Thập Niên 70: Xuyên Thành Mẹ Ruột Vai Ác Của Thiên Tài Nam Chủ - Chương 89: Sự Che Chở Thầm Lặng Của Gia Đình

Cập nhật lúc: 04/02/2026 15:12

Diệp Hoan lại nhớ tới tình huống của Cố gia, hỏi: “Ca, các anh thật sự muốn làm cái viện nghiên cứu đó à?”

Cố Diệp Lâm gật đầu.

Diệp Hoan nắm c.h.ặ.t t.a.y, hỏi: “Em đã hỏi mẹ, mấy năm nay có ai liên hệ với ba không, chính là lãnh đạo cũ của ba và ông nội… Em, chính là lo lắng sợ Cố gia có thể bị liên lụy hay không?”

Diệp Hoan cúi đầu: “Mẹ nói, nếu ba và ông nội biết nguy hiểm mà vẫn làm, thì nhất định có lý do của ba và ông nội.”

Đây là điểm khác biệt với Diệp Hoan. Biết rõ sự tình có nguy hiểm, Diệp Hoan sẽ tránh đi nguy cơ.

Nhưng hiển nhiên Cố gia không phải như thế.

Nghe nói ông nội Cố và Cố phụ đều là từ bộ đội ra, là người cách mạng, suy nghĩ của bọn họ tóm lại khác với người thường.

Cố Diệp Lâm nhét cái chân lại thò ra ngoài của cô vào trong chăn: “Đừng thò ra, bệnh hậu sản là có thật đấy, chịu khó một chút.”

Nói xong, hắn lại nói một câu: “Chuyện em nói, ba đã gọi điện thoại cho anh rồi. Những lãnh đạo cũ của ba đã sắp xếp ổn thỏa, vẫn là lãnh đạo chủ động xin với cấp trên, nhóm người được đưa xuống lần này vừa vặn có nhân viên nghiên cứu am hiểu về lĩnh vực này.”

Lãnh đạo coi như biết tâm tư của hắn, sau khi biết liền đáp ứng, ngay cả nỗi lo về sau đều đã xử lý xong.

Diệp Hoan thở phào nhẹ nhõm một hơi dài.

Cái này, Cố gia coi như tránh được một yếu tố nguy cơ rồi.

Chờ cô xem xét xem phía sau Cố gia còn vấn đề gì nữa, cuối cùng dẫn tới toàn bộ Cố gia đều sụp đổ.

Cố Diệp Lâm thấy Hoan Hoan vẫn luôn hai mắt lấp lánh nhìn mình, rốt cuộc đáy lòng cũng rung động.

Lúc tắt đèn, Cố Diệp Lâm hỏi Diệp Hoan: “Nếu ca đem những việc này đều xử lý tốt, em có nguyện ý cùng ca đi qua đó không?”

Diệp Hoan: "?"

Diệp Hoan vẫn lắc đầu. Vấn đề lớn nhất bên kia là giao thông bất lợi, không thích hợp để cô mang theo con nhỏ qua đó, càng không thể để cô về sau thường xuyên đi ra ngoài quay phim.

Nhưng lời đến miệng, Diệp Hoan không nói ra được nữa.

Bởi vì ánh mắt người đàn ông nhìn cô, cảm xúc trong đó cô nhất thời đọc không hiểu, nhưng cô lại cảm nhận được tâm trạng người đàn ông có chút trầm xuống…

Đèn điện tắt.

Lúc ngủ, Diệp Hoan phát hiện người đàn ông đứng dậy chèn chăn hai bên dưới người cô, cúi đầu nhẹ nhàng chạm vào đỉnh đầu cô.

Diệp Hoan cũng không cảm giác được người đàn ông đang làm gì.

Người đàn ông cúi đầu lại nhẹ nhàng chạm vào sau tai cô, giọng nói trầm thấp từ cổ truyền đến tai: “Kỳ thật ca và Cố gia trước nay chỉ muốn che chở em dưới đôi cánh.”

“Ca cũng chưa bao giờ muốn em chịu khổ, chính là con cái ở bên này, vất vả cho em rồi!”

“Không vất vả.”

Đêm khuya, trong phòng bệnh vang lên tiếng ngáy nhẹ của Diệp Hoan. Cố Diệp Lâm nhìn cô và con một lúc mới ra cửa, đi đến bên cửa sổ hành lang bệnh viện.

Hắn nhìn màn đêm đen kịt, thật lâu sau không nói gì.

