Thập Niên 70: Xuyên Thành Mẹ Ruột Vai Ác Của Thiên Tài Nam Chủ - Chương 614: Oan Gia Ngõ Hẹp, Hai Đóa Hoa Đào Nát Tranh Giành
Cập nhật lúc: 04/02/2026 18:06
Mặt khác, Lâm Nguyệt Nguyệt đã biết biểu ca bọn họ ở Nam Thành đang cần một phát thanh viên biết tiếng Anh, vừa vặn Lâm Nguyệt Nguyệt lại biết.
Lâm Nguyệt Nguyệt đã chờ đợi khôi phục thi đại học từ nhiều năm trước, cô ta đảm bảo lần này mình phát huy không tồi, đã là một chuẩn sinh viên rồi.
Cô ta là sinh viên, lại biết tiếng Anh, cũng phải tốn chút tâm tư mới biết được tin đài phát thanh Nam Thành tuyển phát thanh viên tiếng Anh là do huyện chính phủ phát ra. Hiện tại cô ta rất đắc ý, đắc ý dào dạt chờ những người trước kia coi thường mình phải nhận sai.
Cô ta còn muốn Chu Ái Quân phải chủ động đi tìm mình.
Cô ta cũng coi như nghĩ thông suốt, Chu Ái Quân là đoàn trưởng, cô ta tương lai lại là sinh viên, thế nào cũng có thể xứng đôi với đoàn trưởng, cô ta còn chưa chê đối phương là kẻ thất học đâu.
Đặc biệt là Diệp Hoan, Diệp Hoan có lợi hại đến đâu thì cũng đâu biết tiếng Anh.
Hiện tại biểu ca có việc cầu cô ta, vậy còn có thể đối xử với cô ta như trước kia sao? Cô ta tới Nam Thành mục đích cũng coi như không che giấu, ai cũng biết cô ta là vì Chu Ái Quân mà đến.
Chính là các nàng tính toán hết thảy, duy nhất không tính đến việc Trịnh Tâm Duyệt cư nhiên đã sớm đi theo Chu Ái Quân tới Nam Thành, cái này hai người chẳng phải là đối đầu nhau sao?
…
Trong tiểu viện Cố gia, hai người sắp xé xác nhau ra rồi.
Trịnh Tâm Duyệt mỗi lần Diệp Hoan ra cửa đều sẽ tới tiểu viện Cố gia xem xét, vừa nhìn thấy Lâm Nguyệt Nguyệt cùng Cố nhị thẩm đang làm cải thảo mùa đông trong sân, một luồng m.á.u nóng từ bàn chân xông thẳng lên đỉnh đầu.
“Các người tới làm gì?”
Tiểu viện Cố gia bày đầy đủ loại cải thảo, củ cải và măng mùa đông, ngoài ra còn có các loại thịt khô ướp muối cũng không ít, những thứ này đều là muốn tích trữ trước để chờ ăn tết.
Còn có một số rau củ muốn muối thành dưa chua. Lúc này trong tiểu viện, Tằng tẩu, tam thẩm cùng Cố nhị thẩm đều đang thái sợi củ cải, Lâm Nguyệt Nguyệt cầm quyển bài tập tiếng Anh ngồi đó lầm bầm lầu bầu đọc.
Dù sao Lâm Nguyệt Nguyệt tự nhận là đọc khá tốt, bất quá người trong viện đều nghe không hiểu.
Nhị thẩm rất đắc ý, tóm lại đây là tiếng nước ngoài, người biết rất ít, không nghĩ tới cháu gái mình lại biết. Cố nhị thẩm đang thần khí đâu, ai ngờ vừa quay đầu liền gặp phải Trịnh Tâm Duyệt đang xách trái cây tới cửa, lúc này cô nàng gần như hai mắt phun lửa nhìn các bà.
Lâm Nguyệt Nguyệt hiện tại cũng chưa đem Trịnh Tâm Duyệt để vào mắt, một Diệp Hoan cô ta đua không lại, chẳng lẽ còn đua không lại một con nhãi ranh sao?
Lâm Nguyệt Nguyệt: “Không thấy sao? Đài phát thanh Nam Thành cần phát thanh viên biết tiếng Anh, tôi biết tiếng Anh nha, cố ý tới giúp biểu ca.”
