Thập Niên 70: Xuyên Thành Mẹ Ruột Vai Ác Của Thiên Tài Nam Chủ - Chương 295: Lời Giải Thích Của Lão Công, Sự Thật Về Đêm "lưu Manh"
Cập nhật lúc: 04/02/2026 17:24
Cố tình luận cứ của người đàn ông này lại chính là chuyện đêm tân hôn nguyên chủ hạ d.ư.ợ.c người trong lòng, khóc lóc cầu xin anh thành toàn.
Lý do này quá mạnh mẽ, Diệp Hoan ở chuyện này còn chưa đứng vững được.
Cô thiếu chút nữa c.ắ.n phải lưỡi.
Diệp Hoan muốn nói bọn họ không thể lôi chuyện cũ ra, nhưng cô cứ bám lấy chuyện cô đoàn hoa không buông, chẳng phải cũng là đang lôi nợ cũ ra sao?
Diệp Hoan cả người đều không tốt.
Cô lại tức tối xoay người, tính toán vô luận anh nói cái gì đều không phản ứng.
Kết quả anh liền đem mặt cô xoay lại hôn, cô không nói lời nào anh liền vẫn luôn hôn, cô dùng nắm tay đ.ấ.m anh, anh liền bao vây lấy nắm tay cô tiếp tục.
Diệp Hoan cuối cùng bị hôn đến toàn thân mềm nhũn, cơn buồn ngủ ập tới, cô cũng không rảnh sinh khí, đành phải chịu thua đầu hàng.
Cuối cùng cô chủ động mở miệng: “Vậy ca, đêm đó, đã xảy ra chuyện gì?”
Tâm trạng Cố Diệp Lâm cũng không tệ lắm, anh một tay gối đầu cho Hoan Hoan, tay kia gối lên đầu mình, tùy ý nói: “Không có chuyện gì, chính là trong nhà có trộm, sau đó anh đi báo cảnh sát.”
Diệp Hoan hồ nghi: “Thật sự?”
Kết quả mí mắt bị ấn một nụ hôn, cô cảm giác được tay anh luồn vào trong áo, cô vội vàng nói: “Ca, em tin, em tin.”
Chỉ dọa người thôi.
Diệp Hoan trước khi ngủ thiếp đi đều suy nghĩ, người đàn ông này, về sau sẽ không đều đối xử với cô như vậy chứ?
Chỉ cần cô hiểu lầm chút gì đó, anh liền dùng cách "trên giường" để hôn trả lại?
Ngày hôm sau Chu Ái Quân phải rời đi, anh ta còn lưu lại Lâm Thành chính là để giải quyết hậu quả với những nhà máy quốc doanh kia, xem còn ai liên hệ với gián điệp không, đảm bảo không có bất luận số liệu nào bị rò rỉ ra ngoài rồi mới về đơn vị.
Ngay hôm nay, Chu Ái Quân nghe biểu đệ nói nhờ anh ta tìm người.
Tìm ai?
Tìm Lâm Nguyệt Nguyệt.
Thuật nghiệp có chuyên tấn công, đối với loại chuyện tìm người, trinh sát và phản trinh sát này, Chu Ái Quân am hiểu hơn rất nhiều.
Huống chi chiến hữu xuất ngũ mà anh ta nhờ vả lúc trước vừa vặn còn ở đây, tìm một người rất đơn giản.
Lâm Nguyệt Nguyệt lúc trước lén lút lảng vảng bên ngoài Cố gia, cũng là do cô ta sơ suất mới mắc mưu.
Cô ta biết Cố gia sẽ gặp xui xẻo, chờ Cố gia xui xẻo, thì chỗ dựa của Diệp Hoan sẽ không còn.
Cặp long phượng t.h.a.i của Diệp Hoan cũng sẽ theo đó bị cô ngược đãi.
Mà lúc ấy, thời điểm biểu ca bị hạ phóng cũng không còn xa. Cô ta từ sau khi trọng sinh liền vẫn luôn chờ đợi cơ hội này.
Cô ta đều đã làm tốt hết thảy chuẩn bị, bao gồm chăn màn biểu ca cần khi hạ phóng, bao gồm một ít bánh quy có thể để lâu, còn có rất nhiều đồ hộp tương ớt... Đến lúc đó cô ta đều mang qua bồi biểu ca cùng nhau chịu khổ.
