Thập Niên 70: Xuyên Thành Mẹ Ruột Vai Ác Của Thiên Tài Nam Chủ - Chương 425: Món Quà Của Chồng Và Bước Khởi Đầu Của Đài Phát Thanh
Cập nhật lúc: 04/02/2026 17:41
Sau khi trở về, người đàn ông lại nói với Diệp Hoan rằng hắn đã mời chuyên gia đi xem trạm thu phát tín hiệu của đài phát thanh Nam Thành, bảo nàng yên tâm đi làm vân vân.
Trước khi người đàn ông rời đi, Điền Tam và Nguyên Nhất còn riêng tới nói với nàng một câu, nói rằng tiền lắp điện thoại và mua TV trong nhà là do người đàn ông lắp ráp rất nhiều cái radio, thức trắng bao nhiêu đêm lắp ráp xong radio rồi bảo bọn họ đi đổi lấy cái mới mua.
Còn nói người đàn ông ngày thường đều không thế nào lắp ráp radio bảo bọn họ đi bán, lần này lại thái độ khác thường chủ động đi làm chuyện này.
Diệp Hoan nhìn bóng dáng hai người vội vã đuổi theo sau khi bị người đàn ông gọi, thập phần ngạc nhiên. Người đàn ông này cư nhiên biết lắp ráp radio, kỹ năng này cũng quá nghịch thiên đi.
TV đen trắng ít nhất phải 500 đồng, cộng thêm lắp điện thoại, người đàn ông này phải tốn gần 800-900 đồng.
Nàng suy nghĩ, nếu sau này người đàn ông không làm thị trưởng nữa, chờ cải cách mở cửa, chỉ dựa vào năng lực cải tạo radio này của hắn đều có thể đi mở công ty.
Diệp Hoan: "?" Nàng quả nhiên là quá thiếu tiền, cái gì cũng nghĩ đến kiếm tiền.
Hai ngày sau, đài phát thanh Nam Thành điệu thấp lên sóng ba tiết mục. Một tiết mục gọi là ‘Nam Thành âm nhạc hội’, cái ‘Nam Thành âm nhạc hội’ này phát sóng vào ban đêm.
Còn có ‘Nam Thành văn hóa cố sự hội’ và ‘Nam Thành nhân vật cố sự hội’.
Nhưng danh tiếng trước kia của đài phát thanh Nam Thành thật sự là quá tệ, cơ hồ không ai sẽ chuyên môn đi nghe tiết mục của đài phát thanh Nam Thành.
Mà nhiệm vụ bắt buộc các đơn vị chính phủ Nam Thành phải nghe đài trước kia cũng đã bị hủy bỏ, cho nên tỷ lệ thính giả của toàn bộ đài phát thanh Nam Thành vô cùng t.h.ả.m đạm, cơ hồ chẳng có ai nghe.
Cái ‘Nam Thành âm nhạc hội’ điệu thấp phát sóng thời điểm, cơ hồ liền không có mấy thính giả.
Đêm đó, vẫn là thư ký Khang cùng Đàm huyện trưởng mấy người hỏi đến tình hình đài phát thanh Nam Thành. Hà bí thư nói Diệp chủ bá lên một cái tiết mục âm nhạc, cụ thể tỷ lệ thính giả còn chưa biết.
Thư ký Khang kính mắt đều sắp rơi xuống, ổn định một chút mới nói: “Đi tìm radio mở ra nghe thử xem.”
Hà bí thư liền chạy nhanh đi ôm radio tới, điều chỉnh kênh sang đài phát thanh Nam Thành.
Đến khi trong văn phòng vang lên giọng nói quen thuộc, thư ký Khang liền biết đài phát thanh Nam Thành đợt này ổn rồi.
Hắn lại hỏi một câu đài tỉnh khi nào xuống.
Hà bí thư nói: “Nói là ngày mai tới, bất quá Diệp chủ bá nói cô ấy không có thời gian đi đón.”
Nói là muốn đi làm cái gì băng từ, còn phải tìm công cụ ghi âm tốt, hắn cũng không thể nói gì, vốn dĩ đón người cũng không phải trách nhiệm của cô ấy.
