Thập Niên 70: Xuyên Thành Mẹ Ruột Vai Ác Của Thiên Tài Nam Chủ - Chương 160: Cú Nhảy Quyết Định, Chinh Phục Đoàn Phim
Cập nhật lúc: 04/02/2026 17:05
Ai bảo cô là người mới, hiện tại lại là người bên đài phát thanh, xưởng phim tự nhiên sẽ không phân cho cô trợ lý riêng.
Người trợ lý phim trường này ngay từ đầu không thích Diệp Hoan, cho rằng cô cướp vị trí nữ chính của Liễu Thục Nghi, thái độ đối với cô quả thực là cái mũi không phải cái mũi, đôi mắt không phải đôi mắt.
Cũng không biết thái độ đổi mới từ khi nào, lúc này thấy cô ướt sũng cả người, còn vội vàng đẩy cô đi phòng thay đồ thay quần áo: “Diệp Hoan đồng chí, cô mau đừng lau nữa, đi thay quần áo trước đi.”
Khi nói chuyện, còn đưa qua áo khoác cho Diệp Hoan.
“Cảm ơn Minh đặc trợ.”
Diệp Hoan nhận lấy áo khoác đi thay quần áo thì gặp tiểu hoa đán đang nổi của xưởng phim là Liễu Thục Nghi. Khi hai người đi lướt qua nhau, Diệp Hoan liền phát hiện đối phương đang nhìn mình.
Đối phương đôi mắt lộ ra ánh nhìn hoài nghi, lúc này nhìn cô, cư nhiên hình như có cảm thán nói một câu: “Không nghĩ tới cô nhảy thật, không dùng thế thân?”
Diệp Hoan:?
Xin lỗi, cô một chút cũng không cảm giác được là đang khen, đành phải trả lời một câu: “Cảm ơn Dương tỷ khích lệ, tôi chỉ là một người mới nhỏ bé, không có thế thân.”
Đối phương liếc nhìn cô một cái, cư nhiên bồi thêm câu: “Cũng phải.”
“Bất quá lần sau, cô sẽ không may mắn như vậy đâu.”
Diệp Hoan nghe xong rất là bất đắc dĩ: …
Cảnh quay xong, Diệp Hoan đã bị Trịnh đạo gọi ngồi ở bên cạnh, nói lát nữa muốn mời mọi người ăn một bữa, sau đó vai diễn của Diệp Hoan coi như chính thức đóng máy.
Diệp Hoan ngồi trên chiếc ghế nhỏ bên cạnh máy quay phim, nhìn nam chính cùng nữ phụ diễn phối hợp mà lâm vào suy nghĩ.
Cốt truyện này, cùng thiên tài tiểu nam chủ trong nguyên tác có điểm tương đồng. Không, An An nhà cô so với cốt truyện này còn t.h.ả.m hơn, cho nên cuối cùng mới dưỡng thành tính cách đặc biệt cực đoan lạnh nhạt.
Vậy có phải trong kịch bản, An An nhà cô cuối cùng cũng sẽ nhảy lầu?
Đặc biệt là giấc mơ kia…
“Đang suy nghĩ cái gì thế?”
Trịnh đạo rốt cuộc bận xong việc quay phim, quay đầu lại liền đưa cho Diệp Hoan một tờ giấy.
Diệp Hoan ngẩng đầu nhìn ông. Dáng người thấp bé, tóc cắt ngắn ngang tai, bên mái tóc còn có chút bạc, vẻ mặt râu quai nón, một khuôn mặt có điểm tái nhợt, chỉ nhìn đơn thuần còn không nhìn ra là đạo diễn danh tiếng của Xưởng phim tỉnh thành.
Thấy Diệp Hoan nhìn mình, ông nói: “Cầm đi, hiện tại bên trên đang từ từ nới lỏng, sang năm xưởng phim muốn cùng Xưởng phim Thượng Hải và Xưởng phim Bát Nhất hợp tác quay chụp “Hồng Lâu Mộng”, đến lúc đó cô đi tranh thủ một chút nhân vật.”
Diệp Hoan nhận lấy tờ giấy viết số điện thoại, ngọt ngào nói lời cảm ơn.
“Cảm ơn Trịnh đạo.”
