Thập Niên 70: Xuyên Thành Mẹ Ruột Vai Ác Của Thiên Tài Nam Chủ - Chương 102: Tấm Giấy Hôn Thú Và Món Nợ Của Cố Bí Thư
Cập nhật lúc: 04/02/2026 15:14
Bất quá Diệp Hoan có chút tiếc nuối, bởi vì cô còn đang ở cữ, trang điểm cái gì cũng không thể làm cho thật xinh đẹp, rốt cuộc phải chú ý bảo vệ làn da.
Nhưng đều là vì tiết kiệm tiền nột.
Chụp xong ảnh cưới, Diệp Hoan cùng chồng trả thêm tiền, lại đợi một hồi lâu mới lấy được ảnh chụp chung rồi đi Cục Dân Chính.
Ngày này,
Diệp Hoan cùng chồng cùng nhau tuyên đọc lời thề, lại lẫn nhau đọc lời thề kết hôn, sau đó rốt cuộc lãnh được cái chứng nhận đơn giản nhất, cấp thấp nhất của thời đại này.
Đương nhiên, cũng là tờ giấy hôn thú duy nhất của cô trong cả kiếp trước lẫn kiếp này.
Giấy hôn thú chính là một tờ giấy tương tự như giấy khen, chồng cho cô nhìn thoáng qua liền thu lại.
Giấy hôn thú lãnh xong, chồng bị vài nhân viên công tác Cục Dân Chính chúc mừng một trận, anh cũng vui vẻ phát kẹo mừng cho mỗi người, sau đó bọn họ mới ra khỏi Cục Dân Chính.
Ra khỏi Cục Dân Chính, chồng liền duỗi tay về phía cô: “Hoan Hoan, về sau anh liền từ ca biến thành trượng phu, lần đầu làm trượng phu người ta còn chưa có kinh nghiệm, xin hãy bao dung nhiều hơn!”
Diệp Hoan dở khóc dở cười, duỗi tay nắm lấy: “Cảm ơn ca.”
Chồng nói về sau muốn đổi xưng hô.
Diệp Hoan: “?”
Chồng đưa Diệp Hoan về nhà xong, anh lại lái xe đi một chuyến đến Cục Công An nộp tư liệu của con, trước tiên làm hộ khẩu cho hai đứa nhỏ.
Lúc trở về, lại chuyên môn liên hệ người lắp đặt điện thoại tới cửa lắp điện thoại.
Hai vệ sĩ giữ lại một người, xem như chuyên môn bảo vệ con cái, người kia vốn dĩ có việc phải về, Cố Diệp Lâm thuận thế liền cảm ơn anh ta, còn trả thêm một tháng lương để anh ta về.
Sự hợp tác này mà, tương lai còn khó nói. Cố Diệp Lâm kỳ thật đặc biệt không yên tâm để Hoan Hoan một mình ở Lâm Thành, đặc biệt còn có hai đứa nhỏ.
Bất quá,
Anh đích xác cảm nhận được áp lực kinh tế. Tiền lương mỗi tháng của anh chỉ có bấy nhiêu, anh đương nhiên có thể dùng biện pháp khác kiếm tiền.
Nhưng thân phận anh đặc thù, rất nhiều thời điểm càng phải làm gương tốt.
Tiền lương mỗi tháng của anh thật sự vượt quá mức lương quy định, kia mới là phải bị người ta điều tra xem anh có vấn đề tác phong hay không.
Mặc dù anh đặc biệt muốn che chở Hoan Hoan dưới cánh chim của mình, thương cô, chiều cô, nuôi cô cùng con cái,
Nhưng cố tình cô không muốn.
Vậy chỉ có thể ủng hộ cô.
Hộ khẩu của con làm xong, Cố Diệp Lâm trả trước cho vệ sĩ ba tháng lương. Vệ sĩ này cũng làm đến 3 tháng sau phải rời đi, vệ sĩ còn lại Cố Diệp Lâm yêu cầu một cựu quân nhân lợi hại, giỏi đ.á.n.h nhau, tiền lương có thể cao một chút, nhất định phải bảo vệ an toàn cho Hoan Hoan cùng con cái.
Hơn nữa muốn lắp một cái điện thoại, Cố Diệp Lâm phát giác 500 đồng Hoan Hoan trả lại chỉ còn hơn 100 đồng, chỉ đủ lộ phí cho anh trở về.