Thư ký Khang liền bảo bí thư tiếp đãi người của đài tỉnh cho tốt, tuy rằng không trả tiền, nhưng ăn ở của đối phương là phải chăm sóc chu đáo.
Nói xong, đêm nay hắn tan tầm sớm hơn mọi khi, trước khi tan tầm còn nghe xong bản nhạc mới về.
…
Bến xe Nam Thành.
Đầu xuân năm nay ở Nam Thành thật sự lạnh. Lúc từ bến xe đi xuống, đạo diễn, phóng viên và người phụ trách của đài tỉnh bị con đường bùn lầy ở Nam Thành hành hạ quá sức.
Chờ khi đi ra ngoài, Diệp Hoan người tới đón bọn họ còn chưa tới, người phụ trách Dương Kiến Đông liền có chút hỏa khí.
Vốn dĩ bọn họ miễn phí tới quay phim tuyên truyền liền mang theo hỏa khí, điều kiện Nam Thành lại không tốt, Diệp Hoan lại là người mới, mới diễn qua một bộ phim truyền hình liền tự cao tự đại như vậy, cả đoàn người đài tỉnh đối với ấn tượng về Diệp Hoan rơi xuống đáy cốc.
Mới quay một cái TV tính là cái gì, ngay cả tôn trọng tiền bối đều sẽ không, mấy người miễn bàn có bao nhiêu nén giận.
Vốn dĩ chút hảo cảm dâng lên nhờ “ Phụ nữ chủ nhiệm ” đều không còn, Dương Kiến Đông còn ngoài cười nhưng trong không cười nói: “Hà bí thư a, người của đài phát thanh các anh cũng thật có cá tính a.”
Cái gì gọi là có cá tính, là nói bọn họ không biết làm người. Ngay cả người của đài tỉnh tới quay phim tuyên truyền, cư nhiên cũng không biết chạy tích cực một chút. Cho nên đài phát thanh Nam Thành tình huống như vậy, có thể nổi lên mới là gặp quỷ.
Hà bí thư là người làm bí thư, nơi nào không biết cái này, hắn liền giải thích nói: “Dương chủ nhiệm thứ lỗi, Hạ chủ nhiệm của đài phát thanh bọn họ đi chuẩn bị phòng ốc, bên kia đã chuẩn bị sẵn cơm trưa, chúng ta trực tiếp qua đó là được.”
Nói xong, hắn lại kể một ít tình huống của Diệp Hoan, bao gồm việc cô vì muốn chỉnh đốn đài phát thanh, mấy ngày nay lại là tuyển người, lại là mời thợ đi kiểm tra tình trạng ăng-ten của trạm phát sóng.
Còn nói Diệp Hoan lần này là đi tìm thiết bị ghi âm, mục đích cũng là vì muốn đài phát thanh Nam Thành sớm ngày khởi sắc, lại nói Diệp Hoan ngầm còn quyên góp một số tiền lớn cùng lương thực thô để cứu tế vân vân.
Những lời này bất quá chỉ vài câu ngắn gọn, nhưng thật ra làm hỏa khí của đoàn người đài tỉnh tan đi không ít.
Bất quá, đối với những lời Hà bí thư nói về tình huống của Diệp Hoan, bọn họ là không tin, tổng cảm thấy có thành phần khoa trương.
Đoàn người đều tính toán quay xong phim tuyên truyền, bọn họ lập tức liền trở về, nhiều lắm liền tới đây đi một chuyến này thôi.
…
Nghĩ là nghĩ như vậy, chờ buổi chiều nhìn thấy Diệp Hoan cùng người đại diện của cô thì liền không nghĩ như vậy nữa.
Buổi chiều bọn họ liền đi xuống hương trấn quay phim tuyên truyền. Nơi đó sương ẩm tương đối nặng, nước sông chảy xiết, vị diễn viên mới này nói nhảy liền nhảy xuống, mọi người đều sợ tới mức tròng mắt thiếu chút nữa không lồi ra.
Dương chủ nhiệm là người phụ trách, hắn ở bên cạnh đều sợ ngây người, hắn sợ xảy ra chuyện còn vội vàng bảo người đi vớt người, đừng để xảy ra chuyện.
