Thập Niên 70: Xuyên Thành Mẹ Ruột Vai Ác Của Thiên Tài Nam Chủ - Chương 454: Ác Mộng Canh Nóng Và Rượu Trái Cây
Cập nhật lúc: 04/02/2026 17:45
Lại một điều nữa, chính là muốn bọn cậu kết bạn ở trường học, một người lẻ loi thì dễ bị nhắm vào.
Cuối cùng, chính là gặp bất cứ chuyện gì cũng không thể xuất hiện với tư thế kẻ yếu. Khi bị bạo lực học đường, nhắm mắt lại cũng phải phản kích. Những kẻ đó cũng chỉ là những kẻ hèn nhát, thật sự phản kích và dọa kiện cáo, đối phương cũng sẽ sợ hãi.
“Bảo bối, nhớ kỹ, bất cứ lúc nào các con đều có bố mẹ ở phía sau. Mặc kệ xảy ra chuyện gì, các con đều không phải một mình. Phải nhớ là ở bên ngoài gặp chuyện không giải quyết được, đều phải về nói cho bố mẹ biết không?”
Bà nói, lại cúi đầu hôn lên trán cậu và em gái, sau đó mới dỗ bọn cậu ngủ.
...
Có lẽ vì câu nói “bất cứ lúc nào cũng có thể về tìm bố mẹ” của mẹ đêm nay, cộng thêm câu nói “cậu có từng nghĩ tới, có lẽ Diệp a di là lo lắng cho các cậu” của Chu Thư Dập hôm nay, Cố Ninh An phát giác đêm nay cậu tựa hồ nằm mơ.
Trong mơ, tình huống của cậu có chút không ổn, bởi vì cậu cảm giác đùi hơi đau.
Bốp.
“Ai cho mày lại đây chạm vào canh?”
Một cái tát giáng xuống mặt, cậu ngơ ngác ngẩng đầu, mới phát hiện là mẹ của kiếp trước đang vẻ mặt oán hận trừng mắt nhìn cậu.
Cậu cúi đầu nhìn xuống, mới thấy một cái nồi nhôm rơi dưới chân. Trên đùi cậu, trên giày, thậm chí đầy đất đều là canh nóng đổ ra.
À, cậu nhớ ra rồi. Mùa đông, mẹ cậu nấu canh trên bếp lò, sau đó sai cậu bưng canh qua bàn để.
Quai nồi nhôm quá nóng, khi bàn tay nhỏ bé của cậu nắm vào, một luồng nhiệt nóng bỏng ập đến. Tay cậu không giữ được nồi nhôm, sau đó canh nóng hổi đổ hơn nửa lên đùi.
Cảm giác đau rát ập đến, cậu mờ mịt nhìn cảnh tượng trước mắt.
Lúc ấy, cậu rất sợ hãi.
Quả nhiên, cậu bị đ.á.n.h một cái tát.
Mẹ đ.á.n.h cậu một cái, sau đó đi lấy chổi tới xử lý, còn bắt cậu mau cút sang một bên.
Em gái ôm cậu khóc.
Cậu không dám để em gái chạm vào mình, cậu sợ canh nóng làm bỏng em. Cậu dỗ dành em gái lên lầu một lát, sau đó lén cởi quần ra, liền phát hiện trên đùi nơi nào cũng nổi lên từng mảng bọng nước lớn.
Lúc ấy cậu còn chưa lớn lắm, còn chưa hiểu bị bỏng thì phải nhanh ch.óng dùng nước lạnh xối rửa.
Nói đến cũng lạ, lúc mới bị bỏng thì còn cảm thấy nóng, đến về sau thế nhưng một chút cũng không cảm thấy đau nữa.
Em gái khóc lóc hỏi cậu: “Anh ơi, có đau không?”
Cố Ninh An lắc đầu: “Không đau. Đừng khóc.”
Mẹ rống cậu một trận xong, cuối cùng trực tiếp đ.á.n.h cả hai anh em một trận, còn hỏi cậu: “Biết sai chưa?”
Cố Ninh An thật sự nghiêm túc suy nghĩ, cậu sai ở đâu.
