Thập Niên 70: Xuyên Thành Mẹ Ruột Vai Ác Của Thiên Tài Nam Chủ - Chương 601: Câu Chuyện Cảnh Tỉnh, Quyết Tâm Bảo Vệ Em Gái Của Ninh An
Cập nhật lúc: 04/02/2026 18:05
Diệp Hoan nhớ tới những cô gái “não yêu đương” ở hiện đại, mặc kệ người khác hỏi cái gì đều là “tùy tiện”, “em không biết”, “em không hiểu lắm anh cứ quyết định là được”.
Các cô gái không chịu động não, nếu đặc biệt tin tưởng bạn trai hoặc người bên cạnh, hết thảy đều nghe theo người khác, nhìn như thực hạnh phúc, nhưng tương lai lại tràn ngập nguy hiểm to lớn.
Bạn làm sao biết người trước mắt, rốt cuộc là người hay là quỷ? Tuổi trẻ lười biếng trộm lười suy nghĩ, tương lai đều có khả năng phải trả giá bằng nước mắt.
Diệp Hoan diễn rất nhiều vai, trong đó có một kịch bản kể về chuyện này. Một cô gái miền núi đi ra ngoài làm công, cô đối với thế giới bên ngoài đều tràn ngập thiện ý, đối với bất kỳ ai xuất hiện bên cạnh đều không phòng bị. Đi làm xa, đến Tết về nhà, trên người không có tiền, vừa vặn năm đó tuyết rơi dày đặc.
Trên đường đi, cô gái gặp một người đàn ông trung niên. Cô gái không có tiền, gã đàn ông liền nói tiền xe đắt, bọn họ là đồng hương, đi cùng nhau về nhà cho có bạn, hỏi cô có chịu không?
Cô gái nói, hết thảy đều nghe theo ông ta. Sau đó, ông chú kia lại nói mua giày cho cô, mua trái cây, rồi cùng nhau đi con đường nào đó, cô gái cảm thấy ông chú là đồng hương có thể tin tưởng, đối phương nói cái gì cũng đều nghe theo.
Kết quả cuối cùng, cô gái bị lừa bán gả cho cháu trai của gã đàn ông kia. Tên cháu trai này lớn lên xấu xí không nói, hơn nữa còn là một kẻ vũ phu. Cuối cùng cô gái kia sinh con xong bị đ.ấ.m đá bạo hành, trong tuyệt vọng cô mỗi ngày đều ra bờ sông khóc. Trong tình cảnh có con mà vẫn bị bạo hành, cuối cùng cô mắc bệnh trầm cảm.
Cố tình cô còn không dám trốn, bởi vì gã đàn ông kia đe dọa, nếu cô dám trốn, hắn sẽ g.i.ế.c c.h.ế.t cả nhà cô gái. Có thể nói cô gái bị t.r.a t.ấ.n đến tinh thần hoảng hốt.
…
Diệp Hoan kể xong câu chuyện này, sau đó liền thu hoạch được mấy đôi mắt sững sờ, thẳng lăng lăng nhìn cô.
“Mẹ ơi, chuyện này là có ý gì nha?”
Suy nghĩ bị kéo về, Tiểu Ninh Ôn lôi kéo tay mẹ. Bé còn chưa hiểu lắm quá nhiều thứ, bất quá bé thấy mẹ rất coi trọng cái này, liền đi theo mẹ cùng nhau mắng: “Người xấu, đ.á.n.h bẹp hắn.”
“Chị gái kia thật đáng thương, nhưng mà chị ấy ngốc quá. Sao người khác lừa thế nào liền đi thế ấy, người khác lừa Ôn Ôn thì Ôn Ôn không đi đâu.”
Diệp Hoan dở khóc dở cười hôn bé.
Cố Ninh An nhàn nhạt liếc nhìn em gái mình, lại quay đầu nhìn thoáng qua tiểu sói con nhà họ Chu đang như suy tư gì đó. Hắn muốn bảo vệ tốt em gái, không thể để người đàn ông khác ngậm đi mất.
