Thập Niên 70: Xuyên Thành Mẹ Ruột Vai Ác Của Thiên Tài Nam Chủ - Chương 13: Cuộc Đối Thoại Của Những Người Đàn Ông, Sự Tàn Nhẫn Của Cố Bí Thư
Cập nhật lúc: 04/02/2026 07:10
“Anh nói này, cô ấy lần này có thể ở ngay đêm tân hôn của chú bị người ta xúi giục bỏ t.h.u.ố.c cho chú, kia sau này, còn không biết sẽ làm ra chuyện gì nữa, chú có từng nghĩ tới chưa?”
Một tiếng rầu rĩ truyền đến: “Ừm, nhưng rốt cuộc cũng che chở nhiều năm như vậy rồi.”
…
Diệp Hoan liền ở cửa sương phòng hậu viện nghe được hai người nói chuyện, vẻ mặt như suy tư gì đó.
Là ai truyền tin phố Đông có cô gái dễ xuống tay?
Nghe chồng nguyên thân nói, nàng cảm giác Cố gia là thật sự thương nguyên thân.
Bất quá vị đại lão chồng của nguyên thân tuy rằng coi nguyên thân như em gái mà thương, nhưng đêm tân hôn bị đội nón xanh làm hắn mất mặt lớn như vậy, thật sự sẽ có người đàn ông nào không để bụng sao?
Diệp Hoan đi giày vải bước trong cái sân nóng hầm hập, chỉ một ý niệm xẹt qua, nàng vẫn quyết định đi ra ngoài. Dùng con cái để trói buộc hôn nhân, về sau cũng sẽ có rất nhiều vấn đề.
Diệp Hoan mang theo tâm tư mới vừa đi đến trước cửa phòng bếp nói với mẹ chồng muốn đi ra ngoài một chuyến, sau đó trong phòng bếp liền truyền đến một tiếng: “Hoan Hoan, để tiểu muội đi cùng con.”
Nàng mới vừa nói một câu ‘không cần’, lập tức liền nghe trong phòng bếp thanh âm Cố mẫu truyền đến: “Không cho tiểu muội đi cùng con, thì để Diệp Lâm đi cùng con.”
Diệp Hoan: Bà mẹ chồng này cũng quá sủng con dâu đi?
Diệp Hoan: “Mẹ, con vẫn là đi cùng tiểu muội thôi.”
Diệp Hoan không nói hai lời kéo Cố tiểu muội đang ngẩn người bên cạnh đi. Ra cửa khi còn không quên nhặt cái mũ rơm trên mặt đất lên, cùng Cố tiểu muội mỗi người đội một cái mũ rơm ra cửa.
Tháng sáu trời nóng như đổ lửa, mũ rơm được đan bằng cỏ lau, ch.óp mũ hình trứng, vành mũ rộng vừa vặn che khuất cổ, dưới cằm còn có một sợi dây thừng treo trên cổ. Tuy nói là che nắng, nhưng tạo hình tuyệt đối thuộc về loại kỳ quái.
Bởi vì bên trong còn lót một lớp lá mỏng, mục đích là để che mưa, tuyệt đối không phải vì che nắng.
Xét về toàn bộ bố cục, phố Tây nhiều tên du thủ du thực. Phố Đông khu này tuy không phát triển lắm, nhưng nhà cửa ở phố Đông phần lớn là tứ hợp viện do tổ tiên truyền lại, chiếm đa số. Còn về kinh tế thì nhiều đơn vị quốc doanh, như trạm khuyến nông, bưu điện, sở quản lý nhà đất... đều là những đơn vị cao sang đắt giá.
Phố Đông hai bên đường phố sạch sẽ, bốn phía nhiều bóng râm, người đi lại phần lớn là mặc trang phục cán bộ, tượng trưng cho thân phận địa vị.
Giống như hai người trời nắng chang chang còn đội mũ rơm, chẳng phải là một tổ hợp rất kỳ quái sao?
Cố tiểu muội đi một đường xấu hổ đến đỏ cả mặt.