Thời gian chậm rãi trôi đi.

Hắn ngồi xổm trên mặt đất, ném đầy đất tàn t.h.u.ố.c. Một loại cảm giác thất bại ập đến, hắn lại không thể nói với người ngoài.

Đối với Hoan Hoan,

Hắn có thể cưỡng bách, có thể cưỡng chế, có thể có rất nhiều mưu kế, nhưng đó là em gái, là cốt nhục của Diệp thúc…

Nàng không muốn.

Lại là thứ hữu hiệu hơn bất cứ vòng Kim Cô nào.

Cố Diệp Lâm khi đứng dậy, đem hết thảy tàn t.h.u.ố.c xử lý sạch sẽ mang đi, lại khôi phục vẻ Cố bí thư bình tĩnh thường ngày.

Liên tục ở bệnh viện dưỡng hai ba ngày, Diệp Hoan liền uống hai ngày canh cá trích.

Cô cảm giác n.g.ự.c có chút căng tức, nhưng nặn vẫn không ra sữa, cố nặn còn hơi đau, cô cũng không dám làm bừa.

Cố mẫu ban ngày đi làm, buổi tối không tới thăm cô, cô nhất thời cũng ngại nói với người đàn ông.

Thế mà hôm nay Cố tiểu muội tới bệnh viện còn mang cho cô một tin tức.

Cố tiểu muội một bên chuẩn bị cơm trưa cho Diệp Hoan, một bên còn cùng Diệp Hoan cảm thán: “Ai da chị dâu, ghê gớm thật, chị biết không, chị hiện tại đã thành người nổi tiếng của nhà chúng ta rồi.”

Diệp Hoan liếc mắt nhìn cô nàng, không cần Diệp Hoan hỏi, Cố tiểu muội liền thao thao bất tuyệt nói ra.

Cố tiểu muội: “Chính là cái anh biểu ca ấy, người mà trước kia chị rất thích ấy…”

Cố tiểu muội lời còn chưa nói xong, trong phòng liền vang lên tiếng ho sặc sụa của Diệp Hoan, cô uống nước bị sặc.

“Uống chậm một chút.”

Người đàn ông vốn đang pha sữa bột cho con gái con trai, vừa thấy Diệp Hoan như vậy, liền buông bình sữa trong tay đứng dậy vỗ lưng cho cô.

Diệp Hoan lại là muốn đập cho cô em chồng này một trận, người đàn ông còn đang ở bên cạnh đây này, thật là nói chuyện không biết giữ mồm giữ miệng.

Bên cạnh truyền đến tiếng khóc oa oa của hai đứa nhỏ, à, tiểu gia hỏa vừa ngủ đã tỉnh. Diệp Hoan bảo bế con trai con gái đặt vào lòng cô, cô hôn con gái một cái thu hoạch được nụ cười manh manh đát. Cùng với ánh mắt ghét bỏ của con trai một cái.

Cô đều không để ý, ngược lại lại hôn một cái, kết quả mắt con trai trừng càng lớn hơn.

Diệp Hoan bị chọc cười không chịu được, trẻ con chính là để chơi, nếu không tháng ở cữ này cũng có thể bức người ta phát điên…

Người đàn ông pha sữa bột xong mang tới, cùng Diệp Hoan mỗi người bế một đứa cho ăn.

Cố tiểu muội tắc chuẩn bị xong đồ ăn cho chị dâu, liền qua tiếp nhận tiểu chất nữ trong lòng chị dâu để cho ăn sữa. Chờ chị dâu ăn cơm, cô nàng liền nhìn chằm chằm chị dâu cười hắc hắc ngây ngô.

Diệp Hoan bị cô nàng nhìn đến sởn gai ốc: “Tiểu muội, rốt cuộc là chuyện gì, em cười quỷ dị quá.”

Cố tiểu muội còn chưa nói, Cố Diệp Lâm đã tiếp lời: “Hai hôm trước biểu ca gọi điện thoại tới nói, mấy hôm trước cậu ấy đi làm nhiệm vụ gặp chút sự cố, may mắn có chiếc áo choàng em gửi qua, làm viên đạn b.ắ.n chệch đi tránh được tim, giữ lại được một mạng.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Thập Niên 70: Xuyên Thành Mẹ Ruột Vai Ác Của Thiên Tài Nam Chủ - Chương 89: Chương 89: Sự Che Chở Thầm Lặng Của Gia Đình | MonkeyD