Thập Niên 70: Xuyên Thành Mẹ Ruột Vai Ác Của Thiên Tài Nam Chủ - Chương 157: Bước Đi Đầu Tiên, Ký Ức Đau Thương Của An An
Cập nhật lúc: 04/02/2026 17:04
Ha ha ha.
Toàn bộ trong phòng đều là tiếng cười của cô, vui mừng và kiêu ngạo đến thế.
Cố Ninh An ngồi ở phía sau trộm liếc cô một cái, cuối cùng bĩu môi: Ít thấy việc lạ!
Khi cô cao hứng, khóe miệng cậu cư nhiên cũng nhếch lên.
Cố Ninh An phát hiện chính mình đang làm gì, vội vàng nhắm mắt lại.
Những lúc như thế này Cố Ninh An hoàn toàn mâu thuẫn, cậu đều là hành động theo bản năng.
Trẻ con biết đi thôi mà, có cái gì đáng cao hứng chứ?
Cố Ninh An nghĩ là nghĩ như vậy, nhưng lúc này rốt cuộc vẫn dỏng tai lên nghe mẹ cùng muội muội tương tác. Kết quả cậu nghe mẹ nói: “Nếu anh trai cũng biết đi thì tốt rồi.”
Cố Ninh An cạn lời: …
Cậu coi như không nghe thấy, nhưng lúc này cậu bị bảo mẫu bế lên, còn bị dựng đứng lên.
Bảo mẫu đại khái là rất cao hứng, còn đặt cậu đứng trên mặt đất, muốn cho cậu cùng muội muội học một chút cách đi.
Nhưng Cố Ninh An căn bản không phối hợp, đứng đó không khóc cũng không nháo, ngược lại nhìn mẹ cậu lúc này đang nhìn muội muội, ánh mắt ôn nhu nơi đáy mắt phảng phất có thể làm người ta c.h.ế.t chìm.
Quả nhiên, cậu rất nhanh cũng nghe thấy tiếng cười khanh khách của muội muội, cao hứng nói: “Mẹ, mẹ, ba, ba…”
Muội muội biết gọi ba ba mụ mụ, còn biết lén gọi ca ca. Cậu nhìn khuôn mặt trắng nõn của muội muội đều là tươi cười, cậu lại lâm vào suy nghĩ của chính mình. Một muội muội như vậy cậu thật sự chưa từng thấy qua.
Kiếp trước, người mẹ kia không dạy bọn họ cái gì, càng đừng nói đến loại vui mừng này.
Người phụ nữ kia cũng chưa bao giờ dẫn bọn họ ra khỏi cửa, cơ bản đều là dùng dây thừng trói c.h.ặ.t bọn họ nhốt ở trong phòng, sau đó thời gian còn lại đều là đi đ.á.n.h bài.
Có rất nhiều lần hai anh em đói quá, cậu nghĩ cách cởi bỏ dây thừng cho muội muội. Chỉ trong nháy mắt cậu liền phát hiện muội muội bò ra bên ngoài suýt chút nữa mất mạng. Cậu cũng không biết muội muội ngã xuống thì tốt hơn, hay là tương lai bị bạo lực học đường đến c.h.ế.t thì tốt hơn.
Lần đó bởi vì suýt chút nữa hại muội muội từ lầu hai ngã xuống, cho nên cậu bị mẹ ruột đ.á.n.h cho một trận tơi bời. Nhưng cũng là lần đó cậu cam tâm tình nguyện bị đ.á.n.h, bởi vì cậu phát hiện mẹ ruột bọn họ vẫn còn một chút để ý đến bọn họ, ít nhất là quý trọng mạng sống của bọn họ đi.
Cậu không nghĩ ra một người phụ nữ vì sao lại đối xử với con ruột của mình như vậy?
Cũng là sau này cậu tra được một tin tức, là kiếp trước người phụ nữ kia nghe nói ‘chỉ cần ngược đãi con cái, là có thể cùng người trong lòng ở bên nhau’.
Cố Ninh An đến bây giờ đều không biết người phụ nữ kia nghe tin đồn nhảm nhí đó từ đâu?
