Thập Niên 70: Xuyên Thành Mẹ Ruột Vai Ác Của Thiên Tài Nam Chủ - Chương 234: Tam Thúc Ra Tay, Triệu Tẩu Sợ Hãi

Cập nhật lúc: 04/02/2026 17:15

A!

Triệu tẩu cuối cùng cũng hoàn hồn, đối phương là muốn làm thật. Ai biết được đến lúc đó công an nghe ai a, bà ta bị dọa khóc.

Thân thể bà ta thật mạnh liệt xuống, cơ hồ là khóc đến nước mắt nước mũi tèm lem: "Tôi nói, tôi nói, ngài đừng kiện."

Cố Tam thúc: "?"

Bàn tay trắng nõn của hắn nắm c.h.ặ.t, đáy lòng bị ngọn lửa lớn thiêu đốt, thật là có uẩn khúc?

...

Hắn quay lại, nhìn bà ta: "Nói đi."

Triệu tẩu: "..."

Bà ta cơ hồ là lắp bắp mới nói, trước khi "sự cố công viên" này xảy ra, đích xác có người tới tìm bà ta, bất quá bà ta vẫn giải thích nói: "Cô gái kia ngay từ đầu cũng không phải tới tìm tôi, là tới tìm Tằng tẩu."

"Tôi thấy cô ta còn lén lút đưa thứ gì đó cho Tằng tẩu, đúng, tôi liền cảm thấy Tằng tẩu không phải người tốt."

Bà ta nói xong lại nói: "Tam gia ngài cũng biết, con bé Hoan Hoan không thích tôi, nó mang thù, nó chỉ thích cái cô Tằng tẩu kia, tôi chẳng lẽ còn không đáng tin bằng người ngoài sao?"

Bà ta nói chuyện lộn xộn, chỉ ở cuối cùng nói một cái tin tức mấu chốt hữu dụng: "Sau đó, Hoan Hoan nói muốn đuổi việc một bảo mẫu, tôi liền muốn cho Tằng tẩu đi, vừa vặn cô gái trước kia tìm Tằng tẩu tới tìm tôi, cô ta hôm đó đưa cho tôi một gói t.h.u.ố.c xổ, bảo tôi bỏ vào cơm của Tằng tẩu, như vậy là có thể đuổi cô ấy đi."

"Sau đó phía sau, phía sau liền đã xảy ra chuyện này."

Giọng Cố Tam thúc bình tĩnh: "Chỉ thế thôi?"

"Tại sao ngươi lại đồng ý? Ở Cục Công An, vì sao không nói những điều này?"

Đáy lòng Triệu tẩu sợ hãi, bà ta muốn nói đã hết rồi, nhưng bà ta bị đưa tới phòng khách hỏi riêng hơn hai tiếng đồng hồ, cố tình không một người nào bước vào, bà ta đều sợ muốn c.h.ế.t.

Bà ta đành phải nói: "Đúng vậy, đối phương hứa hẹn xong việc cho tôi 500 đồng, đây chính là gần 2 năm tiền lương của tôi, lại có thể đuổi người đáng ghét đi, là ngài ngài cũng sẽ đồng ý."

Xong việc bà ta còn bổ sung một câu, nói bọn buôn người khẳng định là Tằng tẩu mang đến.

Cố Tam thúc lại hỏi bà ta biết cô gái kia tên là gì không? Bà ta lắc đầu, toàn nói Tằng tẩu mới quen biết đối phương.

Cố Tam thúc bảo bà ta đợi đừng chạy lung tung, bất quá vẫn chuẩn bị gọi điện thoại cho Đỗ Lâm nói manh mối mới, nhưng gọi đi đều là đường dây bận.

Cố Tam thúc muốn đi một chuyến bệnh viện, nếu Triệu tẩu nói là thật, vậy chứng tỏ Tằng tẩu nói dối, nếu không chính là có tin tức giấu giếm chưa nói.

Diệp Hoan bên này vừa về đến nhà, liền nhìn thấy Tam thúc đang vội vã muốn ra cửa.

Diệp Hoan gọi hắn lại: "Tam thúc, muốn ra cửa ạ?"

Thật kỳ quái, Tam thúc mỗi lần nhìn thấy nàng, đều phải dính dính nhớp nhớp gọi hai tiếng "Hoan Hoan bảo bối nhi", lần này trực tiếp coi như không thấy nàng?