Cố Diệp Lâm: “?”
Buổi tối trước khi Cố Diệp Lâm rời đi, anh tìm riêng biểu ca Chu Ái Quân, trầm mặc một lát, mới nói nhờ đối phương tìm giúp vệ sĩ, nhân tiện vay tiền.
Chu Ái Quân vừa nghe thiếu chút nữa tưởng mình nghe lầm, hắn chỉ vào Cố Diệp Lâm đầu tiên là c.h.ử.i thề một tiếng, sau đó cười ha hả: “Đù, tôi không nghe lầm chứ, người giàu nhất trong đám chúng ta cư nhiên muốn vay tiền?”
“Tiền tiết kiệm trước kia của cậu đâu?” Chu Ái Quân bày ra bộ dạng bát quái xem kịch vui.
Cố Diệp Lâm: “Hiện tại muốn nuôi vợ con.”
Chu Ái Quân: “?”
Chu Ái Quân quả thực là cười đến đau bụng: “Đù, ha ha ha, này, cậu này… Tôi lập công còn có thể dùng quân công đổi tiền, cậu làm thế nào?”
Cố Diệp Lâm: “Muốn nuôi vợ, còn phải nuôi hai đứa nhỏ.”
Chu Ái Quân lúc này cùng Cố Diệp Lâm đang đứng dưới gốc cây hoa quế ngoài sân tứ hợp viện Cố gia. Chu Ái Quân quả thực ngồi bệt xuống đất, xem kịch vui một hồi lâu.
“Vậy cậu còn muốn thuê nhiều vệ sĩ như vậy sao?” Cố Diệp Lâm lắc đầu.
Ha ha.
Người này, ha ha, lần này thì lòi đuôi rồi.
Biểu đệ hắn kiêu ngạo biết bao, khi nào lưu lạc đến mức phải đi vay tiền.
Chu Ái Quân cười muốn phun.
Hắn chẳng những cười, hắn còn đặc biệt tiện, chuyên chọn điểm đau của đối phương mà dẫm: “Hiện tại không thể buôn bán, chợ đen sao… Tôi có thể trộm đi, nhưng cậu là thư ký huyện trưởng phải thường xuyên lộ diện, xem có thể đi không?”
“Bảo cậu vào bộ đội cậu không vào, tôi còn có thể dùng quân công đổi thành tiền, cậu dùng cái gì đổi? Ha ha ha…”
Nói vừa xong, chân hắn đã bị đá một cái: “Anh có cho vay không?”
“Ha ha, cho vay cho vay, cậu muốn bao nhiêu?”
“500 đi.”
Chu Ái Quân cười đủ rồi, nói đưa thêm bao lì xì, trực tiếp tìm vệ sĩ cho cậu ta, tiền không vội trả, hoặc là không trả cũng được, coi như tiền mừng tuổi cho cháu ngoại và tiền báo đáp ân cứu mạng!
Bất quá Cố Diệp Lâm không đáp lại hắn.
Buổi tối trước khi Cố Diệp Lâm rời đi, Diệp Hoan đã chuẩn bị trước cho anh 30 quả trứng luộc nước trà để anh mang theo trên đường.
Này đương nhiên không phải cô làm, là cô đưa công thức, mẹ chồng làm.
Bởi vì buổi chiều trong nhà lắp điện thoại, Diệp Hoan nghĩ cũng biết tiền trên người chồng hơn phân nửa là đã hết.
Lắp điện thoại ít nhất mất hơn 300, còn lại hơn 100 anh còn phải đi máy bay đến Nam Thành, nói vậy trên người không còn dư lại bao nhiêu tiền.
Cô ở trong phòng xem túi xách cho chồng, quần áo mang theo không nhiều lắm, cô cố ý kéo ngăn trong cùng của cặp táp ra, bên trong để không ít giấy tờ.
Diệp Hoan nghĩ nghĩ, cô đi lấy một cái túi tiền đựng 500 đồng, tờ 10 đồng một xấp, suốt 50 tờ nhét vào, vẫn là rất có độ dày. Cô đơn giản nén đau vết thương, khâu vào chỗ túi áo trong cùng của chiếc áo quân phục màu xanh lục kia.
