Thập Niên 70: Xuyên Thành Mẹ Ruột Vai Ác Của Thiên Tài Nam Chủ - Chương 865: Nỗi Lòng Lão Phụ Thân, Đêm Mưa Bằng Thành Đầy Tình Ý
Cập nhật lúc: 04/02/2026 18:41
Nhưng thật ra Chu Thư Dập nghe được điện thoại, chủ động nhận lấy ống nghe nói: “Cố thúc thúc, Ôn Ôn ở chỗ này an toàn không có việc gì. Đến Tết, cháu sẽ đưa em ấy về ăn Tết.”
Chu Thư Dập tốt nghiệp đại học trước thời hạn đã vào quân đội, bởi vì biểu hiện ưu tú, ngắn ngủn hai năm thời gian cũng đã làm Phó liên trưởng. Với bằng cấp, bối cảnh cùng năng lực này của cậu, tương lai chỉ có tiền đồ một mảnh quang minh.
Cố Diệp Lâm rất muốn mắng tiểu t.ử này một trận, xem bọn họ dạy con gái thành cái dạng gì, nhà cũng không muốn về.
Ngẫm lại hắn lại sợ con gái không cao hứng, chỉ đành chịu đựng tính tình, nhắc lại một câu bắt Ôn Ôn nghỉ hè phải trở về.
Chờ hết thảy đều thỏa thuận xong, hắn mới cúp điện thoại.
…
Buổi tối, Diệp Hoan cùng mấy người họp xong quyết định hai tháng trước Tết vẫn là quay bộ “ Hài Kịch Người Một Nhà ” trước, chờ ra Giêng lại tiếp tục quay hai bộ còn lại.
Diệp Hoan buổi tối rửa mặt đ.á.n.h răng chuẩn bị ngủ ngon, thì thấy chồng nàng còn đang rầu rĩ không vui.
Diệp Hoan còn cảm thấy có điểm hiếm lạ, chồng nàng ngày thường tính cách bình tĩnh biết bao, khi nào lại có loại cảm xúc này a?
Nàng khoác áo ngủ, nghiêng đầu nhìn người đàn ông đêm nay cư nhiên có hứng thú uống rượu vang đỏ.
“Ca, anh đêm nay sao lại uống rượu giải sầu mà mặt mày ủ dột thế kia?”
Nàng vừa thốt ra lời này, người đàn ông liền một phen túm lấy nàng, kéo nàng vào trong lòng n.g.ự.c rồi hôn tới.
Diệp Hoan đẩy hắn một chút đã bị hắn đè lại.
Chuyện sau đó, Diệp Hoan bị hắn hôn đến choáng váng, cả người mềm nhũn.
Bằng Thành mùa đông không có tuyết, nhưng mưa mùa đông thì không ít. Đêm nay trận mưa đêm này có chút lớn, người đàn ông lăn lộn nàng có chút tàn nhẫn.
Diệp Hoan toàn bộ hành trình bên tai trừ bỏ tiếng hít thở của chồng, chính là tiếng mưa rơi tí tách bên ngoài. Nàng tựa như con thuyền nhỏ quay cuồng trong sóng biển, chờ đến khi nàng hoàn hồn lại thì cả người đã không còn chút sức lực.
Nàng mệt đến mức tay chân đều không muốn động, tâm trạng người đàn ông ngược lại đã chuyển biến tốt đẹp hơn rất nhiều.
Nàng vốn dĩ rất buồn ngủ, nhưng vẫn cố gượng hỏi trước một chút xem đêm nay hắn làm sao vậy?
Diệp Hoan: “Ca, đêm nay làm sao vậy? Em cảm giác anh giống như không vui.”
Cố Diệp Lâm để cánh tay cho nàng gối đầu, hắn tinh tế vuốt ve mái tóc mai bị mồ hôi làm ướt nhẹp của nàng, nghe vậy thở dài nói: “Còn không phải tại Ôn Ôn sao, bị chiều hư đến mức nhà cũng không thèm về. Anh đêm nay nếu không gọi điện thoại, con bé sợ là nghỉ đông năm nay cũng không muốn về nhà.”
“Chúng ta cũng đủ sủng nó rồi đi, kết quả còn không nghĩ đến chuyện trở về.”
Diệp Hoan ngáp một cái, nàng còn tưởng là chuyện gì to tát. Hóa ra là lão phụ thân ghen tị.