Bất quá tâm trạng Cố Ninh An rất trầm trọng. Em gái kiếp trước chính là bị bán vào núi sâu, nhà người mua em gái có rất nhiều đàn ông, thường xuyên đều sẽ lén lút bắt nạt em gái. Kiếp trước em gái lớn lên trong hoàn cảnh đó, có thể tưởng tượng em gái đã trở nên tự ti đến mức nào.
Hắn cũng là sau này mới biết được em gái khi còn nhỏ đã bị những gã đàn ông đó làm nhục. Sống lại một đời, Cố Ninh An vẫn rất hận.
Đời này, những kẻ đó đừng hòng rơi vào tay hắn, bằng không hắn vẫn sẽ hung hăng thu thập bọn chúng.
“Mẹ ơi, tối nay con có thể ngủ cùng mẹ không?”
Cố Ninh Ôn đã lâu không ngủ cùng mẹ, bé nhớ mẹ, đêm nay chiếc áo bông nhỏ tri kỷ này phải được mẹ ôm ôm hôn hôn mới chịu ngủ.
Diệp Hoan hôn bé: “Đương nhiên là được nha.”
Diệp Hoan ôm con gái qua phòng lớn.
Tiểu Ninh Ôn ngủ cùng anh trai đã quen, muốn kéo anh trai cùng qua đó.
Diệp Hoan không còn cách nào, chỉ đành dỗ Tiểu Thư Dập ngủ trước, chờ cậu bé ngủ say mới ôm một đôi con cái qua phòng lớn.
Phòng lớn, người đàn ông còn đang đọc sách dưới ánh đèn bàn, thấy cô ôm hai đứa nhỏ qua, hắn gấp sách lại, đi tới đón lấy con gái để dỗ ngủ.
Cố Ninh An vốn định về phòng nhỏ ngủ, nhưng trong phòng lớn đốt hương liệu, mẹ lại ôn nhu vỗ lưng hắn dỗ dành, cơ thể nhỏ bé rất dễ buồn ngủ, mơ mơ màng màng hắn cũng liền đi theo đ.á.n.h giấc ngủ say.
Chờ hai đứa nhỏ đều ngủ say, hai người đắp chăn nhỏ cho chúng, vợ chồng hai người mới nói chuyện riêng một lát.
Diệp Hoan thấy người đàn ông giống như đã khôi phục bình thường, cô cũng muốn cùng hắn thương lượng chuyện của con.
Một là chuyện của con trai, tên nhóc này không biết rốt cuộc biết bao nhiêu cốt truyện trong nguyên tác, cô cũng không biết tình huống của nó thế nào, tóm lại không giống đứa trẻ 3 tuổi.
Thứ hai là chuyện tìm giáo viên dạy múa cho con. Diệp Hoan lần này đi ra ngoài tìm một vòng giáo viên piano và ba lê, ở Đại lục vẫn chưa tìm được. Thẩm Nhất Minh kiến nghị cô đi tìm đoàn vũ đạo mầm non trung ương, xem có giáo viên về hưu nào nguyện ý tới không.
Nếu thật sự không được, Diệp Hoan chỉ có thể tự mình dạy.
Nhưng cô phải đi quay phim, không thể ở nhà dài hạn, cho nên giữa chừng sẽ bị gián đoạn, lúc này mới muốn tìm giáo viên.
Cố Diệp Lâm nghe xong lời vợ nói, cầm tay cô, lúc này mới nói: “Bà xã, em có thể dạy trước, giáo viên có thể từ từ tìm, không cần gấp gáp. Giống như văn hóa đoàn, vũ đạo đoàn thì có, chỉ là em yêu cầu một giáo viên biết nhiều thứ như vậy là rất khó. Kỳ thật bà xã à, một người phụ nữ biết tất cả những thứ này, đó chính là người phụ nữ ưu tú đến mức ch.ói mắt cũng chưa chắc đã làm được.”
Cho nên em biết, em ưu tú đến mức nào không?
Diệp Hoan nghĩ cũng đúng, nhưng vẫn phải tìm một giáo viên theo sát một chút.