Trịnh Tâm Duyệt đầy mặt không vui: “Cút về đi. Biết tiếng Anh có cái gì hay mà đắc ý, cô tưởng chỉ có mình cô biết tiếng Anh sao?”
Lâm Nguyệt Nguyệt còn chưa nói gì, nhị thẩm liền không vui trước: “Này, tôi nói cô nhóc này sao lại thế nhỉ, cô còn chưa tìm đối tượng đi, sao nói chuyện lại thiếu giáo d.ụ.c như vậy?”
Tam thẩm nhìn thấy Trịnh Tâm Duyệt tới, bà tiếp lời: “Nhị tẩu, Tâm Duyệt là em gái chiến hữu của Chu đoàn trưởng, cũng là khách, đừng nói như vậy.”
Cố nhị thẩm không vui, nhưng bà ta tới để nói chuyện hôn sự của Nguyệt Nguyệt và Chu Ái Quân, tự nhiên không muốn đắc tội tam thẩm, liền nhịn xuống không nói.
Lâm Nguyệt Nguyệt lại tiếp lời: “Nga, vậy cô biết sao?”
Trịnh Tâm Duyệt bị kích liền nói: “Ai nói tôi không biết, chẳng phải là tiếng Anh sao? Tôi…”
Lâm Nguyệt Nguyệt dỗi lại: “Vậy cô nói hai câu nghe thử xem?”
“Không biết thì đừng có giả vờ.”
Trịnh Tâm Duyệt lại bị kích thích, cô nàng bước vài bước lên phía trước, một phen giật lấy tập thơ tiếng Anh trong tay Lâm Nguyệt Nguyệt, gần như từng câu từng chữ rít qua kẽ răng: “Lâm Nguyệt Nguyệt, tôi cảnh cáo cô, cô tới tham gia cái gì phát thanh viên tôi mặc kệ, nhưng nếu cô dám có ý đồ gì với Ái Quân ca, tôi sẽ xé xác cô.”
Lâm Nguyệt Nguyệt thấy Trịnh Tâm Duyệt trước mắt như điên rồi muốn xông tới, cô ta có chút sợ hãi.
Cố nhị thẩm lại không vui, bà ta trực tiếp nói: “Này, cô là con gái con lứa xấu hổ hay không, một câu đòi gả hai câu đòi gả Ái Quân ca, lời của người làm mai mối đâu?”
“Lại nói, Chu đoàn trưởng chưa cưới, Nguyệt Nguyệt chưa gả, tôi chính thức tới tìm người làm mai mối thay bọn họ, ngại gì chuyện của cô?” Nếu không phải Cố tam thẩm lôi kéo, Cố nhị thẩm đã xông lên xé miệng con nhãi này rồi.
Chính là ghét, bà ta đã sớm nhìn trúng Chu đoàn trưởng, bỗng nhiên lòi ra cái con nhãi này là chuyện gì xảy ra.
Trịnh Tâm Duyệt gần như nghiến răng nhả ra một câu: “Anh tôi trước khi hy sinh đã nhờ Ái Quân ca chăm sóc tôi, tôi chính là phải gả cho anh ấy, tôi nguyện vì anh ấy mà c.h.ế.t, cô có thể vì anh ấy làm cái gì?”
Lời này vừa thốt ra, trong viện có trong nháy mắt yên tĩnh. Lời này cũng rơi vào tai Cố Diệp Lâm và Chu Ái Quân vừa mới về đến tiểu viện.
Cố nhị thẩm vừa định mắng đối phương không biết xấu hổ, rất nhanh Trịnh Tâm Duyệt cũng phát hiện hai người đã trở lại.
Cô nàng lần đầu tiên không nhìn về phía Chu Ái Quân trước, mà là nhắm ngay Cố Diệp Lâm, nhỏ giọng hỏi: “Diệp Lâm ca, chị dâu khi nào về? Chị ấy mà không về, có người khác động cơ không thuần chạy đến trong nhà quấy rối đấy.”
Lâm Nguyệt Nguyệt bị cô nàng chọc tức đến đau đầu, nhưng Chu Ái Quân cũng ở đây, cô ta muốn duy trì hình tượng nên không lên tiếng.
Cố Diệp Lâm mày nhíu lại, nói một tiếng: “Về sau các người muốn cãi nhau thì ít về nhà mà cãi.”