Cố tình Tiểu Ninh Ôn vừa nhìn thấy hắn liền duỗi tay muốn ôm.

Tam thúc duỗi tay đón lấy Tiểu Ninh Ôn, lần này mới triều nàng lộ ra nụ cười quen thuộc: "Hoan Hoan bảo bối nhi đã về rồi? Tiểu muội cùng về với con à?"

Diệp Hoan gật đầu.

Phía sau Cố tiểu muội liền cõng bao lớn bao nhỏ đồ đạc đi theo, cô vừa thấy Tam thúc liền hỏi: "Sao trong nhà trống rỗng thế này?"

Tam thúc liền cười: "Đều ra cửa cả rồi, ba cháu chắc là đi Cục Công An."

Nói xong, hắn lại hỏi Diệp Hoan: "Hoan Hoan bảo bối nhi, ta chuẩn bị đi một chuyến bệnh viện xem bảo mẫu kia của con, con thật sự rất thích hai bảo mẫu đó sao?"

Diệp Hoan: "?"

Nàng nghĩ nghĩ nói: "Triệu tẩu t.ử con đã sớm muốn đuổi việc, từ lần đầu tiên bà ta nói An An nhà con là đồ ngốc."

"Tằng tẩu t.ử thì con thực thích món ăn chị ấy nấu, lần này lại ra sức cứu người." Dừng một chút, nàng lại nói: "Nhưng lần này An An Ôn Ôn xảy ra chuyện, con đều sợ."

Tam thúc như suy tư gì: "Đã biết, thích thì giữ lại, ta đi trước một chuyến bệnh viện."

Diệp Hoan mang theo Ôn Ôn An An về nhà, mới vừa an bài xong liền chuẩn bị gọi bảo mẫu Triệu tẩu tới hỏi chuyện.

Nàng cảm thấy Triệu tẩu kỳ kỳ quái quái, lần này An An Ôn Ôn xảy ra chuyện lớn như vậy, đối phương làm bảo mẫu, không nên sớm đi bệnh viện nói rõ ràng tình huống sao?

Hảo gia hỏa, nói sợ nàng trách cứ ngay cả bệnh viện đều không đi.

"Triệu tẩu t.ử."

Diệp Hoan gọi vài tiếng cũng chưa tìm được người.

Mày Diệp Hoan ngưng lại, Triệu tẩu t.ử nàng là không định giữ lại, người này ỷ vào là họ hàng của nhị phòng làm việc không nghiêm túc.

Từ lần đầu tiên Triệu tẩu nói "An An là đồ ngốc", nàng liền không thích đối phương.

"Tẩu t.ử, chị nghỉ ngơi một chút đi, em thấy mẹ ở nhà, chị muốn ăn cái gì, để em làm cho."

Diệp Hoan liền nói tùy ý.

Nàng còn chưa định nghỉ ngơi, muốn đi gọi điện thoại cho chồng trước.

Chỉ là kỳ quái, nàng gọi mấy lần, điện thoại bên chồng đều không gọi được, đều là trạng thái đường dây bận.

Diệp Hoan liền ôm An An cùng Ôn Ôn về phòng, trải đệm trên mặt đất, đặt anh em lên đệm, lại ném chuông gió, tượng mười hai con giáp, ngựa gỗ, còn có các loại bóng màu sắc lên cho huynh muội hai người chơi.

"Mẹ, mẹ, muốn ôm một cái."

Tiểu khuê nữ một ngày liền nhớ nàng muốn ôm.

Diệp Hoan bế bé lên hôn hôn, lại đặt bé bên cạnh anh trai, kiên nhẫn nói: "Tiểu Ôn Ôn ngoan, con thi đấu với anh trai xem ai ném chuẩn hơn, lát nữa mẹ sẽ thưởng cho ai thắng."

Diệp Hoan đặt hai cái thùng nhỏ đựng bóng ngũ sắc cách đệm hai mét, cho hai đứa nhỏ luyện tập độ chính xác khi ném.

Nàng còn đặt phần thưởng của mỗi người sang một bên, em gái chính là dây buộc tóc màu đỏ và b.úp bê nhỏ màu hồng mà bé thích nhất.

Anh trai thì là xe đồ chơi.

Kết quả em gái thì chơi vui vẻ, anh trai lại nhìn nàng một cái, sau đó ngạo kiều mà xoay người đi chỗ khác.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.