Thập Niên 70: Xuyên Thành Mẹ Ruột Vai Ác Của Thiên Tài Nam Chủ - Chương 707: Đài Trưởng Níu Kéo, Hợp Đồng Mới

Cập nhật lúc: 04/02/2026 18:19

Nếu nói có cái gì bất đồng, chính là Diệp Hoan treo tên ở đài phát thanh, kia cô liền vẫn là người của đài phát thanh. Trái lại, đài phát thanh Nam Thành cũng bởi vì danh tiếng của cô mà trong các chương trình radio vẫn đứng trong top đầu cả nước. Cô vừa đi, cái danh tiếng này liền không biết rớt đi nơi nào.

Đúng rồi.

Đài trưởng Hạ nhớ tới cái này, lập tức liền đổi ý, ông nói: “Cô xem như vậy đi Tiểu Diệp, thư ký Cố còn đang nhậm chức ở Nam Thành, cô có phải hay không vẫn luôn sẽ trở về Nam Thành?”

“Cô có việc không trở lại thì cứ đi đóng phim là được, chúng tôi sẽ giữ lại cho cô vị trí phát thanh viên danh dự. Nếu cô về Nam Thành thì mỗi lần tới giảng qua đài một chút, như vậy cũng không đến mức làm đài phát thanh Nam Thành chúng ta tụt dốc không phanh.” Đài trưởng Hạ nói, “Tiền lương thì cô giảng qua đài một lần chúng tôi trả cô một lần, cô thấy thế nào?”

Đài trưởng Hạ: “Cô cũng không cần lo lắng người khác tố cáo gì đó, chúng tôi chính là đơn thuần thuê ngoài cô như vậy.”

Diệp Hoan nghĩ đến kế hoạch công việc tương lai của chồng đối với Nam Thành, trong đó còn có ‘căn cứ thực nghiệm d.ư.ợ.c liệu trung y’, đơn thuần dựa vào người khác cũng không nhất định có thể mang lại hiệu quả. Diệp Hoan liền đồng ý cách nói này, đến lúc đó chồng cô muốn làm tuyên truyền, cô có rảnh thì giảng qua đài một chút, cũng coi như cục diện đôi bên cùng có lợi.

Hơn nữa đài trưởng Hạ và cô cũng coi như người quen, Diệp Hoan gật đầu đồng ý: “Được, vậy khi nào tôi trở về thì sẽ giảng, ngày thường thì tôi không rảnh lo đâu.”

Như vậy chính là không lấy tiền lương cố định, kia cô cùng những người giữ chức nhưng không nhận lương để đi kinh doanh mạo hiểm còn bất đồng. Chỉ cần không đề cập đến quy định chính sách, cô cảm thấy không thành vấn đề.

Dù sao cô cũng không dựa vào cái này để ăn cơm.

Diệp Hoan ký lại hợp đồng thuê chế với đài trưởng Hạ, lại bị ông khen một trận đến choáng váng đi ra ngoài, đáp ứng ghi âm thêm một chút tiết mục mới được ông buông tha.

Diệp Hoan vừa ghi âm xong tiết mục hôm nay đi ra ngoài thì vừa vặn người đại diện tới tìm cô, nói bên ngoài có một đống người tới tìm.

Diệp Hoan hỏi đều là ai.

Thẩm Nhất Minh: “Đều là tới nhờ cô hỗ trợ đại ngôn sản phẩm.”

Diệp Hoan có điểm ngoài ý muốn: “Nhiều đại ngôn như vậy sao?”

Hà Di hoàn toàn ngẩn người, cô không nghĩ tới, diễn viên nhận đại ngôn cư nhiên có một ngày là người ta xếp hàng tới gặp diễn viên?

Thật sự chính là tà môn.

Diệp Hoan nhớ tới cô có khả năng sắp tới phải đi đóng phim, cô còn đang do dự có nên đi thi đại học hay không, thời gian còn chưa định ra, liền nói: “Là đều phải gặp tôi bản nhân sao?”

“Tôi sắp tới muốn đi đóng phim, đại ngôn đích xác phải có lựa chọn.”

