Thập Niên 70: Xuyên Thành Mẹ Ruột Vai Ác Của Thiên Tài Nam Chủ - Chương 414: Tỷ Suất Người Xem Kỷ Lục, Cú Hích Bất Ngờ
Cập nhật lúc: 04/02/2026 17:40
Kết quả, bản quyền phát lại “Phụ Nữ Chủ Nhiệm” không có, Đài truyền hình tỉnh Nam người ta đã mua độc quyền phát sóng rồi.
Ngày hôm sau khi Hạ phó đài trưởng đi làm, phát hiện rating của “Phụ Nữ Chủ Nhiệm” lại tăng cao, ngày thứ ba lại càng cao hơn, rating trên cả nước đã sắp chạm mốc 8%.
Hạ phó đài trưởng ở trong văn phòng đ.ấ.m n.g.ự.c dậm chân, một bên mắng Đài truyền hình tỉnh Nam không biết làm người, chính mình ăn thịt uống canh cũng không chừa cho người ta một ngụm. Một bên đi đi lại lại trong văn phòng, suy nghĩ xem làm thế nào để ké một chút nhiệt độ của “Phụ Nữ Chủ Nhiệm”, thành công tạo đà cho bộ “Người Phát Thư” phía sau của bọn họ.
Thời đại này con người còn tương đối giản dị, kiểu ăn vạ trắng trợn thì không có khả năng, nhưng bộ phim “Phụ Nữ Chủ Nhiệm” này quá tà môn, số liệu của nó vẫn cứ tăng mãi.
Chẳng lẽ tất cả các gia đình có tivi trên cả nước đều chạy đi xem “Phụ Nữ Chủ Nhiệm”?
Nó thật sự không bình thường chút nào.
Hạ phó đài trưởng không ở Lâm Thành. Nếu ông ở Lâm Thành, Thẩm huyện trưởng sẽ nói cho ông biết lúc trước Diệp Hoan đã chơi trò này điêu luyện thế nào. Cách cô vực dậy Đài phát thanh Lâm Thành từ hai bàn tay trắng và kịch bản hiện tại của “Phụ Nữ Chủ Nhiệm” chẳng qua là cùng một lộ trình mà thôi.
Bởi vì nữ chính của “Phụ Nữ Chủ Nhiệm” là Diệp Hoan, cốt truyện phim cô đóng vừa châm biếm lại vừa tràn ngập chính nghĩa, cô lại dùng chính giọng thật của mình.
Gần đây thính giả đài phát thanh tìm kiếm Diệp Chủ Bá đến phát điên rồi. Có người nhạy cảm với âm thanh, lập tức liên hệ hai người với nhau. Ông nói xem “Phụ Nữ Chủ Nhiệm” không bạo thì ai bạo?
Nếu Thẩm huyện trưởng không làm chính trị mà đi làm ở đài truyền hình, ông nhất định sẽ ra lệnh cho cấp dưới: Chỉ cần là phim điện ảnh hay truyền hình do Diệp Chủ Bá đóng, đừng quan tâm kết quả thế nào, cứ nhào vô mua bản quyền phát sóng là được.
Fan hâm mộ trên đài phát thanh của cô thực sự quá nhiều, cố tình lại thích giọng nói của cô, từ người già đến trẻ nhỏ đều có, các cô gái cũng rất nhiều. Ông nói xem một gia đình mua nổi tivi, chẳng lẽ lại không mua nổi cái đài radio sao?
Cho nên a, việc “Phụ Nữ Chủ Nhiệm” bạo hồng chẳng phải là ván đã đóng thuyền rồi sao?
...
Hạ phó đài trưởng không biết những điều này, nhưng ông đang tiếc nuối, đang mắng Đài truyền hình tỉnh Nam không biết làm người.
Triệu Dương thật cẩn thận bước vào khi Hạ phó đài trưởng đang chắp tay sau lưng đứng trước cửa sổ suy tư về nhân sinh.
“Triệu phó đài trưởng, kia... cái vụ bên Nam Thành ấy, trước Tết họ bảo đài tỉnh chúng ta xuống Nam Thành quay, quay cái phim tuyên truyền ‘Giải nguy cứu hồng’ ấy, tôi lại từ chối hắn sao?”
