Thập Niên 70: Xuyên Thành Mẹ Ruột Vai Ác Của Thiên Tài Nam Chủ - Chương 225: Bí Mật Của Cố Gia, Tam Thúc Tinh Tường
Cập nhật lúc: 04/02/2026 17:14
Thẩm huyện trưởng cảm thấy chuyến đi này vẫn rất đáng giá, lại hỏi Diệp Hoan có cần ông thuê vệ sĩ chuyên môn bảo vệ cô đi làm và tan tầm hay không.
Diệp Hoan đều lắc đầu từ chối.
Tuy nhiên, giao tiếp với lãnh đạo quả thực rất mệt, cuối cùng vẫn là Cố phụ đến, tự mình tiễn Thẩm huyện trưởng cùng Lâm bí thư ra về.
Lâm bí thư trước khi rời đi còn để lại cho nàng một câu đố, đại ý là phàm là có khó khăn gì có thể giải quyết được, các vị lãnh đạo đều sẽ thay nàng nghĩ cách.
Diệp Hoan: "?"
Diệp Hoan: "Cảm ơn Lâm bí thư."
Chờ các vị lãnh đạo cùng Tống chủ nhiệm đám người đi rồi, Đỗ mẫu mới kéo tay nàng nói: "Hoan Hoan à, lần sau con phải chú ý một chút, con nói xem sao gan con lại lớn như vậy? Vết thương trên đầu kia mà lệch xuống một chút nữa thì cái mặt này còn muốn hay không?"
Các vị Lâm mẫu, Thẩm mẫu, Chu mẫu còn lại cũng gật đầu phụ họa, còn dặn dò có khó khăn gì nhớ tìm bọn họ.
Lúc này Diệp Hoan mới cảm thán, nguyên thân ăn cơm trăm nhà mà lớn lên, người quan tâm cô thật sự không ít.
Diệp Hoan nói lời cảm tạ xong, lại cùng Đỗ mẫu, Chu mẫu cam đoan về sau nhất định sẽ chú ý, mấy người mới chịu rời đi.
Trước khi đi, mấy người còn nhét bao lì xì cho An An cùng Ôn Ôn, cuối cùng còn cam đoan với nàng nhất định sẽ đến Cục Công An đốc thúc, cần phải làm cho vụ án này sớm ngày phá được.
Đặc biệt là Đỗ mẫu còn kéo tay nàng hỏi han, hỏi nàng sống có vui vẻ không, tiền có đủ dùng không?
Còn bắt nàng hứa phải thường xuyên về nhà thăm hỏi, chờ Diệp Hoan nhất nhất gật đầu đáp ứng, mấy người mới rời khỏi bệnh viện.
Cố tiểu muội tiễn từng đợt người đi, quay lại uống ngụm nước còn cảm thán: "Tẩu t.ử, chị bị thương một cái, thật đúng là làm mọi người đều muốn nổ tung."
Diệp Hoan: "?"
Nàng cũng trầm ngâm suy tư, nguyên chủ có nhiều chỗ dựa như vậy, tại sao trong nguyên tác lại đi đến bước đường cùng, bán cả một đôi con cái rồi bỏ trốn theo trai?
Đáp án này là vô giải.
...
Buổi tối, mọi người Cố gia đều tới bệnh viện, rốt cuộc lần này Cố gia có mấy người bệnh lận.
Chờ Tam thúc tới phòng bệnh, Diệp Hoan liền bày tỏ ý định muốn xuất viện về nhà.
Cố mẫu vốn đang ở trong phòng bệnh pha sữa bột cho An An cùng Ôn Ôn, nghe vậy mày nhăn lại: "Con ở đầu và trên người đều là vết thương, về nhà kiểu gì?"
Tam thúc cũng nhíu mày nhìn nàng: "Có chuyện gì mà vội vã xuất viện như vậy?"
"Tam thúc, là chuyện khá quan trọng, ở bệnh viện không tiện nói, vết thương của con đến lúc đó tới cắt chỉ là được."
Gương mặt yêu nghiệt của Tam thúc khựng lại một chút, hoãn một lát mới hỏi: "Rất quan trọng?"
Diệp Hoan gật đầu.
Đối phương liền nói chờ ngày mai xem tình hình của nàng rồi tính, hắn ngồi xổm trước giường trêu chọc Tiểu Ninh Ôn đang xoay vòng vòng quanh giường bệnh, hạ giọng hỏi: "Là có liên quan đến Cố gia?"
