Thập Niên 70: Xuyên Không Làm Vợ Yêu, Chiến Thần Lãnh Đạm Cưng Chiều Vô Độ - Chương 45: Không Gian Lại Nâng Cấp

Cập nhật lúc: 19/01/2026 18:32

"Cháu muốn dùng lương thực tinh đổi lấy chút vàng bạc, nên mới muốn đi chợ đen."

Lão Cát nhìn cô gái có ánh mắt trong veo trước mặt, cẩn thận nói:

"Ông có chút ngọc, vàng cháu có thu không?"

Hứa Niên Niên gật đầu, ngọc thạch, vàng bạc không gian của cô đều có thể thu.

Lão Cát kìm nén sự vui sướng trong lòng, bọn trẻ và bà nhà ông đã lâu lắm rồi không được ăn lương thực tinh.

Kể từ khi chuyện đó qua đi, cuộc sống trong nhà rất khó khăn, ông nói nhỏ với cô:

"Vậy 15 phút nữa chúng ta gặp nhau ở bên kia nhé."

Ông cũng không dám dẫn người về nhà, nhỡ đâu bị tố cáo, đến lúc đó ông cứ một mình gánh hết trách nhiệm là được.

Nhưng ông sẵn sàng đ.á.n.h cược một lần.

Sau khi hẹn xong với Hứa Niên Niên, ông vẫn chỉ cho cô vị trí chợ đen, đồng thời dặn dò một số điểm cần chú ý.

Thấy cô đã hiểu, ông mới đi xa.

Về đến nhà, ông vội vàng vào kho nhỏ lấy ra ba chiếc vòng ngọc, hai thỏi vàng nhỏ.

Lại đưa kẹo cho bà nhà, bảo bà ăn cho ngọt miệng trước.

Vợ Lão Cát giấu kẹo sữa Đại Bạch Thố vào trong n.g.ự.c, đợi lát nữa cháu trai về sẽ cho nó ăn, sữa bò giúp tăng chiều cao, nhà ăn uống kham khổ, bà chỉ sợ cháu trai không lớn nổi.

Kể từ khi nhà xảy ra chuyện, con dâu chẳng bao lâu sau thì bệnh mất, con trai cũng đi làm việc chân tay, những ngày tháng này thật sự khó khăn.

Bà nhón một viên kẹo cứng trái cây bỏ vào miệng ngậm.

Đã bao lâu rồi bà không được nếm mùi vị này, nhìn mái tóc đã lốm đốm bạc của ông nhà, bà lại nhét một viên vào miệng ông.

Lão Cát vội vàng từ chối:

"Đàn bà các bà thích ăn mấy thứ ngọt này, tôi không thích."

Nhưng ánh mắt lại lưu luyến nhìn viên kẹo một giây.

Quay người cầm lấy đồ đạc đã chuẩn bị, đi ra ngoài.

Vợ ông cũng không hỏi nhiều, ông nhà bà là người có chừng mực.

Năm xưa bọn họ rút lui đúng lúc, quyên góp hơn nửa gia sản, chỉ giữ lại một cái sân nhỏ, bà nhìn đôi chân nhỏ của mình thở dài, trong nhà chỉ có mình bà là ăn bám.

Khi Lão Cát và Hứa Niên Niên gặp lại nhau, ông thấy cô cầm một cái gùi rách, bên trên phủ một ít cỏ dại.

Ông đi tới đưa miếng vải rách nhỏ trong tay cho Hứa Niên Niên.

Hứa Niên Niên mở ra xem, thấy những chiếc vòng ngọc nước rất đẹp và thỏi vàng nhỏ.

Nói thật dùng vòng ngọc để nuôi không gian cô thấy hơi tiếc, nước ngọc này, trong veo đến mức tuyệt vời.

Thỏi vàng nhỏ thì cô thấy không sao cả.

Những chiếc vòng ngọc này chính cô cũng muốn sở hữu, có thể thấy đối phương rất có thành ý, nhưng không bỏ con săn sắt sao bắt được con cá rô, đành phải cống hiến cho không gian vậy.

Cô hỏi Lão Cát trước:

"Chiếc vòng ngọc này không phải là bảo vật gia truyền của ông chứ? Đưa cho cháu rồi là không được đổi ý đâu nhé, ông chắc chắn mình sẽ không hối hận thì cháu nhận, lương thực ở bên này ông xem thử đi."

Nói rồi cô đưa chiếc gùi của mình cho ông.

Bên trong có hai cái túi, mở ra xem, một cái là gạo trắng ngần, cái kia là bột mì trắng như tuyết, nhìn còn tốt hơn cả bột mì Phú Cường.

Đây đều là lương thực tinh, rất khó kiếm.

Ông vừa rồi cũng ước lượng được trọng lượng, hai cái cộng lại ít nhất phải 30 cân (15kg), đủ cho bọn họ ăn một thời gian rồi.

Nhà bọn họ cũng sẽ không phải ngày nào cũng húp cháo loãng nữa.

Trong giọng nói mang theo chút run rẩy:

"Đổi, đổi, đổi."

Vàng bạc trang sức đều là vật ngoài thân, đổi được những thứ này ông đã mãn nguyện lắm rồi.