Thẩm Nhất Minh gật đầu, liền nói người bên ngoài đều là muốn đích thân gặp cô, có người bọn họ còn không thể từ chối, bởi vì có không ít thương nhân Hồng Kông và một lứa ông chủ mới phất lên nhờ kinh doanh mạo hiểm trong hai năm gần đây.

Dù sao cũng là diễn viên, đối với tư bản vẫn là nên ít đắc tội thì tốt hơn.

Diệp Hoan gật gật đầu đẩy cửa đi ra ngoài. Hảo gia hỏa, bên ngoài một đống ông chủ tây trang giày da, hoặc là thương nhân Hồng Kông mang theo vệ sĩ cùng thư ký thật không ít.

Người đi đầu bên trong còn có Giang thiếu gia, Lâm thiếu cùng vài thương gia Hồng Kông.

Trong đó nổi bật nhất phải kể tới Kim Đại Bảo cười như Phật Di Lặc, vừa thấy cô liền cười tủm tỉm chào hỏi: “Diệp tiểu thư hảo, chúng ta lại gặp mặt. Kim Đại Phúc châu báu của chúng tôi có người mua 50% cổ phần, muốn ở đại lục chuyên môn mở công ty châu báu, tương lai đại ngôn tôi còn muốn tìm ngài, ngài xem có thể không?”

Tên ch.ó săn này.

Giang Ẩn Huy đá hắn một cái, hừ một tiếng: “Cậu cũng thật biết nắm chắc cơ hội.”

Cái gì nắm chắc cơ hội, là biết lợi dụng sơ hở, nhặt được cái bánh bao nhân thịt lớn chính là hắn. Chỗ châu báu này ít nhất bán được vài ngàn vạn đô la Hồng Kông.

Diệp Hoan cười với bọn họ một cái rồi nói: “Đều vào bên trong phòng trà nói chuyện đi.”

Diệp Hoan mời người vào, đều điểm danh mấy người chủ động chào hỏi cô đi vào.

Nhìn thấy một đống người tới tìm tiểu thư Hoan Hoan đại ngôn, Hà Di là người hưng phấn nhất. Điều này có nghĩa là nợ nần của cô cũng rất nhanh có thể trả xong rồi.

Hà Di ở văn phòng bên ngoài đều hưng phấn đến không chịu được, cô áp chế hưng phấn, nhỏ giọng kinh ngạc cảm thán: “Oa, Thẩm ca, có thật nhiều đại ngôn tới, mấy cái này có phải hay không đều ổn a?”

Cô biết Thẩm ca cao lãnh, thường xuyên không trả lời cô, nhưng cô dù sao cũng là từ tầng dưới ch.ót đi lên, da mặt cũng không phải dày bình thường.

Cô hưng phấn đến nhếch miệng cười, lại hỏi: “Chỉ là Thẩm ca a, tiểu thư Hoan Hoan như thế nào sẽ bỗng nhiên có nhiều đại ngôn như vậy?”

Những người này đều giống như điên rồi, đều muốn tìm tiểu thư Hoan Hoan đại ngôn a?

Thẩm Nhất Minh đang sửa sang lại số liệu mấy bộ phim điện ảnh truyền hình của Diệp Hoan lần này, nghe được câu hỏi của Hà Di, liền ném vài bản số liệu cho cô.

“Trong Hồng Lâu Mộng, Bảo Thoa đeo trang sức, Kim Đại Phúc châu báu có mấy mẫu tương tự. Hơn nữa cốt truyện Bảo tỷ tỷ chuẩn bị đồng tâm kết nhưng không tặng được, loại tiếc nuối này lan tỏa ra bên ngoài.”

Thẩm Nhất Minh: “Còn có đồ trang sức Bảo Thoa đeo khi kết hôn với Bảo Ngọc chờ, lần này mỗi một món trang sức đều là lửa lớn. Cùng loại hình châu báu đều là bán đứt hàng, huống chi vẫn là Hoan Hoan đại ngôn Kim Đại Phúc, càng sẽ bán đứt hàng.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.