Thập Niên 70: Xuyên Thành Mẹ Ruột Vai Ác Của Thiên Tài Nam Chủ - Chương 916: Sự Tha Thứ Của Em Gái, Biển Lửa Bao Trùm Cố Gia
Cập nhật lúc: 04/02/2026 18:48
Bà liền nói với Diệp Hoan, lúc ấy lửa lớn bùng lên nguy hiểm biết bao nhiêu, Tiểu Thẩm đã phấn đấu quên mình đi cứu bọn họ như thế nào, đứa nhỏ này thật tốt, thật không dễ dàng...
“Tiểu Minh đứa nhỏ kia không đồng ý thì thôi, chú tư con có cái gì mà không đồng ý chứ? Đều đã một bó tuổi cũng chưa có mụn con nào bên cạnh, về sau già rồi thì làm sao bây giờ?”
Diệp Hoan nghĩ thầm, tiểu thúc ở Hồng Kông có gia sản lớn như vậy, thế nào cũng không đến nỗi lưu lạc đến mức dưỡng lão có vấn đề đi.
Huống chi Cố gia vốn dĩ chính là không phân gia, đều là đại gia đình cùng nhau sống, chẳng lẽ tiểu thúc có chuyện gì, bọn họ còn có thể mặc kệ hay sao?
Nhưng là người già suy nghĩ không giống vậy, quan niệm của các cụ chính là phải dưỡng nhi để dưỡng già, có đứa con thì về già mới yên tâm.
Diệp Hoan vốn dĩ cũng từng nói sẽ phụng dưỡng tam thúc, hiện tại cũng không sợ thêm một chú tư. Nàng đơn giản liền nắm tay bà nội an ủi: “Bà nội đừng sợ, chú tư có rất nhiều tiền, dưỡng lão không lo. Nếu chú tư đến lúc đó thật không ai bên cạnh, con sẽ phụng dưỡng chú ấy là được. Ông bà nội đối với con tốt như vậy, tiểu thúc thúc cũng giúp con không ít việc, con có thể lo cho chú ấy.”
Nàng vừa thốt ra lời này, nước mắt Cố nãi nãi liền tí tách rơi xuống. Tay bà đã có chút khô gầy, nhưng tinh thần vẫn còn minh mẫn, nghe vậy liền vỗ mu bàn tay nàng nói: “Hoan Hoan của bà nội ơi, vẫn là con hiếu thuận nhất, con đối với bà nội tốt nhất. Mấy đứa kia cứ nói bà thiên vị, con như vậy bà không thiên vị con thì thiên vị ai?”
Cố nãi nãi tuổi đã cao, lời nói lực sát thương mười phần, trong đó bị "nội hàm" sâu nhất chính là Cố nhị thẩm.
Còn lại Cố phụ, Cố nhị thúc cùng Cố tam thúc đều là bị bà ghét bỏ.
Cố tam thúc bất đắc dĩ ngồi bên cạnh an ủi bà: “Mẹ, mẹ lo lắng cái gì? Cố gia không phân gia, chú tư thực sự có chuyện gì, chúng con còn có thể mặc kệ chú ấy sao?”
“Lại nói, chú tư ở Hồng Kông còn có cha mẹ nuôi, còn có cháu trai gì đó, không bằng nhận một đứa làm con thừa tự là được. Người ta cứu con trai mẹ, còn có thể không cho nhà bọn họ lưu cái hương hỏa?”
Cố nãi nãi liền trừng ông: “Con thừa tự có thể tri kỷ như con ruột sao?”
Cố tam thúc: “...”
Cảm tình vừa rồi mẹ muốn thằng nhóc họ Thẩm kia nhận làm con cho chú tư thì không phải là con thừa tự sao? Sao lại tiêu chuẩn kép như vậy chứ?
Bất quá Cố tam thúc vẫn là không thể dỗi mẹ ruột như vậy, chỉ đành vuốt ve an ủi, vui tươi hớn hở nói: “Mẹ nếu lo lắng, thì bảo chú tư lại thành hôn sinh một đứa đi.”
Cố nãi nãi cầm lấy cái gối đầu liền muốn ném ông: “Tao là ý này sao hả?”