Thấy Hoan Hoan không phủ nhận, hắn lại nói: "Đây là phòng bệnh đơn, Tam thúc gọi người Cố gia vào đây nói được không?"
Diệp Hoan nào dám nói loại chuyện này ở bên ngoài, lỡ như bị người nghe được thì sao?
Bệnh viện lại không phải đơn vị bảo mật gì.
Nàng đương nhiên biết là Tam thúc lo lắng cho nàng.
Nàng đặt đứa con trai vẫn luôn im lặng nghe nàng nói chuyện trong lòng xuống giường, liền xuống giường tính đi vài bước cho Tam thúc xem, vết thương của nàng kỳ thật vẫn không nghiêm trọng đến mức đó.
Đau là khẳng định đau, đây là mùa hè, vết thương này về sau mọc da non sẽ ngứa, lúc ấy mới là lúc khó chịu nhất.
Nhưng nếu Cố gia thực sự có vàng giấu ở đâu đó, đây mới là đại sự thật sự.
Diệp Hoan vốn định để Tam thúc cùng mọi người Cố gia tìm kiếm ở Cố gia trước, sau lại nghĩ chuyện này không nên làm lớn, vẫn là chờ ngày mai trở về gọi điện thoại thương lượng với chồng một chút.
Diệp Hoan đành phải nói: "Tam thúc, chuyện này không thích hợp nói ở bên ngoài."
"Được rồi, ngày mai Tam thúc tới đón Hoan Hoan bảo bối nhi."
Diệp Hoan: "..."
Nàng muốn nói nàng thật sự không phải trẻ con.
Cố mẫu thấy hai người nói xong, vừa vặn sữa bột cũng pha xong, bà vừa đưa một bình sữa cho Hoan Hoan, đã bị chú em tiếp lấy.
"Để em đút cho tiểu Ôn Ôn."
Tiểu Ôn Ôn đặc biệt thích vị Tam gia gia này, nghe được Tam gia gia muốn đút cho nàng, tiểu gia hỏa cực kỳ phối hợp.
Cơ hồ là bình sữa vừa đến tay, nàng liền ừng ực ừng ực mấy ngụm uống sạch, sau đó hai tay triều hắn duỗi ra: "Muốn công kênh."
Tam thúc cũng không biết giận, hắn còn thập phần cẩn thận lau sạch miệng và đôi tay trắng nõn dính sữa của tiểu nha đầu, sau đó mới công kênh tiểu nha đầu đi dạo trong phòng bệnh.
Diệp Hoan che mặt, con gái rượu quá mất mặt.
Cố tình tiểu nha đầu căn bản không ý thức được mẹ ruột đang xấu hổ, bàn tay nhỏ bụ bẫm của nàng còn túm lấy tóc mái dài của Tam thúc, giục hắn đi nhanh lên.
Tam thúc liền thật sự đi nhanh lên, còn công kênh nàng đi ra cửa vài vòng, toàn bộ cửa đều là tiếng cười của tiểu nha đầu.
Diệp Hoan: "..."
Diệp Hoan: Nha đầu này, con còn nhớ rõ người cha ruột bị con ném ở bờ sông Đại Minh không?
Diệp Hoan thấy con trai nhìn chằm chằm vào hướng cửa, còn hỏi: "An An có phải cũng muốn công kênh không?"
Cố Ninh An: "?"
Hắn liếc nhìn nàng một cái, lại chuyên tâm uống sữa bột.
Hắn là đang suy nghĩ, mẹ ruột hắn vừa nói chuyện với Tam gia gia, chẳng lẽ bà ấy thật sự định rủ cả nhà đi tìm vàng sao?
Nếu thật sự dễ tìm như vậy, Cố gia ở kiếp trước sẽ không dễ dàng sụp đổ như thế.
Diệp Hoan cũng không để ý thái độ của con trai, nàng ăn nửa quả quýt, kỳ quái hỏi: "Mẹ, sao hôm nay vẫn luôn là mọi người tới chăm sóc con, bảo mẫu trong nhà đâu?"
Tay Cố mẫu đang đút sữa khựng lại, bà cẩn thận nhìn Hoan Hoan một cái, mới châm chước nói: "Có một bảo mẫu bị mang đi hỏi chuyện, sau lại trở về thì ở trong nhà, cô ta nói sợ con trách cứ, không dám tới bệnh viện."