Diệp Hoan thật là dở khóc dở cười. Cô không nghĩ tới Trịnh đạo, người ngay từ đầu ghét bỏ gương mặt cô quá mức kiều diễm họa thủy, đối với cô thật là các loại ghét bỏ, hiện tại lại chủ động giới thiệu việc cho cô.
“Hồng Lâu Mộng” a. Cô hỏi Trịnh đạo giới thiệu cô nhân vật gì?
Trịnh đạo không chút do dự nói một câu: “Lấy sự linh tính của cô, đi thử vai Bảo Thoa xem.”
Diệp Hoan như suy tư gì đó, cũng không đáp lời ngay tại chỗ.
Năm nay đã là năm 75, sang năm chính là năm 76. Sang năm các hoạt động kết thúc, phim điện ảnh phim truyền hình có thể quay thật sự càng ngày càng nhiều. Bất quá bộ “Hồng Lâu Mộng” này ngược lại sớm hơn mấy năm so với bản sơ khai mà cô biết ở kiếp trước.
Bất quá Diệp Hoan lại nghĩ, có phải cô nên dành nhiều thời gian hơn để bồi con trai, trước tiên làm cho thằng bé biết đi đã.
Năm 75 lập xuân có chút muộn, cái rét tháng ba đặc biệt nghiêm trọng.
Mùa xuân năm nay ở Nam Thành lại nhiều thêm một tia sinh khí. Trong vườn thực nghiệm bên ngoài viện nghiên cứu năm nay trồng không ít phong lan trân quý cùng các loại hạt giống t.h.u.ố.c bắc.
Năm nay hoàn thành nhiệm vụ, người ra ra vào vào viện nghiên cứu ngoại kinh trên mặt đều nhiều thêm nụ cười.
Thật sự nghiên cứu ra thành quả, đối với việc cải thiện đời sống mọi người lại thêm nhiều hy vọng. Bởi vậy tuy rằng vẫn là thời gian rét tháng ba, mọi người vẫn như cũ xắn tay áo lên, khí thế ngất trời mà lao động.
Lúc này cổng lớn viện nghiên cứu mở ra, mọi người liền nhìn thấy Cố bí thư giống như từ trong tranh bước ra hôm nay thế nhưng tự mình tới. Một đám người sôi nổi buông cái cuốc trong tay chào hỏi anh.
“Cố bí thư tới rồi. Cố bí, loại lúa mạch ngài bảo sàng lọc cho phù hợp với hoàn cảnh bên này đã có phương hướng rồi.”
“Cố bí, ngài muốn đến xem mấy cây hoa lan này không? Mấy chủng loại ngài yêu cầu đều có cả.”
“Cố bí, đây là nhân sâm cùng đông trùng hạ thảo trồng ở bên này, ngài xem có cần cải tiến thêm chút nào không?”
Xe đạp mới vừa dừng lại, Cố Diệp Lâm vừa xuống xe đã bị vài tốp người vây quanh, không ít người đều muốn kéo anh qua kiểm tra thành quả.
Lúc này, trên những khuôn mặt bị phơi đen nhẻm đều là ý cười cùng sự nhiệt tình.
Cố Diệp Lâm hôm nay vẫn mặc sơ mi trắng quần tây đen, bên ngoài khoác áo cán bộ. Trên người trang sức thực sạch sẽ, chỉ trên cổ tay có một chiếc đồng hồ rất điệu thấp, lại càng làm tôn lên vóc dáng cao ráo, dung mạo tuấn tú của anh.
Một số nữ nghiên cứu viên và nữ công nhân đang làm việc bên trong viện nghiên cứu liền trộm đ.á.n.h giá anh. Còn chưa tới gần Cố bí thư đâu, đầu tiên chính mình một khuôn mặt liền đỏ lên trước.
Mấy cô nương đỏ mặt, ngượng ngùng hỏi bạn đồng hành: “Đây là Cố bí thư a, không nghĩ tới đẹp trai như vậy?”
“Cũng không biết anh ấy rốt cuộc có đối tượng hay chưa? Anh ấy thật sự lớn lên đẹp quá, năng lực cường, tâm tư kín đáo, còn đối xử tốt với chúng ta như vậy.”
Đặc biệt anh ấy một thân thật sự quá sạch sẽ. Vốn dĩ Nam Thành mấy ngày nay còn mưa, mấy cô nương trộm đứng dậy ghé vào hàng rào nhìn ra, phát giác đôi giày trắng của Cố bí thư cư nhiên một chút bùn đều không có.