Nói xong, Cố nãi nãi tự mình ngẫm nghĩ thấy cũng có lý. Bà tự hỏi một lát rồi nói: “Nếu không bảo nó thành gia cũng được. Dù sao Thẩm Giai Thiến cũng đã c.h.ế.t, bao nhiêu năm như vậy cũng nên c.h.ế.t tâm rồi. Tìm một người bạn đời, cũng không nói nhất định phải sinh con, tốt xấu gì cũng có người bầu bạn.”
Cố tiểu thúc vội vàng ho nhẹ một tiếng, nói: “Mẹ, mẹ không cần lo lắng cho con trai, về sau cũng không thành vấn đề.”
Cố nãi nãi vẫy gọi ông qua: “Làm sao có thể không có việc gì đâu? Chúng ta không nghĩ chuyện lúc trước nữa, con còn sống là tốt rồi. Nghe nói người phụ nữ kia từng m.a.n.g t.h.a.i con của con, tìm xem đứa bé kia còn sống không?”
“Mẹ cũng không già hồ đồ. Mẹ nghe ý tứ của thằng ba là nếu đứa bé kia còn sống, khả năng còn tới trả thù nhà chúng ta. Nếu thật là con của con, con không chăm sóc tốt cho nó, nó muốn trả thù cũng là bình thường. Chỉ cần nó còn ở đó, chúng ta đều chấp nhận nó.”
Cố tam thúc vội vàng tiếp lời: “Mẹ, đứa bé kia khả năng không còn nữa.”
Cố nãi nãi trừng ông.
Cố tam thúc liền không hé răng.
Cố tiểu thúc tắc không nhịn được, hắn thấp giọng nghẹn ngào một chút: “Mẹ.”
Cố nãi nãi vỗ vỗ vai ông, lại nhắc lại chuyện cũ: “Lần này nếu không phải Tiểu Thẩm cứu chúng ta, có lẽ chúng ta liền không sống được. Con xem, con cũng không có con cái bên cạnh, nhận nó làm con đi biết không?”
Cố tiểu thúc trầm mặc một lát, mới nói: “Mẹ, con thì không thành vấn đề, là cậu ấy vẫn luôn không muốn.”
Cố nãi nãi ghét bỏ: “Cũng phải, con ngay cả cái nhà cũng không có, nó ghét bỏ cũng là bình thường. Nghe bác sĩ nói Tiểu Thẩm lần này bị thương rất nghiêm trọng, hiện tại nó thế nào rồi?”
Cố tiểu thúc liền tiếp lời nói ông sẽ qua xem.
Cố nãi nãi liền vội vàng đẩy ông đi xem.
...
Mấy người lại ở bệnh viện dưỡng hai ngày, trước Tết một ngày mới trở về.
Thẩm Nhất Minh lần này bị thương ở cánh tay, cũng may không quá nghiêm trọng, chỉ cần dưỡng nửa tháng là có thể khỏi.
Khi trở về, Thẩm Nhất Minh còn tặng cho Diệp Hoan một hộp đá quý đủ màu sắc, nhìn tỷ lệ vô cùng xinh đẹp. Diệp Hoan bưng lấy xem, còn đặc biệt tò mò: “Cái này ở đâu ra vậy?”
Thẩm Nhất Minh chỉ nói là lấy được từ bên Úc Châu, nàng có thể mang về xâu thành chuỗi hạt, cũng có thể đem đi bán đấu giá, hẳn là giá trị cũng không tệ, là loại đá quý nổi tiếng bên Úc.
Đại khái là do trước đây tặng Diệp Hoan vòng cổ, lắc tay hoặc hoa tai nàng đều không mấy khi đeo, nên Thẩm Nhất Minh không quá thích tặng nàng thành phẩm nữa. Lần này liền tặng một ít đá quý, tác phẩm nghệ thuật có giá trị sưu tầm.
Diệp Hoan vẫn là rất thích. Nàng cười với Thẩm Nhất Minh, nghiêm túc nói lời cảm ơn: “Cảm ơn Thẩm ca, mấy viên đá quý này tôi rất thích.”
Nói xong, nàng lại nghiêm túc hỏi tay hắn còn đau hay không.
Thẩm Nhất Minh ngồi trên ghế sô pha trong phòng khách Cố gia xem bộ phim mới của Diệp Hoan. Nghe vậy hắn chỉ gật gật đầu liền thu hồi tầm mắt.
Ngoài cửa sổ bầu trời còn đang rơi tuyết, trong phòng chuyên môn đốt lò sưởi, than lửa bỏ vào, hơi ấm lan tỏa thật sự rất dễ chịu.
