra vẻ miễn cưỡng.
