Thập Niên 70: Xuyên Không Làm Vợ Yêu, Chiến Thần Lãnh Đạm Cưng Chiều Vô Độ - Chương 322: Tình Cờ Gặp Ôn Viễn Dương

Cập nhật lúc: 22/01/2026 19:15

Vị chủ nhiệm đang ngồi đưa cho cô một tờ biểu mẫu:

"Điền vào cái này, sau đó tìm phòng nhân sự làm thủ tục nhận việc."

Lục Ái Chanh thở phào nhẹ nhõm.

Đợi đến khi đi theo cậu đồ đệ nhỏ bước ra ngoài, cô mới vỗ vỗ n.g.ự.c, sợ c.h.ế.t khiếp.

Cậu đồ đệ Phương Chính thấy bộ dạng đó của cô cũng cười cười:

"Lần đầu đi làm hả? Hồi mới đầu tôi cũng thế, không sao đâu, quen là được."

Trương Lượng đứng bên cạnh thấy hai người họ ghé đầu vào nhau rất gần, trong lòng lập tức khó chịu.

Anh ta sán lại gần:

"Vẫn thuận lợi chứ?"

Lục Ái Chanh nhăn nhó mặt mày, bên cạnh còn có người ngoài, cô cũng không tiện nói xấu người trong phòng.

Chỉ thấy Trương Lượng không biết từ đâu móc ra một gói kẹo sữa Đại Bạch Thố:

"Ăn chút đi."

Nói rồi bóc vỏ một viên, nhét vào miệng cô.

Lúc rụt tay về, anh ta cảm giác môi cô chạm vào lòng bàn tay mình.

Anh ta cảm thấy cả lòng bàn tay nóng rực lên, lại sợ cô gái nói mình sàm sỡ, chẳng dám nhìn cô lấy một cái, cứ thế đi thẳng một mạch về phía trước.

Lục Ái Chanh cũng ngẩn ra một chút, sau đó nghĩ đến việc chị dâu cũng hay bóc kẹo sữa cho cháu trai, chẳng lẽ anh ấy coi mình là trẻ con?

Phương Chính ở bên cạnh nhìn mà mím môi, kìm nén xúc động muốn hỏi quan hệ giữa hai người họ.

Sau đó cậu ta tiếp tục giới thiệu các phòng ban cho Lục Ái Chanh:

"Tòa nhà bên này của chúng ta là Ban Tuyên truyền, thỉnh thoảng Phòng Hậu cần các cô cũng phải làm việc với bên Tuyên truyền đấy."

Họ đang nói chuyện thì từ trong phòng có một người đàn ông ôm chồng báo đi ra.

Lục Ái Chanh sững người tại chỗ.

Sao anh ta lại ở đây?

Phương Chính cũng chú ý tới:

"Viễn Dương, đi làm việc à?"

Người đàn ông gật đầu với vẻ mặt không đổi, sau đó cũng chú ý tới Lục Ái Chanh ở phía sau, trong mắt dường như có chút nghi hoặc.

Nhưng anh ta cũng gật đầu chào cô một cái.

Lục Ái Chanh mới phản ứng lại:

"Trùng hợp quá, anh cũng ở đây à."

Ôn Viễn Dương cười với cô một cái:

"Đúng là rất trùng hợp, cô đến đây làm việc sao?"

Mấy ngày không gặp, cảm giác cô dường như thay đổi rất nhiều, có vẻ xinh đẹp hơn rồi.

Ánh nắng mùa đông rọi lên mặt cô, có thể nhìn thấy rõ lớp lông tơ trên gương mặt trắng nõn, còn cả lúm đồng tiền nhỏ bên khóe miệng.

Lục Ái Chanh chỉ chỉ ra phía sau:

"Đúng vậy, tôi đến Phòng Hậu cần, cũng khá gần."

Ôn Viễn Dương nhìn tập tài liệu trên tay cô:

"Cô cứ làm việc trước đi, có dịp tôi mời cô ăn cơm."

Hồi trước đối phương cũng coi như đã giúp mình, nói thật lòng, bữa cơm này nợ cũng khá lâu rồi.

Radar trong lòng Trương Lượng reo vang, cảm giác sự đe dọa từ người này rất lớn.

Anh ta bước lại gần cô hơn một bước:

"Tiểu Chanh, cậu ta là?"

Lục Ái Chanh chợt nhớ ra:

"Chính là bác cả của đứa bé mà chúng ta cứu ở ga tàu hỏa ấy."

Lại giới thiệu với Ôn Viễn Dương:

"Hôm đó may nhờ có anh Trương, nếu không tôi cũng phải rơi vào tay bọn buôn người rồi."

Ôn Viễn Dương đưa tay về phía Trương Lượng:

"Chào anh, đa tạ, không biết trưa nay anh có thời gian không, tôi mời anh và đồng chí Lục ăn cơm."

Trương Lượng cũng nắm c.h.ặ.t t.a.y đối phương:

"Không cần đâu, trưa nay tôi và Tiểu Chanh sẽ ăn cùng anh chị cô ấy."

"Vậy à, thế để khi khác có dịp lại cùng ăn."

Đợi người đi rồi, Phương Chính ở bên cạnh cười nói:

"Băng sơn mỹ nhân của xưởng chúng ta hôm nay thế mà lại cười."

"Băng sơn mỹ nhân gì cơ?"

"Ôn Viễn Dương ấy, không thích cười lại đẹp trai, mọi người liền đặt cho cậu ta cái biệt danh này."

Trong lòng Trương Lượng lại dâng lên một nỗi bất an, khá lắm, đây mới là đối thủ thực sự.

