Thập Niên 70: Xuyên Thành Mẹ Ruột Vai Ác Của Thiên Tài Nam Chủ - Chương 659: Mẹ Là Vô Giá, Thiên Tài Nhí Nổi Giận Đuổi Khách

Cập nhật lúc: 04/02/2026 18:13

Thậm chí Thẩm Nhất Minh lần đầu tiên khuyên nàng nên nhẫn nhịn. Nhịn một chút, tương lai hoạn lộ thênh thang sẽ mở ra.

Tiếng Trung của Eugene Conant không tốt lắm, chờ phiên dịch viên dịch xong lời của Cố Ninh An và Diệp Hoan, hắn cả người liền không bình tĩnh nổi. Hắn gào lên một tiếng, dùng tiếng Anh xì xồ một tràng, đại ý là danh tiếng của bọn họ lớn như vậy, nàng không phải nên cảm tạ trời đất sao? Có cái gì mà không hài lòng?

Cố Ninh An kéo mẹ ngồi xuống, sau đó nói: “Mẹ tôi là vật báu vô giá, thật sự không có giá trị thì các người sẽ đến đây sao?”

Cố Ninh An tiếp tục: “Nếu là tới hợp tác thì có thể hảo hảo hợp tác, nhưng nếu giữ cái thái độ này thì có thể đi rồi.”

Dựa vào tính tình kiếp trước của Cố Ninh An, hắn sẽ cho người trực tiếp ném đám này ra ngoài. Nể tình đám người này có chút giá trị lợi dụng cho mẹ, sự kiên nhẫn của hắn đã là quá đủ rồi.

Kiếp trước Cố Ninh An hạng người nào mà chưa từng gặp qua? Siêu cấp ca vương thì ghê gớm lắm sao, hắn còn chẳng thèm để vào mắt. Đối với thị trường hải ngoại, Cố Ninh An kỳ thật vẫn luôn có chút bài xích, bởi vì thị trường hải ngoại thường coi thường gương mặt châu Á, hắn sợ mẹ chịu kỳ thị, chịu ủy khuất.

Cố tình tên này tới liền đ.â.m đầu vào họng s.ú.n.g của Cố Ninh An.

Thái độ cứng rắn này của Cố Ninh An, ngay cả Thẩm Nhất Minh muốn kéo cũng kéo không được, vài lần định nói chêm vào để chuyển đề tài cũng bị Cố Ninh An cắt ngang.

Thẩm Nhất Minh dùng đôi mắt đen láy nhìn chằm chằm Cố Ninh An, rồi lại nhìn sang Diệp Hoan vài lần. Hắn thấy Diệp Hoan không hề ngăn cản Cố Ninh An, cả người toát lên một loại thái độ dung túng sủng nịch. Đôi mắt phượng của Thẩm Nhất Minh càng thêm sâu thẳm như biển, trong đó tựa hồ đang ấp ủ cơn bão tố gì đó, vài lần định bùng phát rồi lại thu về.

Loại sủng nịch này, là thứ hắn chưa từng có được.

Phiên dịch viên của Eugene Conant cũng sửng sốt, không biết có nên dịch toàn bộ hay không, cuối cùng căn cứ vào thái độ trách nhiệm với công việc, rốt cuộc vẫn dịch lại.

Eugene Conant nghe xong phiên dịch, nhìn Cố Ninh An và Diệp Hoan đầy vẻ mê hoặc. Hắn không nghĩ tới thái độ của đối phương lại cứng rắn như vậy. Không phải đại bộ phận mọi người khi nghe đến danh tiếng của Miêu Vương đều sẽ vẻ mặt hân hoan vui sướng sao? Vì cái gì bọn họ lại tức giận?

Nhưng con người ta đôi khi lại có chút tính "tiện". Nếu vừa rồi sau khi bọn họ nói xong, phía Diệp Hoan thái độ mềm mỏng, thậm chí khiêm tốn tâng bốc, thì đại khái bọn họ vẫn sẽ giữ thái độ ngạo mạn như cũ, thông báo thời gian địa điểm rồi bỏ đi. Đến nỗi thù lao, loại đồ vật này, ai lại nói trước chứ?