Nàng dở khóc dở cười nói: “Ca, tính tình Ôn Ôn hoang dã anh cũng không phải không biết. Con bé muốn có người nâng niu, nhưng chúng ta đều bận công việc, nó khó tránh khỏi cảm thấy Thư Dập ca ca tốt hơn.”
Cố Diệp Lâm khựng lại, hắn thật sự là không có nhiều thời gian bồi con gái.
Diệp Hoan lại nói: “Tốt xấu gì Thư Dập cũng là đứa trẻ chúng ta nhìn từ bé đến lớn, tả hữu còn có thể coi chừng con bé một chút. Nó là con gái, lúc này vừa vặn là tuổi dậy thì phản nghịch, càng đối nghịch với nó thì nó càng không muốn về, cứ đối tốt với nó là được.”
Cố Diệp Lâm bỗng nhiên nhìn về phía nàng, đáy mắt mang theo một tia sáng, “Tức phụ nhi, nếu không…”
Diệp Hoan: “Dừng lại, ca, sinh thêm một đứa nữa là em không chịu đâu, chúng ta không có nhiều tinh lực để nuôi.”
Cố Diệp Lâm nhéo nhéo tay nàng, nói: “Không bắt em sinh, ý anh là chờ con gái trở về, chúng ta liền nói nếu nó lại không về, sẽ bảo tiểu muội mang con gái cô ấy về nhà ở, làm cho con gái có chút cảm giác nguy cơ, đỡ phải mỗi ngày đều không muốn về nhà.”
Diệp Hoan: …
Này oán niệm đến mức nào rồi, một đường đường đại thị trưởng, lại đem chút thủ đoạn nhỏ nhen ra dùng để tranh sủng với con gái.
Diệp Hoan dở khóc dở cười, rốt cuộc vẫn là đáp ứng phương án này.
Tháng 11 năm 86, Diệp Hoan đi Hong Kong quay phim “ Hài Kịch Người Một Nhà ”, đây là kịch bản mà Hoàn Vũ Giải Trí thu mua được từ công ty ở Hong Kong.
Người tổng phụ trách kịch bản này là Đặng tổng.
Lần này phụ trách quay chụp kịch bản này, tất cả đều là người quen của Diệp Hoan: một là Trịnh đạo đã hợp tác từ đầu, một là Hoắc Lăng Thiên Hoắc đạo của Hong Kong, một là Lương đạo của công ty điện ảnh Triều Nhân Hong Kong.
Cộng thêm một ít phó đạo diễn hợp tác.
Hiện tại mấy vị đạo diễn đều là đại lão, cuối cùng muốn định ra một vị tổng đạo diễn. Bởi vì Lương đạo tư lịch quá ngắn, không thể cầm trịch một bộ siêu cấp điện ảnh.
Cho nên cuối cùng định là Hoắc Lăng Thiên làm tổng đạo diễn.
Cố tình kịch bản này lại là của công ty điện ảnh Triều Nhân Hong Kong, cho nên mọi người lại không phục hắn. Chủ yếu vẫn là do bộ “ Hoắc Nguyên Giáp ” của Hoắc Lăng Thiên bị ghẻ lạnh, ngay từ đầu trường hợp kia gọi là một cái hỗn loạn.
Diệp Hoan thấy cảnh tượng này không thể dung hòa, đơn giản bảo mấy người rút thăm làm tổng đạo diễn.
Cuối cùng kết quả, vẫn là Hoắc Lăng Thiên rút trúng. Hơn nữa có Hầu chủ nhiệm làm người phụ trách đứng ra hòa giải, còn có Trịnh đạo cũng duy trì Hoắc Lăng Thiên, cho nên phim mới chính thức bấm máy.
“ Hài Kịch Người Một Nhà ” kể về ba anh em, ba đôi trời xui đất khiến mà thành tựu nhân duyên, chủ đề chính vẫn là quý trọng người trước mắt.
Trong đó bao gồm sự hy sinh của người chị dâu cả trong hôn nhân, sau đó không được trân trọng, cuối cùng khi người anh cả hoàn toàn tỉnh ngộ thì chị dâu cũng đã rời đi.
Câu chuyện của người em trai thứ hai và cô em út cũng tương tự. Nhị đệ tự cho mình là đồng tính luyến ái, cho nên đối với thanh mai trúc mã ngày xưa vẫn luôn cự tuyệt, cuối cùng khi nghe tin thanh mai trúc mã muốn kết hôn mới hoàn toàn tỉnh ngộ, người hắn thích chính là cô ấy.
