Thập Niên 70: Xuyên Thành Mẹ Ruột Vai Ác Của Thiên Tài Nam Chủ - Chương 323: Mẹ Cố Dạy Con, Hậu Phương Vững Chắc
Cập nhật lúc: 04/02/2026 17:27
“Sau này, chú Diệp của con hy sinh trên chiến trường, con lại thay đổi chỉ sau một đêm, dùng cả tính mạng để bảo vệ Hoan Hoan.” Cố mẫu thở dài nói: “Từ lúc đó ta đã biết, con là đứa thông minh, là đứa có tài, nhưng cái tính tình này thì bướng, bướng như lừa vậy.”
Cố mẫu nói tiếp: “Khi còn nhỏ con không nghe lời, ta còn nói dùng gậy quất con, nhưng giờ con đã lớn thế này, ngày thường làm việc luôn luôn ổn thỏa, mẹ hiện tại cũng không thể đ.á.n.h con nữa.”
Bà nói rất nhiều, cuối cùng tổng kết một câu: “Nhưng con sớm hay muộn sẽ bởi vì cái tính bướng bỉnh này mà chịu khổ.”
Cố mẫu đều không cần nghĩ, con trai bà thật sự đã chọc giận Hoan Hoan, về sau có đủ cho hắn chịu khổ.
Con trai bà bướng, Hoan Hoan thì không bướng sao?
Nhìn cái sự tàn nhẫn trên người Hoan Hoan mà xem, lúc nàng đi làm ở Hội phụ nữ, bà đã nghe bao nhiêu chuyện về nàng. Lúc trước đài phát thanh Lâm Thành vừa mới bắt đầu khó khăn thế nào, mọi người đều từ bỏ, Hoan Hoan còn có thể một tay vực dậy.
Lần này cũng giống như vậy, trong nhà đều đau lòng nàng tới Nam Thành chịu khổ, nàng liền vứt bỏ công việc tốt như vậy ở Lâm Thành mà chạy tới đây. Thẩm Huyện trưởng đều tự mình tới cửa cũng không giữ được người, có thể thấy được quyết tâm của Hoan Hoan.
Bà nghĩ nghĩ, vỗ vỗ vai con trai, nói: “Con trai, có người có thể cùng con chịu khổ, con hãy trân trọng. Nếu Hoan Hoan thật sự ở không nổi nữa, chính bản thân con bé chịu không nổi, đến lúc đó con có thể lại đưa nó trở về.”
Cố Diệp Lâm đáy lòng khựng lại, không lên tiếng.
Cố mẫu lại tự mình nói: “Lúc ấy Hoan Hoan muốn qua đây, Thẩm Huyện trưởng bên kia đều không thả người, ta chính là lo lắng, không biết công việc của con bé có bị liên lụy hay không?”
Dừng một chút, Cố mẫu lại hỏi: “Ta trước kia nghe con nói Nam Thành làm đài phát thanh, thế nào rồi?”
Cố Diệp Lâm gật đầu: “Đài phát thanh bên này mới vừa thành lập được một nửa, phía sau còn cần hoàn thiện công tác, cụ thể phải xem lãnh đạo mới tới quy hoạch như thế nào.”
Cố mẫu còn rất cao hứng: “Vậy đem quan hệ tổ chức của Hoan Hoan điều động qua đây, cũng không biết con bé có bị ảnh hưởng hay không?”
Người sống ở thời đại này vẫn rất mẫn cảm với những việc này, nếu thật sự con trai liên lụy đến Hoan Hoan, có thể tưởng tượng Hoan Hoan mang theo con cái ở bên này phải chịu bao nhiêu khổ, bà cũng là có thể lý giải quyết định của con trai.
Kỳ thật cả nhà đều ủng hộ việc đưa Hoan Hoan cùng cặp song sinh đi, bởi vì thế cục tương lai quá không rõ ràng.
Cố Diệp Lâm lắc đầu.
Chuyện này hắn cũng chưa nắm chắc, bằng không đâu đến nỗi muốn đưa Hoan Hoan đi. Hắn nghĩ nghĩ nói: “Mẹ, hạ phóng liền có nghĩa là con sẽ rất lâu không có tiền lương, bên này thời tiết khắc nghiệt, lại nơi nơi đều thiếu ăn thiếu mặc, Hoan Hoan làm sao chịu nổi? Huống chi còn có con cái.”
