Thập Niên 70: Xuyên Thành Mẹ Ruột Vai Ác Của Thiên Tài Nam Chủ - Chương 403: Món Quà Chia Tay Và Lời Hứa Của Lão Công

Cập nhật lúc: 04/02/2026 17:38

Diệp Hoan chớp mắt, người này thật đúng là biết hàng, còn nói đến tivi màu nữa cơ đấy.

Người đàn ông đưa tay ra nắm lấy tay cô.

Diệp Hoan vừa định tránh đi, anh liền cường thế nắm c.h.ặ.t lấy, mười ngón tay đan vào nhau, sau đó kéo cả người cô vào trong lòng n.g.ự.c.

Anh ôm cô đi thẳng vào phòng, đặt cô ngồi lên giường, sau đó đưa hai chiếc hộp nhỏ cỡ nắm tay cho cô.

Khi đưa hộp, giọng nói nhu hòa của người đàn ông vang lên trên đỉnh đầu: “Hoan Hoan, còn giận sao?”

Diệp Hoan không phản ứng, nhưng nhìn anh bận rộn ngược xuôi, trán lấm tấm mồ hôi, cẩn thận từng li từng tí nhét quà vào lòng cô, cô cũng không nỡ giận nữa.

Nhưng cô mới không thèm nhận quà của anh.

Cô hừ một tiếng, vẫn còn nhớ rõ cảnh tượng lúc hai người ở trong phòng, cô ném đơn ly hôn vào mặt anh. Cô đã ném đơn đi, còn nhắc nhở nếu anh dám đi thì cô sẽ bỏ anh, kết quả người đàn ông này vẫn nghĩa vô phản cố mà rời đi.

Cô thù dai lắm đấy.

Cô hừ lạnh một tiếng, nói: “Anh không phải luôn muốn em đi sao? Em đã nói rồi, em có thể giúp anh và lãnh đạo của anh vực dậy, nhưng anh không tin em.”

“Anh xem, các anh hiện tại chẳng phải đã từ nông trường trở về rồi sao?” Khi cô nói chuyện, trong lời nói không có quá nhiều cảm xúc, nhưng đôi mắt xinh đẹp cứ chớp chớp liên tục, giống như một con sóc con đang giận dỗi.

Cố Diệp Lâm thật sự không nhịn được, anh không tự chủ được cúi đầu hôn lên mắt cô, khẽ cười: “Ừ, Hoan Hoan bảo bối của chúng ta thật lợi hại, anh chưa từng nghĩ chúng ta có thể trở về nhanh như vậy.”

Anh đương nhiên có thể trực tiếp lựa chọn hạ phóng đến viện nghiên cứu, nhưng cuối cùng sẽ liên lụy đến gia đình, điều đó anh không muốn.

Nghĩ nghĩ, người đàn ông xoa nhẹ lên môi cô, xoa thật sự dùng sức, anh bất đắc dĩ nói: “Bất quá Hoan Hoan, ca nói đi là để các em về quê, chứ không phải bảo em ly hôn với anh.”

“Anh không đồng ý ly hôn.”

Diệp Hoan trừng anh, cô thở phì phì: “Nga, anh là tờ Đại đoàn kết chắc? Anh muốn em đi là em đi, anh muốn em ở là em ở? Anh không đồng ý thì em còn phải đem anh Hoan Hoan Hỉ Hỉ nhét vào túi, mỗi ngày hôn một trăm cái à?”

Người đàn ông cư nhiên còn vô sỉ nói: “Có thể.”

Diệp Hoan tức giận đá anh một cái.

Anh thuận thế nắm lấy chân cô, thấy chân cô lạnh liền nhét thẳng vào trong áo, đặt trực tiếp lên bụng mình để sưởi ấm, sau đó mới nói: “Là Hoan Hoan là Đại đoàn kết, Hoan Hoan bảo anh cút thì anh cút, Hoan Hoan bảo anh ở thì anh ở. Hoan Hoan không đồng ý thì anh liền đem Hoan Hoan nhét vào túi, sau đó hôn một trăm cái.”

Đồ điên.

Diệp Hoan cạn lời, người này thật sự là thư ký lãnh đạo sao?

