Thập Niên 70: Xuyên Thành Mẹ Ruột Vai Ác Của Thiên Tài Nam Chủ - Chương 598: Bình Giấm Chua Cố Huyện Trưởng Và Món Quà Riêng Tư
Cập nhật lúc: 04/02/2026 18:04
Lúc rời đi, Cố tam thúc ôm quà vẻ mặt thỏa mãn. Khi đi hắn thấy cháu trai rốt cuộc cũng thông suốt, còn triều Hoan Hoan bảo bối nháy mắt đầy ẩn ý, bảo cô dỗ dành hắn.
Lại bảo cô hôn hôn người đàn ông.
Hắn còn muốn ở bên cạnh bồi thêm một câu: “Hoan Hoan bảo bối, vợ chồng son mà, phải ân ân ái ái, không ân ái thì làm sao thú vị được? Đừng giống như anh con, sống một chút tình thú cũng không có. Hoan Hoan bảo bối nhà chúng ta, bất cứ thứ gì cũng phải là thượng hạng nhất.”
Chính là ám chỉ tính cũng phải là tốt nhất, đàn ông phải tốt nhất, sinh hoạt phải tốt nhất.
Diệp Hoan: “?”
Tam thúc thật là cái gì cũng dám nói.
Lúc rời đi hắn còn phải nhắc nhở một câu: “Hoan Hoan bảo bối, vợ chồng son xa cách mấy tháng, lần sau con tặng quà phải hỏi Tam thúc một chút, bằng không có người nửa phòng đều ngập mùi giấm chua, chua lắm. Có người nha, ngày thường nhìn thì nghiêm trang, nhưng khi đ.á.n.h đổ bình giấm chua thì người chịu tội vẫn là chính mình.”
Nói xong, hắn còn vui vẻ hớn hở nói: “Bất quá con đừng lo lắng, nếu thật sự bị bắt nạt, cảm giác không thoải mái, trả hàng lại đây Tam thúc dạy dỗ lại cho con.”
“Tam thúc,” Diệp Hoan bị Tam thúc yêu nghiệt ám chỉ đến đỏ bừng cả mặt, lúc này cô xấu hổ đến hận không thể chui xuống đất.
Cố tình người đàn ông nhìn cô bằng đôi mắt chứa đựng cảm xúc đè nén đáng sợ, lại bị Tam thúc yêu nghiệt nhắc nhở như vậy, kia không phải cố ý làm cô đêm nay chịu tội sao?
Bộ dáng cô vừa thẹn vừa bực, chọc cho Tam thúc cười ha ha mang theo cả nhà đi về.
Đám người đều đi rồi, mấy thằng nhóc cũng ở trong căn phòng nhỏ hiếm lạ với món quà của chúng, Cố Diệp Lâm mới xách những đồ vật còn lại vào phòng, sau đó liền ngồi ở trên giường rũ mắt nhìn chằm chằm bà xã, trong mắt tựa như ngưng tụ cảm xúc, lại nửa ngày không lên tiếng.
Diệp Hoan giơ tay gõ gõ lòng bàn tay người đàn ông, hắn liền trở tay nắm lấy tay cô.
Bộ dáng này của người đàn ông là thật sự ghen tị nha.
Diệp Hoan liền cố ý hít hít cái mũi, nói nhỏ: “Ca, anh xem bình giấm chua lâu năm nhà chúng ta có phải hay không bị vỡ rồi, sao khắp phòng đều là mùi giấm chua thế này?”
Người đàn ông nghe được lời này của cô, duỗi tay nhéo nhéo thịt mềm bên hông cô, đôi con ngươi ngưng tụ nhìn cô, bỗng nhiên cúi đầu hôn lên.
Lần này đầu lưỡi người đàn ông xông tới mang theo sự trừng phạt, thậm chí sức lực ôm cô lớn đến kinh người. Chờ Diệp Hoan đều sắp không thở nổi hắn mới buông tha, khi rời đi còn c.ắ.n nhẹ một cái lên khóe môi cô.
Đó là thật sự c.ắ.n nha, Diệp Hoan “ai da” một tiếng đ.ấ.m người đàn ông một cái: “Ca, anh cầm tinh con ch.ó à?”
Cô vuốt khóe miệng, hận không thể c.ắ.n trả lại.
Người đàn ông liền như biết cô nghĩ gì, hắn kéo tay cô ra, tỉ mỉ xoa khóe môi cho cô, đôi con ngươi sâu thẳm nhìn cô, bỗng nhiên nói: “Bà xã, em có thể c.ắ.n trả lại.”