Chịu khổ, kỳ thật cô ta không chịu nổi khổ, nhưng cần thiết phải đi chuyến này.
Cô ta đã chuẩn bị xong tất cả, hiện tại chỉ kém một điểm mấu chốt, chính là muốn biểu ca cùng Hoan Hoan ly hôn.
Cô ta ngay từ đầu vẫn luôn chờ Hoan Hoan vì người trong lòng mà chủ động ly hôn với biểu ca, chỉ là cô ta chờ mãi chờ mãi, chờ đến khi Cố gia đều sắp xui xẻo, sao còn chưa ly hôn?
Chuyện này có chuyển biến khi cô cô trở về nói Hoan Hoan cùng biểu ca vẫn luôn không phát sinh quan hệ, cô ta phát hiện cơ hội tới rồi.
Tính tình Hoan Hoan cô ta hiểu rõ, chính là cái bình hoa rỗng tuếch, lỗ tai mềm, lại có lòng tự trọng cao.
Nếu cô ta không thể khiến biểu ca ly hôn, vậy nếu Hoan Hoan biết biểu ca cùng người phụ nữ khác phát sinh quan hệ thì sao?
Chuyện đó còn không dễ dàng à?
Cô ta đương nhiên sẽ không tự mình ra mặt, vì thế mới có màn Lưu Mỹ Kiều đi Nam Thành tìm người.
Chỉ là Lâm Nguyệt Nguyệt không nghĩ tới, cô ta đi Cố gia xem kịch vui lại bị bắt, còn bị Hoan Hoan không chút do dự đưa đến Cục Công An.
Lâm Nguyệt Nguyệt thiếu chút nữa tức hộc m.á.u, thật là nghẹn khuất muốn c.h.ế.t.
Người của Cục Công An thẩm vấn cô ta, vì sao lén lút ở Cố gia, có phải hay không có dự mưu phạm tội?
Lời này làm Lâm Nguyệt Nguyệt tức đến thất khiếu bốc khói. Cô ta chỉ là đến xem thôi, sao lại muốn hại người? Huống chi nơi đó vẫn là nhà dượng của cô ta.
Nhưng tên công an Đỗ Lâm kia lại bênh vực Hoan Hoan, sống c.h.ế.t giam cô ta nửa ngày, chờ cô cô đến mới thả cô ta ra.
Đến tận đây, Lâm Nguyệt Nguyệt coi như hồn vía bị dọa cho không yên ổn.
Ai biết cô cô còn nói cho cô ta một tin tức, nói là biểu ca sắp trở lại.
Cũng không biết vì sao, Lâm Nguyệt Nguyệt trở về hai ngày liền cảm giác bất an, vì thế liền bỏ chạy. Cô ta tính toán trốn đến khi biểu ca đi rồi mới trở về.
...
Lâm Nguyệt Nguyệt bỏ chạy, ở quê cũng không tìm thấy người.
Đây là nguyên nhân Cố Diệp Lâm ngày hôm sau không tìm thấy người ở nông thôn, sau đó nhờ Chu Ái Quân tìm giúp.
Chu Ái Quân thật sự không tốn bao nhiêu thời gian, ngày hôm sau liền giống như xách gà con đem người đưa đến Cố gia.
Lúc đến nơi, Cố Diệp Lâm đang ở trong sân trông con.
Cố Ninh Ôn mấy ngày nay vui đến phát điên. Trừ bỏ có ông biểu thúc bá dáng người cao lớn cả ngày công kênh cưỡi ngựa, còn có thể đem cô bé tung lên cao rồi đỡ lấy, tung lên rồi đỡ lấy, làm cho cô bé chơi trò tung cao cao đến nghiện.
Sau đó còn có ba ba tự mình gội đầu, tết tóc đuôi sam, buộc nơ hoa cho cô bé. Ba ba còn có thể dẫn cô bé đi bắt thỏ, bắt nòng nọc. Quan trọng nhất là ba ba còn đáp ứng cô bé nuôi rùa đen trong nhà, còn nuôi cả một ổ thỏ con.
Gần đây Cố Ninh Ôn trải qua cuộc sống của một ấu tể thần tiên.
Khi Chu Ái Quân mang theo Lâm Nguyệt Nguyệt đến Cố gia, đúng lúc Cố Ninh Ôn đang cầm một cành cây nhỏ chọc vào mai rùa, cười đến mức sắp điên lên.