Cố tiểu muội có một đôi mắt đào hoa cực giống anh trai. Lúc này nàng nhìn bà chị dâu xinh đẹp như hoa, toàn bộ trong mắt đều là sự ngạc nhiên.
Nói xem đi suốt một đường này, nàng đều xấu hổ đến đỏ mặt, thế mà bà chị dâu "bao cỏ tuyệt sắc" vốn dĩ hay làm đỏm, nay lại đội cái mũ rơm đi nghênh ngang.
Càng làm cho nàng tò mò là, dĩ vãng bà chị dâu lỗ tai mềm thường xuyên bị người ta bán còn giúp người ta đếm tiền, làm sao bỗng nhiên thông suốt, còn nháo ra động tĩnh lớn như vậy làm nhị phòng ngã một cú đau điếng.
Lúc này nàng là thật sự không dám xem thường đối phương.
Cũng không xem thường nàng, không đại biểu là phải đối tốt với nàng.
Chị dâu ở đêm tân hôn, khiến cho anh trai mất mặt lớn như vậy, nàng liền không thích nổi đối phương.
Nàng có thể đi theo không xa không gần như vậy, thuần túy là vì người trong nhà đều như trúng tà mà thiên vị chị dâu. Nếu chị dâu thật sự xảy ra chuyện gì, nàng sợ là sẽ bị lột da.
Cố tiểu muội giữ khoảng cách thỏa đáng như vậy, đã có thể tôn trọng sự riêng tư của nàng, lại có thể đảm bảo an toàn cho nàng.
Diệp Hoan với khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp lúc này đã lấm tấm mồ hôi. Cô em chồng rõ ràng không ưa nàng nhưng vẫn phải chịu đựng nàng, Diệp Hoan loại người quanh năm diễn xuất này làm sao không nhìn ra được.
“Tiểu muội a.”
“Chị dâu có chuyện gì?” Cố tiểu muội nghe được thanh âm này, rảo bước đi lên trước.
Diệp Hoan dừng bước chân, nàng cười tủm tỉm. Đôi mắt nàng trong veo như giọt sương trên lá sen mặt hồ tháng sáu nhìn đối phương: “Cái kia kỳ thật chị ra ngoài, là muốn mua chút kẹo xí muội để đổi khẩu vị.”
“Nhưng là em cũng biết, chờ một lát nữa là phải ăn cơm rồi, Cung Tiêu Xã lại ở phố Tây…”
Cố tiểu muội nghe được đầu đều to ra, đôi mắt xinh đẹp trừng nàng: “Chị dâu, chị không phải ghét nhất là đi bộ sao? Còn phải đi đến tận phố Tây bên kia?”
Nàng muốn nói, tối hôm qua cái tên du thủ du thực kia còn vừa vặn chính là người phố Tây bên kia.
“Chính là chị…” Diệp Hoan là người thích nhất diễn xuất, nàng nắm bắt cảm xúc quá đúng chỗ, thập phần đáng thương: “Đại khái là tối hôm qua chị ăn hỏng bụng, khẩu vị không tốt.”
Vốn dĩ định bỏ t.h.u.ố.c cho biểu ca, lại bỏ nhầm cho anh trai?
Kia anh trai nàng hơn phân nửa khẩu vị cũng không tốt. Cố tiểu muội cái này cũng không rảnh lo nhiều, liền nói nàng chính mình đi mua. Đi được hai bước mới phát hiện không thể bỏ chị dâu lại đây: “Chính là chị dâu,”
“Đồng chí Cố, cô cũng ở đây à?”
Cố tiểu muội mới vừa do dự, liền thấy bên cạnh một chiếc xe đạp từ ven đường đi qua, nàng ngẩng đầu vừa thấy là Dương thanh niên trí thức.
Đối phương hỏi nàng có muốn đi cùng không.
Dương thanh niên trí thức người lớn lên đẹp trai, hai người luôn là như có như không gặp mặt, tâm nàng liền ngăn không được muốn cùng đối phương gặp gỡ.
Nhưng nhìn chị dâu, nàng cũng do dự: “Chính là chị dâu, chị ở bên ngoài nguy hiểm, em trước đưa chị về rồi lại đi Cung Tiêu Xã mua cho chị.”