Hắn chưa nói cô không thể tặng đồ, cũng chưa nói không thể nhận đồ, cô tặng đồ cho biểu ca đều là quà bình thường.
Cô đi ra ngoài, lại thường xuyên ở đoàn phim quay phim, không thể nào không có quan hệ xã giao.
Cô lớn lên xinh đẹp, chỉ cần mắt không mù, ánh mắt thưởng thức cùng ái mộ là không thể thiếu. Cố Diệp Lâm có thể lý giải, còn bao dung, cũng đã chuẩn bị tâm lý, nhưng đáy lòng bình giấm chua vẫn là đổ hơn một nửa.
Thậm chí khi tâm tư âm u trỗi dậy, hắn muốn đem cô giấu đi, nhốt lại, chỉ thuộc về một mình hắn, chỉ cho một mình hắn nhìn ngắm ôm ấp.
Vợ con giường ấm, khi hắn trở về cô liền ở nhà chờ, tốt nhất là khi hắn mở cửa cô có thể giống như con gái, là người đầu tiên lao vào lòng hắn ôm cổ hắn làm nũng, hôn hắn sờ hắn yêu hắn, cho dù nói những chuyện vặt vãnh hắn cũng vui mừng.
Cũng muốn trong ánh mắt cô đều phản chiếu bóng dáng một mình hắn, hắn muốn trong thế giới của cô tràn ngập hình bóng hắn.
Đây là mặt âm u giấu kín trong sâu thẳm nội tâm Cố Diệp Lâm, nhưng chờ phục hồi tinh thần lại, hắn lại đem những cảm xúc tiêu cực u ám đó toàn bộ giải quyết. Hắn từng nói sẽ che chở cô dưới cánh chim, hận không thể bao trọn gói từng chút từng chút của cô.
Nhưng từng chút từng chút khi hắn bị hạ phóng làm hắn thanh tỉnh, bà xã ra cửa vẫn là có người sẽ bắt cóc cô, làm tổn thương cô. Sự thật này nhắc nhở hắn, hắn còn cần không ngừng nỗ lực bảo vệ bà xã thật tốt.
Quan trọng hơn là, bà xã kỳ thật một chút nội tâm cũng chưa mở ra với hắn. Cố Diệp Lâm nặng nề nhắm mắt, hắn đem tất cả tâm tư u ám giấu đi, cả người lại khôi phục thành Cố huyện trưởng bình tĩnh khắc chế, hắn mới triều bà xã hơi hơi mỉm cười: “Bà xã, còn anh đâu?”
Diệp Hoan bị ôm thật sự c.h.ặ.t, vừa rồi tay người đàn ông ấn trên eo cô sức lực lớn đến kinh người.
Hơi thở dồn dập cùng cảm xúc cuồn cuộn của người đàn ông, nghĩ cũng biết hắn không biết lại nghĩ đến cái gì rồi.
Diệp Hoan chọc chọc n.g.ự.c người đàn ông: “Ca, vừa rồi anh có phải hay không muốn đ.á.n.h em?”
Người đàn ông lắc đầu.
Diệp Hoan: “Đó là muốn đem em nhốt lại?”
Người đàn ông lần này không lên tiếng.
Diệp Hoan ngao ngao kêu, cô tức giận đ.ấ.m hắn một cái: “Anh thật sự có tâm tư như vậy a?”
Diệp Hoan: “Này, anh có lương tâm hay không a, em là thấy biểu ca đi theo chúng ta ở Hồng Kông chạy ngược chạy xuôi. Em vốn dĩ ngay từ đầu định mua cho biểu ca bộ âu phục giống Tam thúc, sau lại nghĩ anh khả năng có ý kiến nên em mới đổi thành cái cặp.”
Người đàn ông nắm lấy tay cô, lắc đầu, sau đó không lên tiếng.
Diệp Hoan đoán người đàn ông là bởi vì cô không mang quà cho hắn?
“Là quà sao? Em mua cho anh một bộ âu phục, mua hai bộ quần tây cùng áo sơ mi, còn có giày da nữa.” Cô nói rồi tiến lên lấy quần áo ra cho hắn, sau đó lại lấy riêng mấy cái cà vạt mà cô đã chuẩn bị cho lãnh đạo ra: “Đến xem này, 5 cái cà vạt: màu đỏ, màu xanh lục, màu đen, xanh hải quân và sọc xanh đế, còn có áo khoác, về sau anh có thể thay đổi mà đeo.”
