Thập Niên 70: Xuyên Thành Mẹ Ruột Vai Ác Của Thiên Tài Nam Chủ - Chương 198: Tam Thúc Trêu Ghẹo, Chiến Lược Thương Hiệu Nam Thành
Cập nhật lúc: 04/02/2026 17:10
"Được không?"
Diệp Hoan: "?"
Cứu mạng, tại sao Tam thúc còn hỏi như vậy?
Trời ạ, có phải người đàn ông ở nhà là Tam thúc lại đi theo dõi mỗi ngày không vậy? C.h.ế.t tiệt.
Lần đầu tiên Diệp Hoan đỏ bừng mặt, lườm Tam thúc một cái: "Tam thúc, chuyện này..."
"Chuyện này có cái gì đâu? Các cháu kết hôn cũng hơn hai năm rồi, nếu muốn có thêm con thì có thể chuẩn bị dần đi là vừa."
Diệp Hoan cả người đều không ổn, so về độ yêu nghiệt, so về độ mặt dày thì Tam thúc hoàn toàn "ao chình" nàng.
Khi Diệp Hoan đi rửa mặt còn đang suy nghĩ, nếu người đàn ông còn ở nhà, hai người chắc chắn sẽ xảy ra vấn đề. Hắn sắp đi rồi thì mau đi nhanh lên đi!
Trong phòng khách.
Cố Diệp Lâm nhận được một cuộc điện thoại, là lãnh đạo gọi tới.
Đầu dây bên kia hỏi: "Thế nào rồi?"
Cố Diệp Lâm suy nghĩ một chút, lời ít ý nhiều báo cáo tình hình bên này: "Về phần quảng cáo đã bàn bạc xong với đài phát thanh Nam Thành, lấy 'Hoa lan Nam Thành', 'Nhân sâm Nam Thành', 'Linh chi Nam Thành' làm chủ đề đưa vào chương trình hot nhất của đài phát thanh bên này. Ban đầu danh tiếng chưa chắc đã đ.á.n.h ra được ngay, nhưng về sau khi danh tiếng lên rồi thì hẳn không phải vấn đề quá lớn."
Chu Hoài Cẩn đối với Cố Diệp Lâm luôn luôn yên tâm, lại hỏi Cố Diệp Lâm về dự tính d.ư.ợ.c liệu phía sau.
Cố Diệp Lâm cũng không giấu giếm, chỉ đem tình hình đi khảo sát mấy nhà nói qua một chút. Đại ý là khoảng cách đến Nam Thành khá xa, đường xá vận chuyển sợ d.ư.ợ.c liệu bị hỏng, cùng một giá thu mua, họ càng nguyện ý tìm nguồn d.ư.ợ.c liệu bản địa hơn.
Ngập ngừng một chút, Cố Diệp Lâm đưa ra một dự tính khác, hắn nói: "Lãnh đạo, ý định hợp tác với nhà máy bên kia không đủ mạnh nên tôi tính toán từ bỏ, sẽ đi tìm mấy nhà máy d.ư.ợ.c phẩm quốc doanh lớn khác để xem xét."
Đây là thái độ làm việc khác biệt. Thông thường gặp được đối tác có ý hướng hợp tác nhưng lại không quá vừa lòng, với năng lực đàm phán của Cố Diệp Lâm, bất quá chỉ tốn thêm vài bữa cơm là xong. Nhưng hắn thà từ bỏ để đi khai thác nhà máy mới, chỉ riêng thái độ này đã khiến lãnh đạo rất thích.
Huống chi, hắn cũng đã đạt được mấy đơn hợp tác, đã có nhà máy quốc doanh và viện nghiên cứu bên kia liên hệ, nhưng hắn vẫn muốn đi tìm thêm.
Ngay cả Chu Hoài Cẩn, loại lãnh đạo đã trải qua không ít sóng to gió lớn, gặp qua muôn hình muôn vẻ người, cũng đều đ.á.n.h giá cao Cố Diệp Lâm.
Chu Hoài Cẩn trầm tư một lát, sau đó bỗng nhiên đề cập một chủ đề: "Về phần quảng cáo, chương trình hot nhất hẳn là chương trình của vợ cậu phải không?"
Cố Diệp Lâm không phủ nhận, chỉ nói: "Vâng, 'Lâm Thành nhi đồng chuyện xưa hội' hiện tại trong các chương trình phát thanh cả nước đều lọt vào top 10, chưa bao giờ rớt hạng."