Kỳ thật, chỉ c.ầ.n s.au này người phụ nữ kia không bán bọn họ, không để muội muội bị bạo lực học đường mà c.h.ế.t, cậu đều quyết định không tính sổ với bà ta.
Nói cho cùng bà ta cũng chỉ là một kẻ ngu ngốc bị người lợi dụng mà thôi. Chính là, cậu trăm triệu lần không nghĩ tới bà ta thật sự nhẫn tâm đến mức đó…
Cố Ninh An vừa nhớ tới kiếp trước, một muội muội tươi sống lại gặp nhiều bạo lực và bắt nạt như vậy, cậu liền khó chịu muốn c.h.ế.t.
Cố Ninh An đè nén cảm xúc đang cuộn trào, cúi đầu nuốt xuống sự nghẹn ngào nơi cổ họng, chỉ nhắm mắt lại cái gì cũng không xem không nghĩ.
Trọng sinh rồi, mẹ cậu không biết vì cái gì mà thay đổi, nhưng cậu tin tưởng bản chất sẽ không thay đổi. Tương lai khẳng định sẽ đem tiền lãng phí, đến lúc đó gặp gỡ đối tượng tư bôn kia, đối với bọn họ hơn phân nửa nên bán vẫn phải bán.
Cậu rốt cuộc đáy lòng vẫn là không cam lòng. Nếu chưa từng được đối xử t.ử tế, dù mùa đông có lạnh giá cũng không cảm thấy lạnh. Nhưng đã hưởng thụ qua sự ấm áp, lại lần nữa bị ném vào trong tuyết lại càng cảm thấy rét lạnh thấu xương.
Cố Ninh An trong lúc lơ đãng nhìn thấy nụ cười trên mặt mẹ, quả thực làm ch.ói mắt người ta. Cố Ninh An tự cảnh cáo chính mình đừng ngã hai lần ở cùng một cái hố.
Ba ba,
Ba ba sắp về rồi, lần này cậu nhất định phải làm cho ba ba đưa bọn họ đi trước, tuyệt đối không cho người phụ nữ này lại bán bọn họ một lần nữa…
…
“Bảo bối.”
Một xúc cảm mềm mại in lên má cậu. Cố Ninh An vừa mở mắt liền muốn đẩy người phụ nữ này ra, cố tình lúc này cậu bị ôn nhu xoa xoa đầu.
Thủ pháp ôn nhu kia làm cậu nhịn không được muốn nhắm mắt hưởng thụ.
Dừng lại!
Cố Ninh An vội vàng ném đi loại cảm xúc không biết cố gắng này. Lúc này vừa mới khôi phục cảm xúc, cậu đã bị đặt trên tấm đệm dưới đất, đối diện chính là muội muội đang bò cười khanh khách với cậu.
Lúc này mẹ ruột còn ở bên tai cậu dỗ dành: “Bảo bối, con bò một chút được không?”
“Ca, ca…”
Tiếp theo, muội muội mặc một thân đồ đỏ như đồng t.ử đưa tài, lắc lư hai cái b.í.m tóc nhỏ trên đầu, thập phần hưng phấn mà bò về phía cậu.
Đến trước mặt cậu, bàn tay nhỏ mềm mại thử duỗi tới nắm lấy tay cậu.
Sau đó, muội muội liền tự mình bò về phía trước một chút, tiếp theo lại nghiêng đầu lại đây kéo tay cậu một cái, nãi thanh nãi khí nói: “Ca, ca…”
Cố Ninh An nằm bò ra đó căn bản không muốn phối hợp với nàng.
“Ca, ca.”
Muội muội lại quay trở về kéo tay cậu. Cặp mắt to đen nhánh ngập nước như được ngâm trong nước, lúc này chứa đầy nghi hoặc, dường như đang hỏi vì sao ca ca rõ ràng biết đi rồi lại không cùng nàng bò chơi.
Nàng không đơn thuần chỉ là hoang mang, nàng còn rất có cảm xúc, lại bò tới hai lần kêu cậu bò.
Sau đó muội muội thấy cậu thế nào cũng bất động, kết quả tiểu nha đầu bĩu môi, tiếng khóc “oa oa oa” chấn thiên động địa vang lên. Cố Ninh An cảm thấy trời sắp sập!