Cô hừ một tiếng: “Em mới không thèm quan tâm anh.”

Diệp Hoan ném trả hộp quà cho anh. Ngoài sân vang lên tiếng gọi, cô đứng dậy nhìn ra ngoài, người đàn ông liền mặc lại quần áo chỉnh tề đi tới: “Đi thôi, anh đưa em ra xe.”

Diệp Hoan vừa định mở cửa sổ ra xem, người đàn ông liền giục cô thay quần áo chuẩn bị ra cửa.

Chờ cô thay xong quần áo bước ra, quả nhiên thấy biểu ca Chu Ái Quân đang ở trong phòng khách, gần như là công kênh Tiểu Ninh Ôn trên cổ, xoay vòng vòng giữa nhà.

Tiểu nha đầu hưng phấn vô cùng, miệng oa oa kêu “Phi lạc” (Bay lên), “Phi lạc”, nhìn tư thế kia, hạnh phúc đến mức sủi bọt bong bóng, ngay cả cái tivi cô bé vừa mới thích mê cũng bị ngó lơ.

Lúc này sắp đến Tết Âm lịch, trên tivi cũng tràn ngập không khí Tết, bản tin thời sự đang chiếu cảnh mọi người hoan hỉ đi sắm hàng Tết.

Tiểu khuê nữ nhìn thấy cô đi ra, còn nãi thanh nãi khí hỏi: “Mụ mụ, ở tivi, ở tivi?”

Ý con bé là hỏi mẹ có phải cũng sẽ xuất hiện trong tivi không?

Sau khi Diệp Hoan gật đầu, nha đầu kia hưng phấn tột độ, vỗ tay đen đét, miệng kêu: “Mụ mụ, tivi”.

Đấy, chỉ cần biết mẹ có thể xuất hiện trong tivi là được, lần này cũng chẳng thèm nói nhớ hay không nỡ xa mẹ nữa, giờ lại mải chơi với biểu thúc bá, lập tức quẳng mẹ sang một bên.

Ngược lại Chu Ái Quân thấy hai người từ trong phòng đi ra, ánh mắt dừng lại trên đôi môi vừa đỏ vừa sưng của Diệp Hoan một giây, sau đó chậc lưỡi: “Mẹ kiếp, số tôi thật khổ mà. Tới cứu trợ lũ lụt, mệt c.h.ế.t mệt sống, ngay cả ngụm nước nhà cậu cũng chưa được uống, các người lại còn thân thân mật mật diễn cảnh ân ái.”

“Lại còn bắt tôi phải đưa vợ cậu đi.”

“Số khổ a.”

Chu Ái Quân cười trêu chọc, ánh mắt kia cực kỳ ám muội.

Diệp Hoan liếc xéo anh ta một cái, định lấy đồ ném, kết quả người đàn ông bên cạnh nói một câu: “Vất vả cho biểu ca rồi.”

Sau đó Chu Ái Quân lại cảm thấy không thoải mái: “Thảo, cậu bị cái tật xấu gì thế? Trước kia chỉ huy tôi xoay như chong ch.óng cũng chưa từng khách khí như vậy, giờ lại bày đặt khách sáo.”

Diệp Hoan trừng mắt: “Anh có phải người khác không mắng thì trong lòng không thoải mái không?” Tên này có phải m.á.u M không, khách khí với hắn thì hắn lại không sướng.

Diệp Hoan vừa mở miệng, Chu Ái Quân cũng không dám ho he, bởi vì biểu đệ của hắn đang nhìn chằm chằm.

Hắn thật sự sợ đôi vợ chồng này, đúng là phu xướng phụ tùy.

“Cơm chín rồi. Hoan Hoan, Chu đoàn trưởng, mọi người ăn cơm trưa xong rồi hãy đi nhé?”

Hôm nay dì Tằng nấu ăn rất thịnh soạn, có thịt xào khô, lại hầm chân giò (món chính), cơm hôm nay cũng chỉ độn một ít hạt ngô, đối với Nam Thành vừa trải qua lũ lụt thì đây tuyệt đối là hàng xa xỉ.

Diệp Hoan thì không thành vấn đề, cô hỏi biểu ca về thời gian, anh ta nhìn đồng hồ, nói chỉ có 20 phút.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.