Nhưng đối mặt với sự cứng rắn của Diệp Hoan, Eugene Conant vươn ngón tay ra, dùng tiếng Anh nói: “Diệp tiểu thư, lần này nếu cô được chọn trúng, thù lao đại khái khoảng 10 vạn đô la, tương đương gần 70 vạn Hoa tệ. Hy vọng cô suy xét kỹ.”

Thấy thái độ đối phương mềm xuống, Thẩm Nhất Minh định cứu vãn tình thế, nhưng Cố Ninh An lại lần nữa chen vào: “Mẹ tôi đi một chuyến sang Mỹ sẽ làm chậm trễ thời gian của chính mình, bà ấy còn có lịch trình rất quan trọng. Đi phối hợp quay MV và hát lời ca khúc này, thù lao không thể ít hơn 50 vạn đô la. Các người trở về hỏi ý kiến người đại diện của Miêu Vương tiên sinh rồi hãy gọi điện lại.”

50 vạn đô la! Đổi ra Hoa tệ là hơn 300 vạn. Cái giá trị con người này cao đến mức nào? Đây chỉ là phối hợp quay một cái MV mà thôi. Cả phòng không ai dám hé răng.

Chính Diệp Hoan cũng có chút kinh ngạc. Ở niên đại này, hơn 300 vạn là một số tiền khổng lồ. Sức mua của nó không thua gì cả chục triệu ở thời hiện đại.

Bất quá nàng không ngắt lời con trai. Thứ nhất là vì Diệp Hoan biết con trai không phải là đứa trẻ bình thường. Thứ hai, so với bộ dáng tăm tối của con trai trong giấc mơ, Diệp Hoan nguyện ý phối hợp làm tất cả mọi thứ để hắn cao hứng.

Chỉ cần có thể làm cho đôi mắt con trai một lần nữa bùng lên ánh sáng, đừng nói là loại hợp đồng chưa chắc đã thành này, cho dù là lấy mấy trăm triệu tiền cát-xê hay đóng phim của nàng cho hắn chơi đùa, nàng cũng hoàn toàn có thể. Diệp Hoan kiếm tiền năng lực rất mạnh, hiện tại cải cách mở cửa, nàng càng không lo lắng vấn đề tiền bạc.

Cố Ninh An thấy đối phương đang suy tư, hắn liền đi ra khỏi phòng trà. Hắn gọi dì Tần tới, bảo bà đi chuẩn bị một ít hoa lan quý hiếm như “Đại Đường Phượng Vũ”, “Mặc Lan”, “Hồ Điệp Lan” đặt ở cửa văn phòng, nói lát nữa sẽ có việc dùng đến.

Phòng trà của Diệp Hoan tuy có nhiều loại hoa, nhưng lại khá tạp. Những loại hoa lan hắn vừa kể tên đều là thứ mà Miêu Vương - kẻ yêu lan thành si kia cực kỳ yêu thích.

Tần Lị Lị suy nghĩ một chút rồi nói: “Tiểu thiếu gia, những loại lan quý hiếm này trong phòng trà của Diệp đài trưởng cũng có ‘Đại Đường Phượng Vũ’, cậu muốn lấy thêm sao? Nếu muốn loại có phẩm chất tốt, sợ là phải đi xin chỉ thị của Cố huyện trưởng một chút mới được.”

Lần này thương nhân Hồng Kông tới quét hàng, những loại lan quý hiếm phẩm chất tốt như vậy ở bên ngoài rất khó tìm.

Cố Ninh An gật đầu. Tần Lị Lị hành động rất nhanh, trước sau chỉ mất khoảng hai mươi phút, bên Viện nghiên cứu đã có người đưa tới.

Tại phòng trà, khi đoàn đội của Eugene Conant bước ra, quả nhiên bị những chậu hoa lan đủ màu sắc ở cửa làm cho sững sờ.

Hắn gào lên một tiếng, sau đó kích động hỏi Diệp Hoan những loại hoa lan này còn nữa không.

Diệp Hoan cũng phải chịu thua, người này vừa rồi còn vẻ mặt ngạo mạn, lập tức có thể đổi mặt hỏi mua hoa lan, cứ như thể cuộc nói chuyện vừa rồi của bọn họ rất bình thường vậy.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.