Cố mẫu cũng sầu.
“Tiền nong thì trong nhà gửi cho các con.” Nghĩ nghĩ, Cố mẫu lại nhớ tới điểm đặc thù của Hoan Hoan, bà không xác định hỏi: “Diệp Lâm, con có từng nghĩ tới Hoan Hoan cố ý ở lại bên này, là có nguyên nhân đặc thù hay không?”
Thấy con trai bỗng nhiên nhìn mình, Cố mẫu gật đầu: “Năm đó con tới Nam Thành cũng vậy, chúng ta đều muốn cho Hoan Hoan qua đây, kết quả con bé vẫn luôn kiên trì ở lại Lâm Thành.”
“Sau này, trong nhà xảy ra nhiều chuyện như vậy, nào kiện không phải bởi vì có Hoan Hoan mới tránh được kiếp nạn.”
Bà nghĩ nghĩ lại nói: “Lại nói, An An và Ôn Ôn đều sắp 2 tuổi, kết quả ba ba còn vẫn luôn không ở bên cạnh, con cái lâu dài thiếu hụt tình cha cũng không được. Con hạ phóng thì hạ phóng, có rảnh rỗi thì bồi dưỡng tình cảm với con cái nhiều hơn.”
Cố mẫu: “Còn nữa, con đối xử với con bé tốt một chút, tôn trọng ý tưởng của Hoan Hoan một chút. Có thể cùng hưởng phú quý thì dễ, có thể cùng chịu hoạn nạn thì quá ít. Ta biết con đau lòng Hoan Hoan, nhưng con bé làm sao không đau lòng con?”
“Nếu hôm nay đổi vị trí, là ba con xảy ra chuyện như vậy, mẹ cũng là muốn cùng ông ấy đồng cam cộng khổ.”
Cố Diệp Lâm vẫn luôn trầm mặc nghe mẹ nói chuyện, lời này làm ngón tay thon dài của hắn khẽ động.
Cố mẫu nói tới đây liền đứng dậy chuẩn bị rời đi, bà nhớ tới cái gì đó bỗng nhiên xoay người: “Đúng rồi, ta nghe nói nếu con bị liên lụy, căn nhà này đều không giữ được, thật không thể thay đổi sao?”
Cố Diệp Lâm suy nghĩ một chút rồi lắc đầu: “Nếu là ba ở chỗ này cũng sẽ làm như vậy.”
Cố mẫu vỗ lưng hắn: “Đây là lý tưởng của con, chúng ta sẽ ủng hộ.”
“Nếu chiến hỏa lan tới trong nhà, chúng ta sẽ tự xin điều động đến nơi khác.” Bà nghĩ nghĩ, lại bồi thêm một câu: “Người sống là vì khí khái, người nhà vĩnh viễn cùng con tồn tại, gia đình là bến cảng vĩnh viễn của con.”
Cố Diệp Lâm nghe mà mắt đều đỏ, nghẹn ngào gọi một tiếng: “Mẹ.”
Cố mẫu xoay người cười ôn nhu với hắn, để lại một câu: “Hoan Hoan cũng có khí khái như vậy”, rồi mới chủ động rời đi.
Căn nhà này tổng cộng có 2 tầng lầu. Tầng một có một phòng cho khách, một phòng chứa đồ, một phòng chuyên dùng để tiếp khách, xem như phòng trà.
Đêm nay Cố mẫu ngủ ở phòng cho khách tầng một.
Tầng hai có ba phòng, cầu thang đi lên nằm ở phòng trong cùng. Phòng ở giữa người đàn ông chuyên dùng để đặt radio, máy quay đĩa, băng từ, còn có vài cái kệ sách chuyên dùng để đặt đủ loại sách, mặt khác còn có một góc chuyên đặt các sản phẩm nghiên cứu mới.
Còn lại một phòng ngủ chính, một phòng ngủ phụ. Phòng ngủ chính vừa vặn có thể cho người lớn ở. Phòng ngủ phụ thì sau này khi phân phòng ngủ sẽ cho hai đứa nhỏ ở.
Nói thật, cái nhìn đầu tiên, Diệp Hoan còn rất thích căn nhà này.
