Thập Niên 70: Xuyên Thành Mẹ Ruột Vai Ác Của Thiên Tài Nam Chủ - Chương 816: Định Nghĩa Hạnh Phúc, Buổi Hẹn Hò Lãng Mạn Trên Xe Đạp
Cập nhật lúc: 04/02/2026 18:34
“Chúng ta muốn cùng chính mình hòa giải, muốn cùng thế giới hòa giải, làm được sự vui mừng chân chính, bình thản đi tiếp nhận chính mình. Hơn nữa phát ra từ nội tâm mà yêu cùng thưởng thức chính mình, khi đó con liền chân chính trở thành dáng vẻ mẹ muốn nhìn thấy nhất.”
Diệp Hoan vừa dứt lời, toàn bộ trong xe đều nháy mắt im phăng phắc.
Ngay cả Thẩm Nhất Minh đang lái xe phía trước cũng bỗng nhiên khựng lại.
“Két.”
Xe tựa như đụng phải cái gì đó, bỗng nhiên dừng lại.
Cố Ninh An vừa nhìn qua, liền nghe anh nói: “Hoan Hoan, An An, tới rồi.”
Mấy người vừa ngẩng đầu, chẳng phải là đã tới cao ốc Đêm An rồi sao? Lúc này bảo vệ nhanh ch.óng chạy lại mở rào chắn cho mấy người, vẻ mặt tươi cười mời bọn họ lái xe vào.
Cố Ninh An nhìn mẹ, lại nhìn Thẩm thúc thúc, cậu tổng cảm thấy hôm nay Thẩm thúc thúc lái xe không được bình ổn lắm, lần sau xem ra vẫn là để tài xế lái xe thì tốt hơn.
Đến nỗi lời mẹ nói, bảo cậu đừng đi hận, cậu nghĩ, cậu đời này còn không biết có thể làm được hay không.
Cậu có thể thay chính mình làm quyết định không đi hận, nhưng cậu làm sao có thể vì em gái đã c.h.ế.t thê t.h.ả.m ở đời trước mà đi tha thứ đây?
Tháng 8 năm 1985, người đàn ông nói muốn đưa cô đi khắp các ngõ ngách Bằng Thành, người đàn ông rốt cuộc vẫn không nuốt lời.
Bọn họ lén lút đi chơi không ít nơi, thường xuyên đều là sau khi anh tan tầm, hai người cải trang một phen, anh đạp xe đạp, Diệp Hoan liền ngồi ở yên sau xe đạp của anh, đi cảm nhận một phen hành trình hẹn hò lãng mạn.
Hai người chơi đến là vui vẻ, nhưng thật ra khổ cho một đám đoàn vệ sĩ, các vệ sĩ thường xuyên muốn đi cắt đuôi phóng viên theo dõi, hoặc là muốn chặn lại những bức ảnh chụp được, như vậy mới cho hai người không gian nhất định để đi hẹn hò.
Cuối tháng 8, Diệp Hoan còn cùng chồng lén lút trở về khu nhà ủy một lần, hai người liền giống như người bình thường, cái gì đều dựa vào chính mình giải quyết.
Gặp được phóng viên phỏng vấn phía sau, người đàn ông kéo tay cô ôm vào eo mình, anh đạp xe đạp, dạy cô làm thế nào cắt đuôi phóng viên phía sau, những ngày tháng đó quả thực là quá kích thích.
Diệp Hoan cũng coi như chân chính cảm nhận được lạc thú của việc hẹn hò.
Trong khu nhà ủy, Cố Diệp Lâm chở bà xã đi xe đạp ngang qua, còn có không ít người tò mò nhìn hai người.
Gió nhẹ thổi tới, Diệp Hoan nghe được người bên cạnh cười ha hả gọi: “Cố Thị trưởng, chở bà xã về đấy à?”
Cố Diệp Lâm đều nhất nhất gật đầu, mỉm cười nói: “Ừ, bà xã gần đây được nghỉ, vừa vặn trở về thăm nhà.”
Cố Diệp Lâm lại giới thiệu bà xã mình với mọi người, còn nói trong nhà có hai đứa nhỏ, hai đứa đều đang học cấp ba.