Cái ông Hà bí thư bên Nam Thành cũng thật có nghị lực, thảo nào có thể làm thư ký cho bí thư. Đâu giống hắn, công tác bao nhiêu năm vẫn chỉ là một nhân viên quèn.
Triệu Dương nghiêm túc kiểm điểm lại bản thân, có phải do hắn thiếu chút vận may, hay là do da mặt hắn chưa đủ dày?
Ừm.
Ý thức được sai lầm, có phải nên sửa đổi một chút không?
Triệu Dương nghĩ, cùng lắm thì bị đuổi việc, cho nên miệng hắn cứ bô bô nói, kể lể việc Hà bí thư Nam Thành luôn gọi điện thoại tới bắt bọn họ đi quay phim tuyên truyền, còn muốn coi bọn họ như những kẻ ngốc nhiều tiền, sống c.h.ế.t không chịu bỏ ra một xu, lại còn mặt không đổi sắc cách hai ngày gọi điện thoại tới một lần.
Có nghị lực này, làm gì mà chẳng thành công?
Bất quá Nam Thành rốt cuộc cũng đặc thù, người ta gặp lũ lụt, hành vi gì cũng có thể được thông cảm.
Hắn thêm mắm dặm muối kể lể, rồi bắt đầu nói chính quyền huyện Nam Thành người si nói mộng, bắt bọn họ xuống quay miễn phí thì thôi đi, còn lôi một người mới tới quay. Cũng không nghĩ xem, một người mới thì quay phim tuyên truyền thế nào cho tốt?
Bọn họ Nam Thành không phải gặp hồng thủy sao? Vậy thì tốt xấu gì cũng đi xưởng phim xin một diễn viên xuống quay chứ? Chuyện này làm quá có lệ rồi.
Hạ phó đài trưởng: “Cậu nói, người bọn họ bảo quay phim tuyên truyền ‘Giải nguy cứu hồng’ tên là gì cơ?”
Triệu Dương có chút không hiểu mạch não của chính quyền Nam Thành, nói: “Là một người mới tên Diệp Hoan. Nói chủ đề muốn quay là đoạn ngắn tuyên truyền ‘Giải nguy cứu hồng’ của “Phụ Nữ Chủ Nhiệm”, chủ yếu là để cảm ơn các đội cứu viện khắp nơi đã đến Nam Thành.”
Kỳ thật chuyện này, làm cũng được mà không làm cũng được. Đài truyền hình bọn họ đích xác đã đưa tin về lũ lụt Nam Thành, thậm chí đều đã phát trên Bản Tin Thời Sự tỉnh Ha vài lần, trách nhiệm coi như đã xong.
Vậy quay phim tuyên truyền chẳng phải là trách nhiệm của bọn họ sao? Vấn đề là miễn phí, ai nguyện ý làm cái việc tốn công vô ích này chứ?
Triệu Dương vẫn luôn giữ quan niệm này. Hắn nghe Hạ phó đài trưởng hỏi câu này xong định trả lời, nhưng đột nhiên trong lòng có dự cảm không lành. Hắn cảm giác Hạ phó đài trưởng hiện tại ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống người ta.
Không.
Là muốn nuốt chửng hắn.
Bởi vì hắn nghe Hạ phó đài trưởng hỏi: “Cậu nói chủ đề là cái gì?”
Triệu Dương có chút lắp bắp: “Thì... thì chính là phim tuyên truyền ‘Giải nguy cứu hồng’ của phụ nữ chủ nhiệm mà. Nói chủ yếu là vì cảm tạ nhân viên cứu viện khắp nơi đi Nam Thành, nhưng bởi vì bọn họ không có tiền, muốn chúng ta miễn phí đi quay. Cái này ai mà thèm quay chứ?”
“Diệp Hoan?”
Cái tên Diệp Hoan này sao nghe quen tai thế nhỉ...
Hạ phó đài trưởng nhanh ch.óng đi tìm tên diễn viên chính của “Phụ Nữ Chủ Nhiệm”. Đây không phải là cùng một người sao?
Hạ phó đài trưởng hỏi, cái cô Diệp Hoan này có phải là Diệp Hoan nữ chính của “Phụ Nữ Chủ Nhiệm”, có phải là Diệp Hoan nhảy “Thường Nga bôn nguyệt” trong Xuân Vãn không?