Hứa Niên Niên nhìn những chiếc vòng tay kia, để đến sau này đều là bảo vật trị giá cả triệu tệ, cứ cảm giác mình dùng 30 cân lương thực đổi lấy thì hơi c.ắ.n rứt lương tâm.

Lão Cát thấy cô nhíu mày, còn tưởng cô thấy đồ ít quá:

"Hay là ông thêm cho cháu một thỏi vàng nhỏ nữa nhé?"

Hứa Niên Niên vội vàng lắc đầu:

"Ông ơi, lần này cháu đến cũng chỉ để trước một ít đồ ở nhà họ hàng, lần sau vào thành phố cháu sẽ bù thêm cho ông ít lương thực nữa nhé, nếu không cháu thực sự thấy ngại lắm."

Lão Cát nắm c.h.ặ.t túi bột mì còn có chút căng thẳng, vừa nghe lời này liền thả lỏng:

"Chỗ này là đủ rồi, cảm ơn cháu."

Dù ở đây yên tĩnh cũng không thể ở lâu, che đậy đồ đạc lại cẩn thận, Lão Cát định đi về nhà.

Hứa Niên Niên do dự hỏi:

"Muốn tìm ông nữa thì tìm ở đâu ạ?"

"Bình thường ông quét rác ở bên ngoài, cứ đến mấy con phố cháu gặp ông là được."

Đợi ông đi rồi, Hứa Niên Niên ném vòng tay vào không gian, vùng đất đen trong không gian vốn không đủ dùng bỗng chốc mở rộng gấp đôi.

Dòng chảy của linh tuyền cũng nhanh hơn một chút.

Bên cạnh xuất hiện ba gói hạt giống t.h.u.ố.c: "Thiên sơn tuyết liên, kim ngân hoa, đông trùng hạ thảo."

Cô mở to hai mắt, đây đều là đồ tốt, tuyết liên nghe tên đã thấy đẹp rồi.

Cẩn thận gieo hạt giống và trồng những d.ư.ợ.c liệu mua buổi sáng xuống, tiếc là những thứ tốt này lại giao cho một kẻ mù tịt về t.h.u.ố.c như cô...

Hôm nay không kịp nữa rồi, lát nữa cô phải đến trạm thu mua phế liệu mua mấy cuốn sách t.h.u.ố.c về xem.

Nhiệm vụ hôm nay đã hoàn thành quá nửa, tâm trạng thoải mái hơn nhiều, chợ đen cũng không cần đi nữa.

Cô đi thẳng đến Cung tiêu xã, hôm nay đến để mua đồ, không thể tay không đi về được.

Nhìn cây bông trong không gian đã bắt đầu phân nhánh, cô muốn mua ít vải, đến lúc đó làm thành chăn, may thêm mấy bộ quần áo bông.

Ông ngoại ở nông trường bên kia chắc chắn phải dùng loại vải giản dị nhất.

Cung tiêu xã có các quầy hàng khác nhau, cô đi đến quầy bán vải, nhân viên bán hàng đang ngồi đan áo len, thấy có người đến, mi mắt cũng chẳng thèm nhấc lên:

"Lấy cái nào?"

Hứa Niên Niên nhìn bên ngoài bày toàn những màu sắc sặc sỡ như xanh quân đội, đỏ, hồng...

Cô lấy ra hai viên kẹo sữa Đại Bạch Thố đưa cho nhân viên bán hàng.

Nhân viên bán hàng liếc mắt nhìn, đặt áo len lên trên che đi, lần này thái độ tốt hơn nhiều:

"Có nhu cầu gì không?"

Hứa Niên Niên gật đầu:

"Có loại vải thô màu đen không ạ."

Người bây giờ khá kín đáo, may quần các thứ đều dùng vải đen, vải thô dùng tốn vải hơn, dẫn đến việc những loại vải tốt này còn không bán chạy bằng vải thô.

Nhân viên bán hàng nhìn quần áo Hứa Niên Niên mặc trên người, tuy trông khá giản dị nhưng chất liệu đều là loại tốt.

Sao lại muốn mua vải thô chứ, nhưng người ta muốn gì thì mình đưa cái đó thôi.

"Cô đợi chút, tôi tìm xem."

Nói rồi cô ấy ngồi xổm xuống, lục lọi trong quầy một hồi lâu, thỉnh thoảng cô ấy lười biếng, đồ đạc cũng lười bày ra.

Quả nhiên, chẳng bao lâu sau đã lôi ra được hai cây vải.

Đặt đồ lên quầy:

"Cô lấy không?"

Hứa Niên Niên sờ thử, đúng là loại vải này:

"Lấy ạ, lấy ạ."

Nói xong cô móc hết phiếu vải trong túi ra, lại hỏi hết bao nhiêu tiền.

Nhân viên bán hàng cũng không ngờ cô lại muốn mua tận hai cây vải:

"Cô mua nhiều vải thế à? Bên chúng tôi có hạn chế đấy, một người chỉ được mua một cây vải thôi."

Hứa Niên Niên nghe vậy, móc từ trong túi ra một quả táo lớn đặt lên áo len của cô ấy với tốc độ nhanh như chớp.

Trong nháy mắt nhân viên bán hàng như bị nghẹn họng, nhìn ngó xung quanh, thấy không ai nhìn về phía này mới yên tâm.

Ho khan hai tiếng, nhìn quanh một lượt:

"Lần sau đừng làm thế nữa nhé."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.