Mọi người mới giật mình, hóa ra Cố Thị trưởng đã kết hôn, con cái đều lớn như vậy rồi.
Bất quá chỉ là đạp xe đạp đi dạo một vòng ở khu nhà ủy, mọi người không sai biệt lắm liền coi như đã nhận mặt Cố Thị trưởng phu nhân.
Trong khu nhà ủy có không ít người nhà cán bộ Thành ủy, có một số người lớn tuổi căn bản không hay xem TV, trong lúc nhất thời thật đúng là không nhận ra Diệp Hoan.
Một đám các chị em chỉ cảm thấy vợ Cố Thị trưởng lớn lên quá mức xinh đẹp trẻ trung, mọi người cũng sôi nổi chào hỏi Diệp Hoan: “Là Hoan Hoan tẩu t.ử à, chào Hoan Hoan tẩu t.ử.”
Chức vị của Cố Thị trưởng đã đủ cao, trong khu nhà ủy cũng chỉ có vợ của Bí thư là Diệp Hoan có khả năng phải gọi một tiếng chị, còn lại đều phải gọi ngược lại cô là chị dâu (tẩu t.ử).
Diệp Hoan nhưng thật ra không có gì cái giá, xuống xe xong đều sôi nổi chào hỏi mọi người, lúc này mới véo véo eo người đàn ông bảo anh mau đi thôi.
Bằng không chờ lát nữa muốn đi, e là đều không dễ đi.
Mọi người trong lúc nhất thời không nhận ra, nhưng không đại biểu vẫn luôn không nhận ra a.
Diệp Hoan: “Vậy các chị, còn có hai đứa nhỏ còn ở trong nhà, chúng tôi đi trước nhé, khi nào rảnh tới nhà làm khách.” Kỳ thật làm khách, không phải quan hệ đặc biệt thân cận, ai có gan đi nhà Thị trưởng làm khách chứ.
Chính là Cố Diệp Lâm cũng thực chú ý tình huống này, bởi vậy thập phần chú trọng kết giao, tặng lễ hay gì đó, trên cơ bản mọi người tặng lễ anh đều không nhận.
Trừ phi là thân thích trong nhà, mang chút đặc sản quê gì đó khả năng sẽ giữ lại một chút, bằng không sẽ thực phiền toái.
Đặc biệt mấy năm nay, người nhảy ra muốn làm thân thích với Cố Thị trưởng thật sự là quá nhiều, quả thực là khó lòng phòng bị.
Chính vì vậy mấy câu nói đó của Diệp Hoan mới có thể làm một đám chị em trong khu nhà ủy thụ sủng nhược kinh, đều mỉm cười nói hẳn là bọn họ mời mới đúng, lại nói con cái quan trọng chỉ bảo bọn họ sớm một chút trở về.
Người đàn ông mới để cô một lần nữa ngồi lên xe đạp, anh đạp xe đưa cô ra khỏi khu nhà ủy.
Trên đường, Diệp Hoan nhéo eo anh một cái, lập tức hiểu nguyên nhân hôm nay anh cố ý đưa cô tới khu nhà ủy lượn lờ, đây là cao điệu tuyên bố sự tồn tại của cô đi.
“Ca, gan anh cũng thật lớn, nếu như bị phóng viên chụp được, hoặc là bị các chị trong khu nhà ủy nhận ra, về sau mọi người chẳng phải liền biết đây là một trong những nơi ở của em, còn biết chồng em ở tại khu nhà ủy, về sau bọn họ không mỗi ngày đi tòa thị chính nằm vùng chụp ảnh sao.”
Diệp Hoan đem cằm và má dán lên áo sơ mi trắng của anh, tắm mình trong gió nhẹ buổi chiều, hiếm khi có cảm giác năm tháng tĩnh hảo.
Cố Diệp Lâm lại không quá để ý: “Nơi này vốn dĩ chính là nhà của em, đến nỗi nói ở tòa thị chính chụp ảnh, viết loạn lời đồn đãi gì đó, cũng phải xem bọn họ có dám tùy tiện viết loạn hay không đã.”