Sau đó mẹ thấy cậu không nói lời nào, bắt bọn cậu quỳ cả đêm. Cậu sau đó lại đau cả đêm, đến ngày hôm sau thì hoàn toàn không còn cảm giác gì nữa.
Ngày hôm sau, mẹ lại cầm t.h.u.ố.c tới bôi, hình như cũng không có tác dụng, đều đã nổi bọng nước rất to, t.h.u.ố.c bôi lên cũng chỉ ở trên mặt bọng nước, không có tác dụng gì.
Lại về sau, đùi cậu cũng đã để lại sẹo.
Khi đó, cậu cảm thấy cậu nên vui mừng, vết sẹo này ở trên đùi chứ không phải trên mặt.
Cậu kỳ thật từ nhỏ đã lớn lên xinh đẹp, cho nên cuối cùng mới bị bán cho tiểu thư hào môn làm đồng dưỡng phu.
Chỉ tiếc, bị bán vào gia tộc hào môn đỉnh cấp làm đồng dưỡng phu, vẫn như cũ không thể cứu rỗi cậu, chỉ là đưa cậu vào một vũng bùn khác mà thôi.
Ai cũng chưa thể cứu rỗi cậu, cậu chỉ là ở trong vũng bùn ngày qua ngày, chỉ hy vọng có thể sớm ngày trở về cứu em gái ra...
...
Oa oa oa.
Ban đêm, trong màn trời đen nhánh, bên ngoài vang lên tiếng ếch kêu náo nhiệt.
Khi Cố Ninh An tỉnh lại lần nữa, cậu chỉ cảm thấy thân thể rất nặng, cậu bị đè chịu không nổi.
Cậu kéo chăn, lúc này mới phát giác chăn bị mẹ đè lên.
Có lẽ là mẹ quá mệt mỏi, cậu tỉnh lại kéo chăn bà cũng chưa có cảm giác.
Cố Ninh An dứt khoát lấy một cái chăn khác đắp cho bà.
Cố Ninh An rời giường, đi dép lê nhỏ, tự mình lần theo vách tường đẩy cửa ra, sau đó bật đèn phòng khách. Cậu tìm đến cái kệ sách ở một bên phòng khách, đầu tiên là lấy ghế đặt ở bên cạnh kệ, sau đó trèo lên lấy bình rượu trái cây mà bố ngâm.
Cậu lấy rượu trái cây xuống, cũng không lấy những thứ khác, chỉ cầm cái chén trà trên bàn, sau đó rót một ít rượu.
Cậu bưng rượu trái cây lên, cứ thế ngồi dưới đất uống từng ngụm từng ngụm.
Cố Ninh An thở dài: Vô lý thật, đã bảo không nghĩ đến những chuyện đó, không ngờ vẫn sẽ nhớ tới.
Cậu uống hết ly này đến ly khác, cuối cùng khuôn mặt nhỏ đều uống đỏ bừng, cậu vẫn như cũ cảm giác n.g.ự.c rầu rĩ.
“An An.”
Một tiếng gọi truyền đến. Cố Ninh An ngẩng cái đầu nhỏ lên, chỉ cảm thấy có thứ gì đó đang lắc lư, hóa ra là mẹ đang đi tới.
“Giỏi nhỉ, con cái thằng nhóc này không ngủ, lại dám chạy ra đây uống rượu.”
Mẹ đi tới, đoạt lấy cái chén trà nhỏ trong tay cậu, sau đó khom lưng bế cậu lên. Bà giơ tay đ.á.n.h vào tay nhỏ, m.ô.n.g nhỏ của cậu: “Không được ăn bậy uống bạ, con còn quá nhỏ không thích hợp uống rượu, biết không?”
Cố Ninh An nhìn mẹ, nhìn nhìn, mẹ trước mắt và mẹ kiếp trước hình như đều hung dữ như nhau, nhưng hình như lại đều không giống nhau. Lúc này trong đáy mắt mẹ vừa gấp vừa giận, đại khái đều là thực tức giận đi.
Trưa hôm sau, bố từ bên ngoài trở về, còn ở nhà ăn cơm cùng.