Sau khi họ đi khỏi, hai người trong phòng vẫn đang nói chuyện, người phụ nữ trung niên Dương Lan Lan nói với chủ nhiệm Ngưu:

"Lục Ái Chanh thật sự là đi cửa sau của sư phụ Cao vào đây à? Đây chính là biên chế chính thức đấy, trông cái dạng đó chẳng giống người đứng đắn, nhìn cách ăn mặc kia kìa, chậc, còn chưa biết đi bằng con đường nào đâu."

"Là sư phụ Cao, danh tiếng của sư phụ Cao ai mà không biết, là một người cứng rắn, cô bớt bớt mồm đi, bảo cháu gái cô xem các bộ phận khác xem sao."

Dương Lan Lan tiến lên lắc lắc cánh tay chủ nhiệm Ngưu:

"Ông thật là..."

Bên kia, Hứa Niên Niên đi theo bếp trưởng đã đến bộ phận làm bánh ngọt.

Sư phụ Cao vẫn không chịu từ bỏ Hứa Niên Niên, không tiếc lời giới thiệu ưu điểm của xưởng này với cô, bộ phận bánh ngọt được chia thành các dây chuyền sản xuất khác nhau.

Đợi tham quan xong, Hứa Niên Niên giao hai công thức cải tiến và một công thức mới cho sư phụ Cao.

"Thật sự không cân nhắc chút nào sao?"

"Không cân nhắc nữa, hiện tại người tôi cũng không tiện, đến lúc đó lại gây thêm phiền phức cho các ông."

Sư phụ Cao thở dài:

"Đợi khi nào cô hối hận thì lại đến tìm tôi, bây giờ bắt đầu làm thử đi."

Họ đã chuẩn bị sẵn nguyên liệu để Hứa Niên Niên dùng, dọn dẹp sạch những người không liên quan trong phòng.

Hứa Niên Niên đã đội khăn trùm đầu, tay cũng rửa sạch sẽ, bắt đầu chuẩn bị làm bánh ngọt.

Làm bánh ngọt thứ nhất là xem tỷ lệ công thức, thứ hai là kiểm soát thời gian và lửa.

Hứa Niên Niên trước tiên quan sát một chút điểm khác biệt giữa thiết bị ở đây và thiết bị ở nhà.

Sau đó bắt tay vào làm, món đầu tiên làm chính là Mật Tam Đao. Có thể người đời sau sẽ thấy món này nhiều dầu nhiều đường, chẳng lành mạnh chút nào.

Nhưng ở cái thời đại vật chất thiếu thốn này, ai mua được một hộp bánh này đều là để biếu tặng, quý lắm mới nỡ mua.

Động tác của Hứa Niên Niên rất nhanh, sư phụ Cao đứng bên cạnh nhìn chằm chằm, chỉ cảm thấy công phu tay nghề này không có mười mấy năm thì không thể làm thuần thục như vậy được.

Tùy tay cắt bột, kích thước đều tăm tắp, chỉnh tề, nhìn thôi đã thấy thoải mái.

Cuối cùng cho vào chảo dầu chiên một chút, vớt ra rồi đổ vào nước đường, ủ hai tiếng là có thể ra lò.

Nhưng sư phụ Cao không đợi được lâu như vậy, cầm đũa gắp một cái từ bên trong ra, thổi thổi rồi bỏ vào miệng. Bánh cô làm nhân mềm dẻo hơn so với loại xưởng làm trước đây, bên trong còn có mật chảy kéo sợi.

Ăn xong một cái lại muốn ăn cái nữa.

Đại sư phụ Cao đang định khen cô hai câu thì thấy Lục Hoài Cẩn đứng bên cạnh đang lau mồ hôi trên trán cho Hứa Niên Niên, động tác nhẹ nhàng, hai người còn nhìn nhau cười.

Khóe miệng sư phụ Cao giật giật, nuốt lời khen xuống bụng.

Tiếp theo, Hứa Niên Niên lại thao tác một lượt quy trình chế biến hai loại khác, cuối cùng cho đồ vào lò nướng, hẹn giờ.

Trời đã tối rồi.

Sư phụ Cao thấy Hứa Niên Niên cũng mệt không nhẹ, chủ động nói:

"Tôi mời các cô cậu đi ăn nhà ăn nhé?"

Hứa Niên Niên lắc đầu:

"Không cần đâu, tối nay chúng tôi ra ngoài ăn."

Bốn người ăn cũng không ít, đối phương tốt bụng, mình cũng không thể gây phiền phức cho người ta.

Lúc ăn cơm trưa.

Lục Hoài Cẩn vừa ngồi xuống đã dùng nước nóng tráng qua bát đũa cho Hứa Niên Niên, trước đây anh đâu có chú ý những chi tiết này.

Từ khi phát hiện Hứa Niên Niên đi ăn bên ngoài đều phải tráng bát đũa trước, anh liền có thói quen làm giúp cô.

Lục Ái Chanh trợn tròn hai mắt, không ngờ anh trai mình giờ lại là người biết quan tâm như vậy.

Trương Lượng nhìn ra sự kinh ngạc trong mắt cô, còn tưởng cô đang ghen tị, đưa tay định lấy bát đũa của cô để tráng giúp.

Lục Ái Chanh vội dùng tay che lại, sau đó nói với anh trai:

"Anh, anh cũng tráng giúp em một chút đi?"

Tay Lục Hoài Cẩn khựng lại, đổ nước thừa đi:

"Có tay có chân tự mình làm."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.