Chu Hoài Cẩn không biết nghĩ tới cái gì, cuối cùng còn cười một cái: "Đều nhìn lầm rồi a, lúc trước còn nhớ rõ khi các cậu mới vừa kết hôn, cô ấy giống như làm cậu chịu ủy khuất."
Lúc ấy Chu Hoài Cẩn còn cảm thán thư ký của mình bị vợ tính kế. Sau lại vợ hắn mang thai, làm đàn ông sao, cho dù có ủy khuất lớn đến đâu cũng phải nuốt vào để chịu trách nhiệm với vợ con.
Ai có thể nghĩ đến đối phương cư nhiên lại là một nhân tài.
Chu Hoài Cẩn suy nghĩ một lát lại nói: "Vậy thế này, nếu quảng cáo làm tốt. Bên này tôi sẽ nhanh ch.óng xin lập một đài phát thanh, điều động người yêu của cậu qua đây."
Lập đài phát thanh có lợi có hại. Có lợi chính là đối với văn hóa bản địa, kinh tế đều có tác dụng thúc đẩy. Đặc biệt là giống như lần này Nam Thành đi Lâm Thành đ.á.n.h quảng cáo, đó chính là thuộc về đơn vị cùng đơn vị chi gian làm buôn bán, phí quảng cáo này không hề thấp.
Nhưng nếu Nam Thành tự mình có đài phát thanh, vậy thì các nhà máy quốc doanh bản địa Nam Thành, hoặc là chính phủ Nam Thành nếu muốn đẩy ra thương hiệu gì, muốn đ.á.n.h quảng cáo gì, vậy thuộc về giao dịch nội bộ, tất cả đều phải nghe theo quy hoạch thống nhất của chính phủ bên này.
Đây là mặt có lợi.
Mặt bất lợi, đương nhiên chính là vốn đầu tư giai đoạn đầu cao. Mặt khác, quan trọng nhất là đài phát thanh có tỷ lệ người nghe hay không.
Nếu không có tỷ lệ người nghe, không có thính giả, cũng không có chương trình ăn khách, vậy thì đ.á.n.h quảng cáo cũng chẳng ai nghe. Tương đương với việc quy hoạch hạng mục này thất bại, rơi xuống đầu lãnh đạo chính là thành tích công tác kém.
Nam Thành thật sự muốn thành lập đài phát thanh, áp lực trên vai Chu Hoài Cẩn cũng giống như áp lực trên vai Thẩm huyện trưởng Lâm Thành lúc trước.
Có được hay không, còn phải xem đài phát thanh có năng lực đó hay không?
Diệp Hoan được hay không, chính Chu Hoài Cẩn cũng không biết. Hắn làm chuyện này, thuần túy là vì suy xét đến kinh tế Nam Thành và thư ký của mình.
Cố Diệp Lâm trước kia chưa từng trả lời lãnh đạo vấn đề này, lần này hắn lại không cự tuyệt, ngược lại nói với lãnh đạo một tiếng: "Cảm ơn lãnh đạo."
Gác điện thoại xong, Cố Diệp Lâm muốn đi thu dọn quần áo thì mới phát hiện Hoan Hoan đã thu dọn xong cho hắn.
Hắn mở túi ra, lại phát hiện Hoan Hoan nhét cho hắn 200 đồng. Hắn nhìn số tiền đó do dự một lát rồi không lấy ra, bất quá nhìn số tiền này hắn không biết nghĩ đến cái gì, bỗng nhiên mỉm cười.
Ăn xong bữa sáng, ca ca và muội muội liền giống như biết ba ba hôm nay phải đi, hai cái tiểu gia hỏa vừa tỉnh dậy liền chạy khắp nơi tìm ba ba.
Cố Diệp Lâm đeo ba lô, cầm cặp da cùng đồ ăn Hoan Hoan chuẩn bị chuẩn bị ra cửa. Còn chưa ra khỏi sân Cố gia đã bị hai cái "tiểu đoàn t.ử" ôm lấy chân.
Cố Ninh An khuôn mặt nhỏ nghiêm túc ôm lấy chân ba ba, luyện tập rất nhiều ngày, hắn đã có thể nói trôi chảy: "Ba ba, muốn cùng ba, cùng nhau đi."
